Nghịch Thiên
Chương 350
La Chinh hòa mình vào dòng người tấp nập, cảm nhận luồng Tiên Linh Khí nồng đậm đến mức kinh ngạc. Khí tức này không chỉ tinh khiết gấp trăm lần Hạ Giới, mà còn mang theo một sự cô đọng, một sức nặng mà phàm nhân tuyệt đối không thể hấp thụ. Nó như một dòng suối vàng óng chảy khắp mọi ngóc ngách của thành phố, thấm đẫm vào từng viên gạch, từng phiến đá, khiến mọi thứ ở đây đều toát ra vẻ cổ xưa và mạnh mẽ. Ánh mắt hắn quét qua những tòa tháp cao vút chạm mây, những cung điện lơ lửng giữa không trung bằng những phù trận huyền ảo, những con phố rộng lớn lát bằng ngọc thạch phát sáng. Đây chính là Thượng Giới, là thế giới của Tiên Thần trong truyền thuyết.
Nhưng sự choáng ngợp chỉ tồn tại trong giây lát. Ngay lập tức, La Chinh cảm nhận được những ánh mắt khinh miệt, những tiếng xì xào bàn tán về “kẻ phàm nhân” hay “con kiến từ hạ giới”. Mặc dù hắn đã che giấu tu vi của mình bằng công pháp Huyễn Ảnh Vô Tôn, chỉ để lộ ra một chút khí tức của một tu sĩ vừa mới đột phá Hư Đạo cảnh, nhưng cái mác “người từ hạ giới” dường như đã khắc sâu vào cốt tủy của hắn trong mắt những kẻ ở đây. Hắn không có Tiên Mạch, không có khí chất cao quý của Thượng Giới, và quan trọng nhất, hắn không có Tiên Nguyên Thạch.
“Một kẻ phế vật từ Hạ Giới… dám bước chân lên Tiên Thành này?” Một tiếng cười khẩy vang lên bên tai. La Chinh liếc mắt qua, thấy một nhóm thanh niên mặc trường bào lụa là, ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn. Tu vi của bọn họ chỉ ở Tiên Thiên cảnh, nhưng lại có vẻ tự tin đến mức cực đoan, bởi vì họ là người của Thượng Giới.
La Chinh mặc kệ. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt. Cái hắn cần bây giờ là thông tin và một nơi ẩn mình. Hắn đi về phía một khu chợ sầm uất, nơi tiếng rao hàng xen lẫn tiếng mặc cả ồn ào. Hàng hóa ở đây vô cùng phong phú, từ linh dược ngàn năm tuổi đến pháp bảo phát ra ánh sáng lung linh, nhưng tất cả đều được giao dịch bằng Tiên Nguyên Thạch.
Tiên Nguyên Thạch là loại đá chứa đựng Tiên Linh Khí tinh thuần nhất, đồng thời cũng là nguồn năng lượng chính và tiền tệ của Thượng Giới. Mỗi viên Tiên Nguyên Thạch nhỏ bé lại chứa đựng sức mạnh tương đương hàng trăm ngàn linh thạch hạ giới. Với một kẻ tay trắng như La Chinh, việc kiếm Tiên Nguyên Thạch là ưu tiên hàng đầu.
Hắn đi qua một quán trà nhỏ, nơi những tu sĩ cấp thấp đang ngồi bàn tán. Hắn dùng chút linh lực còn sót lại để lắng nghe. “Nghe nói Tiên Quân Lưu Vân vừa xuất quan, tu vi lại tăng tiến vượt bậc…” “Còn tên phế vật từ Hạ Giới kia, bị đuổi khỏi Mạc gia, giờ chắc đang lang thang đầu đường xó chợ rồi.”
La Chinh không quan tâm đến những chuyện đó. Hắn cần những thông tin cơ bản hơn: những nơi có thể kiếm việc làm cho người mới đến, những khu vực an toàn để tu luyện, và đặc biệt là cách để một người không có bối cảnh như hắn có thể vươn lên.
Hắn nhận ra rằng, Thượng Giới không chỉ có những tông môn hùng mạnh hay thế gia lâu đời. Nó còn có những “Tụ Tiên Các” – những nơi chuyên thu nhận các tán tu, những người mới phi thăng, hoặc những kẻ muốn thử vận may. Ở đó, người ta có thể nhận các nhiệm vụ từ dễ đến khó, đổi lấy Tiên Nguyên Thạch. Đây có vẻ là con đường duy nhất cho hắn lúc này.
Sau nhiều giờ lang thang, La Chinh cuối cùng cũng tìm thấy một Tụ Tiên Các ở rìa thành phố. Nơi đây không quá tráng lệ, nhưng lại tấp nập người ra vào. Những tu sĩ ở đây đa phần đều mang vẻ phong trần, nhiều người cũng là những kẻ mới phi thăng từ các tiểu thế giới khác, hoặc những tán tu không có chỗ dựa. Khí tức của họ không mạnh mẽ như những người hắn gặp ở trung tâm thành phố, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiên nghị.
Hắn bước vào Tụ Tiên Các. Bên trong là một đại sảnh rộng lớn, với hàng chục tấm bảng nhiệm vụ treo trên tường. Từ tìm kiếm linh dược, hộ tống thương đội, đến săn giết yêu thú… đủ loại nhiệm vụ với mức thưởng Tiên Nguyên Thạch khác nhau. Có một quầy tiếp tân, nơi một lão giả râu bạc đang lơ đãng gõ gõ vào một khối ngọc. Bên cạnh ông ta là một thanh niên trẻ tuổi, vẻ mặt thờ ơ.
“Muốn nhận nhiệm vụ?” Lão giả không thèm ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn.
La Chinh gật đầu. “Vâng.”
“Thân phận?” Lão giả hỏi, vẫn không nhìn hắn.
“Tán tu.” La Chinh đáp.
“Từ hạ giới lên à?” Thanh niên bên cạnh lão giả cười khẩy, liếc nhìn La Chinh từ đầu đến chân. “Trông ngươi yếu ớt thế này, e là vừa đặt chân đến Thượng Giới đã bị linh khí nơi đây làm cho nổ tung rồi.”
La Chinh không đáp trả. Hắn đã quá quen với những lời chế nhạo này. Điều hắn cần là hành động, không phải lời nói.
Lão giả lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua La Chinh. “Ngươi có Tiên Mạch không? Có bối cảnh gì không?”
“Không.” La Chinh trả lời ngắn gọn.
Lão giả thở dài một tiếng. “Vậy thì khó rồi. Ở Tụ Tiên Các này, chúng ta chỉ nhận những nhiệm vụ từ cấp độ thấp nhất là Tu Chân cảnh trở lên. Ngươi vừa đột phá Hư Đạo, lại không có kinh nghiệm chiến đấu ở Thượng Giới, e là ngay cả nhiệm vụ cơ bản nhất cũng không hoàn thành được.”
“Ta có thể thử.” La Chinh kiên quyết. Hắn không thể để bị mắc kẹt ở đây.
Lão giả nhìn hắn một lúc, rồi khẽ lắc đầu. “Được thôi. Có một nhiệm vụ cấp thấp nhất, thu thập Thanh Linh Thảo ở Linh Thảo Viên bên ngoài thành. Mười bó đổi lấy một viên Hạ Phẩm Tiên Nguyên Thạch. Nhưng ta cảnh báo trước, Linh Thảo Viên đó tuy an toàn, nhưng vẫn có vài con Yêu Thử hung hãn. Ngươi liệu mà tự bảo trọng.”
Một viên Hạ Phẩm Tiên Nguyên Thạch! La Chinh nhẩm tính. Với một viên đó, hắn có thể thuê một căn phòng tồi tàn nhất trong vài ngày, hoặc mua một ít linh dược cơ bản. Đó là một khởi đầu, dù rất nhỏ bé.
“Ta nhận.” Hắn nói, không chút do dự.
Thanh niên kia lại phá lên cười. “Ha ha, tên phế vật này đúng là không biết trời cao đất rộng. Một viên Hạ Phẩm Tiên Nguyên Thạch mà cũng thèm thuồng đến thế. Chắc ngươi nghĩ Thượng Giới dễ sống lắm sao?”
Lão giả phất tay, “Thôi đi, tiểu tử. Để hắn tự mình trải nghiệm. Mỗi người đều có con đường riêng.” Ông ta đưa cho La Chinh một tấm thẻ ngọc. “Đây là thẻ nhiệm vụ. Khi hoàn thành, đến đây đổi thưởng.”
La Chinh nhận lấy thẻ ngọc, không nói thêm lời nào, xoay người rời đi. Hắn biết rằng những lời lẽ khinh thường đó sẽ còn đeo bám hắn rất lâu. Nhưng đó cũng chính là động lực. Hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy, một kẻ phế vật từ Hạ Giới có thể làm được những gì.
Ra khỏi Tụ Tiên Các, La Chinh hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sự áp lực vô hình từ Thượng Giới, nhưng đồng thời cũng là cơ hội. Linh Thảo Viên. Mười bó Thanh Linh Thảo. Một viên Hạ Phẩm Tiên Nguyên Thạch. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng hắn biết rằng không có gì là dễ dàng ở một nơi như thế này.
Hắn bắt đầu di chuyển về phía cổng thành, nơi dẫn ra khu vực ngoại ô. Trên đường đi, hắn âm thầm điều chỉnh lại trạng thái của mình. Tu vi Hư Đạo của hắn ở Hạ Giới có thể coi là đỉnh cao, nhưng ở Thượng Giới này, nó chỉ là tầng thấp nhất, thậm chí còn chưa đạt đến Tiên Thiên cảnh thực sự. Hắn cần phải nhanh chóng thích nghi, dung nhập Tiên Linh Khí vào đan điền, chuyển hóa Linh Lực thành Tiên Lực.
Mặc dù bề ngoài hắn chỉ là Hư Đạo, nhưng thực chất, sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể hắn, những bí pháp hắn tu luyện, lại vượt xa tưởng tượng của bất kỳ tu sĩ Thượng Giới nào. Huyết mạch nghịch thiên, Thiên Ma Chiến Thể, cùng với Hạt Giống Nghịch Thiên trong đan điền, tất cả đều đang âm thầm chờ đợi cơ hội bùng nổ. Hắn cần thời gian, cần tài nguyên, và quan trọng nhất là cần một khởi đầu vững chắc.
Bên ngoài cổng thành, khung cảnh thay đổi rõ rệt. Không còn những tòa nhà tráng lệ hay dòng người tấp nập. Thay vào đó là những cánh rừng rậm rạp, những ngọn núi hùng vĩ được bao phủ bởi sương mù tiên khí. Linh Thảo Viên nằm sâu trong đó, một nơi được cho là an toàn nhưng vẫn tiềm ẩn nguy hiểm.
La Chinh không vội vã. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận Tiên Linh Khí cuồn cuộn trong không khí. Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp Cửu Chuyển Luyện Thể Quyết, từ từ hấp thụ Tiên Linh Khí vào cơ thể. Từng dòng năng lượng tinh thuần, mạnh mẽ len lỏi vào kinh mạch, tẩy rửa gân cốt, khiến cơ thể hắn như được lột xác. Đây là bước đầu tiên để hắn thích nghi với Thượng Giới, để biến Tiên Linh Khí thành của riêng mình.
Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Thượng Giới này, những kẻ tự xưng là Tiên Thần, những quy tắc khắc nghiệt… tất cả sẽ phải run sợ trước một kẻ phế vật đến từ Hạ Giới. Hắn là La Chinh, và hắn sẽ Nghịch Thiên.
Một luồng khí tức mạnh mẽ hơn vừa quét qua từ một con đường mòn gần đó, mang theo tiếng vó ngựa dồn dập. Một đội ngũ hộ vệ mặc giáp trụ sáng loáng, dẫn đầu bởi một nam tử trẻ tuổi cưỡi một con Tiên Mã rồng, lướt qua La Chinh như một cơn gió. Ánh mắt khinh thường của nam tử đó chỉ dừng lại trên người La Chinh trong tích tắc, rồi biến mất cùng đoàn người, không thèm để ý đến một kẻ “thấp kém” như hắn.
La Chinh không cảm thấy gì. Hắn chỉ lặng lẽ ghi nhớ. Hắn biết, khoảng cách giữa mình và những kẻ đó còn rất xa. Nhưng khoảng cách đó không phải là bất biến. Hắn sẽ từng bước thu hẹp, và rồi, vượt qua tất cả. Hắn xoay người, bước vào Linh Thảo Viên, bắt đầu hành trình từ con số không của mình ở Thượng Giới.
Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm ở Hạ Giới, giờ đây, nó sẽ bắt đầu đâm chồi, vươn mình giữa vùng đất Tiên Thần này, bất chấp mọi định kiến và xiềng xích. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.