Nghịch Thiên
Chương 351
La Chinh bước qua cánh cổng đá cổ kính, nơi những sợi dây leo xanh mướt quấn quýt, nặng nề đóng lại sau lưng hắn, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào của con đường Tiên gia phía ngoài. Trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không phải là những tòa lầu ngọc bích chọc trời, không phải là những tiên nhân cưỡi mây lướt gió, mà là một vùng đất rộng lớn được bao phủ bởi một màu xanh ngọc bích đến mê hoặc.
Linh Thảo Viên. Cái tên đơn giản ấy lại ẩn chứa một không gian bao la đến khó tin. Hàng vạn loại linh thảo, tiên dược mà hắn chưa từng thấy bao giờ, mọc san sát nhau, tỏa ra một thứ linh khí nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, lượn lờ như sương khói. Mỗi ngọn cỏ, mỗi bông hoa đều mang một vẻ đẹp diễm lệ, một thần vận riêng biệt, tựa như chúng không chỉ là thực vật mà là những sinh linh nhỏ bé đang lặng lẽ hấp thụ tinh hoa trời đất.
Không khí ở đây không lạnh lẽo mà ấm áp, tràn ngập mùi hương của đất đai màu mỡ và các loại thảo dược. Từng làn gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo những tinh thể linh khí li ti, khiến người ta hít thở vào cũng cảm thấy tâm thần sảng khoái, tu vi như muốn nhúc nhích. La Chinh nhắm mắt lại, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với Hạ Giới cằn cỗi. Đây chính là Thượng Giới, nơi linh khí dồi dào đến mức một phàm nhân cũng có thể sống thọ hơn trăm năm chỉ bằng cách hít thở.
Hắn mở mắt ra. Cảnh đẹp thì đẹp thật, nhưng La Chinh không phải kẻ si mê phong cảnh. Hắn biết rõ vị trí của mình. Một kẻ từ Hạ Giới mới phi thăng, không thân phận, không bối cảnh, bị ném vào đây chẳng khác nào một hạt cát giữa sa mạc. Sự khinh miệt của nam tử cưỡi Tiên Mã rồng vừa rồi đã là một lời nhắc nhở rõ ràng.
Xa xa, vài bóng người đang cúi mình chăm sóc các luống linh thảo. Họ mặc những bộ trang phục vải thô màu xám, khác hẳn với những bộ tiên bào lộng lẫy mà La Chinh từng thấy. Đó hẳn là những người làm công ở đây. Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng, rồi bước về phía một khu nhà gỗ nhỏ nằm nép mình dưới một gốc cổ thụ khổng lồ.
Vừa đến gần, một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ bất mãn đã vang lên: “Mới đến sao? Lề mề như sên bò. Tưởng mình là Tiên Tôn hay sao mà giờ này mới vác mặt đến?”
La Chinh ngẩng đầu. Trước mặt hắn là một lão già lưng còng, tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô. Lão mặc bộ đồ xám tương tự những người làm công khác, nhưng trên tay lão lại cầm một cây gậy gỗ phủ đầy rêu phong, ánh mắt sắc lẹm chứa đầy vẻ soi mói và khinh thường. Đây hẳn là Quản sự của Linh Thảo Viên.
“Vãn bối La Chinh, vừa mới đến, xin ra mắt Quản sự đại nhân,” La Chinh cúi đầu, giọng nói bình thản, không có chút nào vẻ sợ hãi hay tự ti. Hắn đã trải qua quá nhiều sóng gió, những lời lẽ như thế này không thể lay chuyển được tâm cảnh của hắn.
Lão Quản sự hừ lạnh một tiếng, đánh giá La Chinh từ đầu đến chân. “La Chinh? Cái tên nghe lạ tai. Chắc là từ cái xó xỉnh Hạ Giới nào phi thăng lên đây chứ gì? Nhìn cái bộ dạng cũng biết, linh khí trong người còn mỏng hơn tờ giấy, phế vật!”
Những lời lẽ cay nghiệt trực tiếp đâm thẳng vào tai La Chinh. Hắn biết, ở Thượng Giới này, sự phân cấp là vô cùng rõ ràng. Kẻ đến từ Hạ Giới vĩnh viễn bị coi thường. Nhưng hắn không tranh cãi, chỉ im lặng lắng nghe.
“Ngươi đừng tưởng phi thăng được lên đây là ngon. Ở cái Linh Thảo Viên này, kẻ yếu kém chỉ có nước bị đào thải. Ngươi là người mới, ta cũng không cần nói nhiều. Từ giờ, ngươi sẽ phụ trách khu Dược Điền số Ba. Toàn bộ hơn ba ngàn gốc Hỏa Diễm Thảo, Bích Lục Linh Chi và Thiên Niên Tuyết Liên ở đó đều do ngươi chăm sóc.”
Lão Quản sự nói xong, ném cho La Chinh một cái thẻ ngọc nhỏ và một cuốn sách cũ kỹ. “Đây là bản đồ khu Dược Điền và một số kiến thức cơ bản về các loại linh thảo. Đừng có phá hỏng dược liệu của ta, nếu không, ta sẽ lột da ngươi!”
Hỏa Diễm Thảo, Bích Lục Linh Chi, Thiên Niên Tuyết Liên… La Chinh nghe đến tên liền biết đây đều là những loại linh thảo cấp cao, mỗi loại đều có những đặc tính và yêu cầu chăm sóc riêng biệt. Ba ngàn gốc cây, chỉ mình hắn phụ trách? Đây rõ ràng là một công việc cực kỳ khó khăn, vượt xa sức của một người bình thường.
Hắn nhận lấy thẻ ngọc và cuốn sách, vẫn giữ vẻ mặt bình thản. “Vãn bối đã rõ, xin tuân lệnh Quản sự đại nhân.”
Lão Quản sự thấy La Chinh không hề phản kháng hay than vãn, liền có chút ngạc nhiên. Lão vốn nghĩ tên tiểu tử Hạ Giới này sẽ ít nhất phải cầu xin hay tỏ ra sợ hãi. “Hừ, được rồi, biến đi. Đừng có làm chậm trễ công việc.”
La Chinh không nói thêm lời nào, xoay người, bước thẳng về phía khu Dược Điền số Ba theo chỉ dẫn của thẻ ngọc. Khi hắn khuất bóng, lão Quản sự mới lẩm bẩm: “Cái tên nhóc này… có chút khác biệt. Nhưng ở Thượng Giới này, chỉ khác biệt thôi thì chưa đủ. Phải xem hắn trụ được bao lâu.”
Khu Dược Điền số Ba nằm ở một góc khá hẻo lánh của Linh Thảo Viên, cách xa khu vực trung tâm. Đến nơi, La Chinh mới thấy rõ vẻ hoang tàn của nó. Hàng ngàn gốc linh thảo mọc rải rác, nhưng nhiều cây đã héo úa, còi cọc, thậm chí có những luống cỏ dại mọc um tùm, che lấp cả linh dược quý giá. Rõ ràng, khu vực này đã bị bỏ bê một thời gian dài, hoặc là một “bãi chiến trường” mà không ai muốn đụng vào.
Hắn mở cuốn sách cũ kỹ ra. Bên trong là những nét chữ viết tay nguệch ngoạc, ghi lại những yêu cầu cơ bản về cách chăm sóc từng loại linh thảo. Hỏa Diễm Thảo cần nhiệt độ cao, Bích Lục Linh Chi ưa ẩm, còn Thiên Niên Tuyết Liên lại cần khí lạnh cực độ. Chăm sóc riêng từng loại đã khó, đằng này chúng lại mọc chen chúc trong cùng một khu vực, đòi hỏi sự cân bằng nhiệt độ và độ ẩm cực kỳ tinh tế.
“Đây rõ ràng là một thử thách khó nhằn,” La Chinh lẩm bẩm. Bất cứ ai có kinh nghiệm về linh thảo đều sẽ lắc đầu ngao ngán khi nhìn thấy khu Dược Điền này. Nhưng đối với La Chinh, đây không chỉ là một công việc, mà còn là một cơ hội.
Hắn bắt đầu quan sát tỉ mỉ từng gốc cây. Bàn tay hắn nhẹ nhàng chạm vào lá của Hỏa Diễm Thảo, cảm nhận dòng linh khí nóng bỏng chảy trong nó. Rồi lại chuyển sang Bích Lục Linh Chi, cảm nhận sự mềm mại, ẩm ướt. Cuối cùng là Thiên Niên Tuyết Liên, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương truyền đến. Hắn không chỉ dùng mắt nhìn, mà còn dùng linh giác, dùng tâm hồn để cảm nhận.
Ở Hạ Giới, hắn đã từng tu luyện qua vô số công pháp, hấp thụ đủ loại thiên tài địa bảo. Cơ thể và linh hồn hắn đã tôi luyện đến mức có thể cảm nhận được những dao động vi tế nhất của vạn vật. Cái gọi là “linh khí mỏng” trong mắt lão Quản sự chỉ là vẻ bề ngoài. Bên trong La Chinh, tiềm tàng một sức mạnh và một sự nhạy cảm mà những kẻ Thượng Giới kiêu ngạo kia không thể nào tưởng tượng được.
Hắn không vội vàng bắt tay vào việc. Thay vào đó, hắn dành cả buổi chiều chỉ để đi bộ khắp Dược Điền số Ba, ghi nhớ vị trí của từng loại cây, phân tích tình trạng của chúng, và hình dung ra một kế hoạch trong đầu. Đất đai ở đây dù màu mỡ nhưng cũng có những điểm khác biệt về độ ẩm, độ phì nhiêu, và thậm chí là dòng chảy linh mạch ngầm. Để cứu sống những linh thảo này, không thể chỉ dựa vào kiến thức sách vở thông thường.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Linh Thảo Viên. Những người làm công khác đã lần lượt trở về khu nhà nghỉ. Chỉ còn lại La Chinh, vẫn đứng giữa Dược Điền, ánh mắt kiên định nhìn về phía những luống linh thảo đang héo úa. Hắn không hề cảm thấy mệt mỏi hay nản lòng. Ngược lại, trong lòng hắn dấy lên một ngọn lửa.
Đây là khởi đầu mới của hắn ở Thượng Giới. Một khởi đầu từ con số không, bị khinh miệt và bị giao phó cho một công việc tưởng chừng không thể hoàn thành. Nhưng hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm trong hắn từ rất lâu rồi. Hắn sẽ không để bất kỳ xiềng xích nào trói buộc mình. Hắn sẽ chứng minh rằng, dù là một hạt cát từ Hạ Giới, hắn cũng có thể tỏa sáng rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào trên bầu trời Thượng Giới này.
“Ba ngàn gốc linh thảo… Không thành vấn đề.” La Chinh thì thầm, giọng nói trầm ổn như tảng đá. Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ những gốc cây còi cọc này, từng bước một, xây dựng lại con đường của mình, cho đến khi hắn có đủ sức mạnh để đối diện với những kẻ tự xưng là đại diện của “Thiên Đạo”, những kẻ đã sắp đặt số phận cho vạn vật.
Đêm dần buông. La Chinh không trở về khu nhà nghỉ. Hắn ngồi xuống giữa Dược Điền, bắt đầu điều tức, hấp thụ linh khí nồng đậm xung quanh. Hắn cần phải tăng cường sức mạnh, dù chỉ là một chút, để có thể đối phó với những thử thách đang chờ đợi phía trước. Hắn biết, con đường Nghịch Thiên này mới chỉ là mở đầu.