Nghịch Thiên
Chương 352
La Chinh ngồi tĩnh tọa giữa Dược Điền, không gian xung quanh tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng gió lướt qua những tán lá linh thảo xào xạc. Linh khí nơi Thượng Giới này quả thực nồng đậm đến kinh người, như một dòng thác cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn. Từng tế bào, từng kinh mạch đều như được gột rửa, hấp thu nguồn năng lượng tinh thuần mà hắn chưa từng trải nghiệm ở Hạ Giới. Hắn cảm thấy sức mạnh đang từ từ hồi phục, mặc dù vẫn còn rất xa mới đạt đến đỉnh phong, nhưng ít nhất, hắn đã có thể cảm nhận được sự kết nối trở lại với bản nguyên của mình.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự vận chuyển của linh khí trong cơ thể. Những vết thương vô hình từ cuộc chiến ở Hạ Giới, từ những lần bị “Thiên Mệnh” chèn ép, dường như đang được xoa dịu. Nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không hề tắt, ngược lại, nó còn bùng cháy dữ dội hơn. Thượng Giới không phải là miền đất hứa, mà là một chiến trường mới, nơi những xiềng xích vô hình của “Thiên Đạo” càng trở nên rõ ràng và khắc nghiệt hơn.
Một lúc sau, La Chinh mở mắt. Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, nhưng ánh trăng trên Thượng Giới sáng rõ đến mức có thể nhìn thấy từng đường gân lá của những linh thảo xung quanh. Hắn đứng dậy, đôi mắt lướt qua ba ngàn gốc linh thảo được giao phó. Chúng không phải là những loại hiếm có hay thần dược, mà chủ yếu là những linh thảo cơ bản, dùng để luyện chế các loại đan dược cấp thấp hoặc trung cấp. Tuy nhiên, tình trạng của chúng lại không mấy khả quan. Nhiều gốc còi cọc, lá úa vàng, thậm chí có vài gốc đã héo rũ.
“Ba ngàn gốc linh thảo… Một khởi đầu không tệ.” La Chinh tự nhủ. Hắn không hề xem nhẹ công việc này. Ngược lại, hắn coi đây là cơ hội để làm quen với linh khí, thổ nhưỡng và quy tắc vận hành của Thượng Giới. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ vào một gốc linh chi tam diệp đang héo úa. Linh khí trong cơ thể hắn khẽ vận chuyển, một luồng sinh cơ tinh thuần từ lòng bàn tay truyền sang. Gốc linh chi như được tưới tắm, những chiếc lá úa vàng khẽ rung động, sắc xanh non dường như đang hồi sinh.
Đột nhiên, một giọng nói khinh khỉnh vang lên từ phía sau lưng.
“Ồ, xem ra kẻ phế vật từ Hạ Giới cũng biết làm việc cơ đấy. Tưởng ngươi sẽ ngồi đó mà chờ linh khí tự chui vào người chứ?”
La Chinh quay đầu lại. Một nam tử trẻ tuổi, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng người cao ráo, mặc đạo bào màu xanh lam của đệ tử ngoại môn, đang đứng khoanh tay nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Kẻ này có tu vi Luyện Hư Cảnh trung kỳ, ở Hạ Giới có thể xem là cường giả, nhưng ở Thượng Giới này, e rằng chỉ là đệ tử cấp thấp nhất.
La Chinh không nói gì, chỉ bình thản nhìn đối phương.
“Ngươi nhìn gì? Không phải bị ta nói trúng tim đen nên cứng họng rồi chứ?” Nam tử trẻ tuổi nhếch mép cười khẩy. “Ta là Vương Hạo, phụ trách quản lý tiểu Dược Điền này. Ngươi là La Chinh, kẻ phế vật mới được Lão Hồ mang về phải không? Lão Hồ đúng là điên rồi, lại đi nhặt một tên Hạ Giới phế vật về làm việc. Ngươi có biết ba ngàn gốc linh thảo này cần bao nhiêu công sức để chăm sóc không? Chúng đều là những loại nhạy cảm, chỉ cần sơ suất một chút là có thể chết rũ. Ngươi nghĩ ngươi có thể hoàn thành trong một tháng ư? Hừ, đừng có nằm mơ giữa ban ngày.”
La Chinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. “Ta sẽ hoàn thành.”
Vương Hạo bật cười thành tiếng, tiếng cười đầy vẻ châm chọc. “Hoàn thành? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Là Tiên Đế tái thế à? Ngươi có biết để chăm sóc tốt một gốc linh thảo cần phải có linh khí bẩm sinh và kinh nghiệm tích lũy không? Ngươi, một kẻ mới chân ướt chân ráo lên Thượng Giới, lại còn là phế vật, đừng có nói khoác lác. Nếu một tháng sau mà số linh thảo bị chết quá một trăm gốc, ngươi sẽ bị ném ra khỏi tông môn, ta nói trước cho ngươi biết.”
La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn biết mình sẽ phải đối mặt với sự khinh miệt và áp bức, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy. Tuy nhiên, hắn không hề tức giận. Sự tức giận chỉ làm tiêu hao tinh thần vô ích. Hắn cần dùng hành động để chứng minh.
“Ta hiểu rồi.” La Chinh đáp, giọng nói bình thản đến mức khiến Vương Hạo cảm thấy khó chịu.
“Hiểu là tốt. À mà, đêm nay là ca trực của ngươi. Dược Điền này không được phép có bất kỳ sự cố nào. Nếu có kẻ nào lẻn vào trộm cắp, hay có linh thú quấy phá, ngươi sẽ là người chịu trách nhiệm. Đừng nghĩ đến việc ngủ nghỉ. Thượng Giới không phải là nơi dành cho kẻ lười biếng.” Vương Hạo nói xong, liếc nhìn La Chinh thêm một lần nữa với ánh mắt khinh bỉ rồi quay người bỏ đi, để lại La Chinh một mình giữa đêm khuya.
La Chinh thở dài một hơi nhẹ nhõm khi Vương Hạo đã đi khuất. Hắn không muốn gây sự vào lúc này. Mục tiêu của hắn là sống sót, tích lũy sức mạnh và tìm hiểu về Thượng Giới, chứ không phải tranh cãi với một tiểu quản sự. Hắn quay lại với gốc linh chi tam diệp, tập trung toàn bộ tinh thần. Luồng sinh cơ từ tay hắn truyền vào ngày càng nhiều, những chiếc lá héo úa giờ đây đã xanh trở lại, thậm chí còn tỏa ra một chút ánh sáng yếu ớt.
Hắn không chỉ đơn thuần là truyền linh khí. Với kinh nghiệm tu luyện từ Hạ Giới, với sự thấu hiểu về bản chất của sinh mệnh và quy luật tự nhiên, hắn có thể cảm nhận được “khát vọng sống” của từng gốc linh thảo. Hắn biết chúng cần gì, thiếu gì. Đây là một loại năng lực mà hắn đã vô tình lĩnh ngộ được sau khi tu luyện “Nghịch Đạo Quyết” và trải qua vô số sinh tử. Nó không phải là công pháp trồng trọt thông thường, mà là một sự kết nối sâu sắc với bản nguyên sinh mệnh.
La Chinh di chuyển từ gốc linh thảo này sang gốc linh thảo khác. Hắn cẩn thận kiểm tra từng gốc, vuốt ve từng chiếc lá, truyền vào đó một luồng sinh cơ tinh thuần. Hắn không vội vàng, mà làm việc một cách tỉ mỉ và kiên nhẫn. Ba ngàn gốc linh thảo, đó là một con số khổng lồ, nhưng hắn không hề nản lòng. Mỗi gốc cây được hồi sinh dưới tay hắn đều mang lại cho hắn một cảm giác thành tựu nho nhỏ, và quan trọng hơn, giúp hắn làm quen với nguồn linh khí dồi dào của Thượng Giới.
Khi bình minh ló rạng, một phần ba Dược Điền đã được La Chinh chăm sóc. Những gốc linh thảo còi cọc, úa vàng đêm qua giờ đây đã xanh tươi trở lại, thậm chí còn có vài gốc bắt đầu nảy lộc non. Chúng toát ra một sinh khí tràn đầy, khác hẳn với vẻ héo hon trước đó. La Chinh cảm thấy toàn thân mệt mỏi, nhưng tinh thần lại phấn chấn lạ thường. Hắn nhận ra, việc này không chỉ giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là một cách tu luyện đặc biệt. Khi hắn truyền sinh cơ vào linh thảo, linh khí trong cơ thể hắn cũng được tuần hoàn và thanh lọc, trở nên tinh thuần hơn.
“Việc này có thể giúp mình tăng cường sự kiểm soát đối với linh khí, đồng thời củng cố đạo tâm.” La Chinh thầm nghĩ. Hắn nhìn bầu trời Thượng Giới xanh trong, cảm nhận một làn gió mát lạnh thổi qua. Hắn biết, con đường Nghịch Thiên này mới chỉ là mở đầu. Dược Điền này, những gốc linh thảo này, chỉ là những bước đi đầu tiên trên hành trình phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi xiềng xích của “Thiên”.
Hắn không sợ sự khinh miệt, cũng không sợ những thử thách. Bởi vì, hắn đã từng là một kẻ phế vật ở Hạ Giới, đã từng bị ruồng bỏ và truy sát. Nhưng hắn đã đứng lên, từng bước lật đổ số phận. Thượng Giới này, với những “Thiên Kiêu” tự xưng là mang thiên mệnh, với những vị thần linh cổ xưa tự cho mình là đại diện của “Thiên Đạo”, cũng sẽ không thể ngăn cản bước chân của hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể thay đổi tất cả.
La Chinh tiếp tục công việc của mình. Hắn biết, một tháng sau, Vương Hạo sẽ phải nhìn hắn bằng một con mắt khác. Và đó, chỉ là khởi đầu.