Nghịch Thiên
Chương 328

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:25:19 | Lượt xem: 4

Chinh đứng lặng giữa căn phòng tạp dịch chật hẹp, nơi hắn đã sống như một cái bóng suốt bao năm. Linh thạch trung phẩm trong tay hắn tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, tinh thuần, khác hẳn với sự cằn cỗi của những linh thạch hạ phẩm mà hắn chỉ mơ ước trước đây. Đây không chỉ là một viên đá quý, đây là biểu tượng của sự tự do, là tấm vé phá vỡ xiềng xích. Trưởng lão Lý đã đi, mang theo sự khinh thường cố hữu của một kẻ quyền thế. Nhưng Chinh biết, ông ta đã đánh giá thấp hắn. Rất thấp.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể. Sự kiện ở Tạp Dịch Viện vừa qua, dù đầy rẫy hiểm nguy, lại vô tình tôi luyện ý chí của hắn, và quan trọng hơn, giúp hắn che giấu đi một phần sức mạnh đã thức tỉnh. Giờ đây, hắn không còn bị trói buộc bởi cái tên “tạp dịch” hay “phế vật” nữa. Hắn là Chinh, và hắn sẽ là người định nghĩa lại “Thiên”.

Không chần chừ thêm nữa, Chinh bước ra khỏi căn phòng. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khép lại sau lưng, như khép lại một chương cũ trong cuộc đời hắn. Hắn không ngoảnh lại. Phía trước là một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập cơ hội.

Khu vực Tạp Dịch Viện nằm ở rìa ngoài của tông môn, tách biệt với những khu vực tu luyện chính. Những con đường lát đá xám xịt, những hàng cây cằn cỗi và không khí u ám dường như vẫn còn vương vấn sự khắc nghiệt của nơi này. Chinh bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không chậm trễ. Hắn cần tìm một nơi để đổi linh thạch, để tìm kiếm thông tin, và để bắt đầu hành trình đến Vô Định Sâm Lâm.

Sau khi đi qua một cổng đá cũ kỹ, khung cảnh trước mắt Chinh thay đổi hoàn toàn. Những tòa tháp tu luyện cao vút chạm mây, những đình viện trang nhã ẩn mình giữa rừng trúc xanh biếc, và những con đường rộng lớn tấp nập đệ tử qua lại. Linh khí ở đây cũng nồng đậm hơn hẳn, khiến lồng ngực hắn khoan khoái lạ thường. Đây là khu vực ngoại môn, nơi tập trung phần lớn các đệ tử mới và những người có tiềm năng không quá nổi bật.

Chinh khoác trên mình bộ y phục tạp dịch cũ kỹ, khiến hắn trở thành một hình ảnh lạc lõng giữa dòng người. Vài ánh mắt tò mò, khinh miệt lướt qua hắn, nhưng Chinh không bận tâm. Hắn đã quá quen với những ánh nhìn đó. Chúng chỉ càng hun đúc thêm ngọn lửa trong lòng hắn. Hắn len lỏi qua đám đông, hướng về phía có nhiều tiếng ồn ào và hoạt động buôn bán hơn. Hắn biết, mọi tông môn đều có một khu chợ ngầm hoặc công khai, nơi đệ tử có thể trao đổi vật phẩm, mua bán công pháp, hoặc tìm kiếm tin tức. Đây chính là nơi hắn cần đến.

Không mất quá nhiều thời gian, Chinh đã tìm thấy “Vạn Bảo Các”, một tòa nhà ba tầng sừng sững nằm ngay trung tâm khu chợ ngoại môn. Cánh cửa lớn bằng gỗ lim chạm khắc tinh xảo luôn rộng mở, mời gọi mọi đệ tử vào trong. Bên trong, đủ loại hàng hóa được bày bán, từ đan dược, phù chú, binh khí cho đến các loại nguyên liệu quý hiếm. Tiếng mặc cả, tiếng giới thiệu sản phẩm vang lên không ngớt, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt.

Chinh bước vào, không khí bên trong Vạn Bảo Các còn tấp nập hơn hắn tưởng. Hắn không để ý đến những ánh mắt soi mói của các đệ tử khác, mà trực tiếp hướng đến quầy thông tin. Một nữ tu sĩ trẻ tuổi, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt sắc sảo, đang ngồi sau quầy, chăm chú ghi chép gì đó. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu xanh lam của đệ tử nội môn, toát lên vẻ thanh nhã và uy quyền.

“Ta muốn mua thông tin,” Chinh nói, giọng điệu bình thản, không chút sợ hãi. Hắn đặt viên linh thạch trung phẩm lên mặt bàn. Ánh sáng tinh khiết từ viên đá lập tức thu hút sự chú ý của nữ tu sĩ. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi nhìn thấy bộ y phục tạp dịch của Chinh. Một tạp dịch lại có linh thạch trung phẩm? Thật kỳ lạ. Nhưng nàng không hỏi, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Chinh nói tiếp.

“Vô Định Sâm Lâm,” Chinh nói, “ta muốn biết mọi thứ về nó. Vị trí, hiểm nguy, tài nguyên, và cách để tiến vào.”

Nữ tu sĩ hơi bất ngờ. Vô Định Sâm Lâm là một nơi đầy rẫy hiểm nguy, không phải là nơi mà một đệ tử ngoại môn bình thường, hay tệ hơn là một tạp dịch, dám đặt chân tới. Nàng nhìn Chinh một lượt, đánh giá. Hắn trông gầy gò, nhưng ánh mắt lại sắc như dao, ẩn chứa một sự kiên cường khó tả. Có lẽ đây không phải là một tạp dịch tầm thường.

“Thông tin về Vô Định Sâm Lâm không hề rẻ,” nàng nói, giọng đều đều. “Tùy thuộc vào độ chi tiết mà ngươi muốn, giá có thể lên đến vài linh thạch trung phẩm.”

Chinh nhíu mày. Hắn chỉ có một viên. “Ta chỉ có một viên này,” hắn nói, “nhưng ta cần thông tin đủ để đặt chân vào đó và sống sót.”

Nữ tu sĩ im lặng một lát, sau đó khẽ nhếch môi. “Được thôi. Với một linh thạch trung phẩm, ta có thể cung cấp cho ngươi một bản đồ chi tiết của khu vực ngoại vi Sâm Lâm, những loại yêu thú phổ biến, và vài lời khuyên quan trọng. Về phần cách tiến vào… Sâm Lâm không có cửa. Ngươi chỉ cần đi đến là có thể vào. Nhưng để vượt qua được những cạm bẫy ban đầu lại là chuyện khác.”

Nàng lấy ra một cuộn da dê cũ kỹ, vẽ đầy những ký hiệu và đường nét phức tạp. “Đây là bản đồ. Nó không hoàn hảo, nhưng đủ để ngươi không lạc lối ngay từ đầu. Và đây,” nàng đặt thêm một quyển sách mỏng lên bàn, “là ‘Yêu Thú Phổ Vô Định’, ghi chép về các loại yêu thú thường gặp và điểm yếu của chúng.”

Chinh cầm lấy hai vật phẩm, cẩn thận kiểm tra. Bản đồ được vẽ rất chi tiết, với những chú thích nhỏ về các khu vực nguy hiểm và những con đường mòn ít người biết. Yêu Thú Phổ cũng rất hữu ích. Hắn cảm thấy mình không bị lừa.

“Cảm ơn,” hắn nói. “Còn một điều nữa. Ta muốn biết về… những kẻ mạnh. Những Thiên Kiêu của các tông môn lớn. Đặc biệt là những kẻ có liên quan đến ‘Thiên Mệnh’.”

Nữ tu sĩ lại một lần nữa ngạc nhiên. Yêu cầu này… quá khác biệt. Một tạp dịch lại muốn tìm hiểu về Thiên Kiêu? Nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp.

“Thông tin này nằm ngoài phạm vi của linh thạch trung phẩm của ngươi. Nhưng ta có thể cho ngươi biết một vài cái tên nổi bật. Chúng là những người được cho là ‘con cưng của Thiên Đạo’, sở hữu linh căn thượng phẩm, huyết mạch đặc biệt, hoặc có cơ duyên lớn từ khi sinh ra.” Nàng ngừng một chút, rồi nói tiếp, “Trong Vô Cực Tông chúng ta, có Lâm Phong, đệ tử chân truyền của Thái Thượng Trưởng Lão, tu vi đã đạt đến Khai Mạch Cảnh đỉnh phong khi chỉ mới hai mươi tuổi. Hắn được mệnh danh là ‘Thiên Kiêu đệ nhất’ của tông môn. Hắn có một thanh kiếm cổ tên là ‘Thiên Huyễn Kiếm’, được cho là có linh hồn của một vị Tiên Nhân cổ đại trú ngụ.”

Chinh lắng nghe kỹ lưỡng. Lâm Phong. Thiên Huyễn Kiếm. Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn ghi nhớ cái tên này. Đây có lẽ là một trong những chướng ngại vật đầu tiên mà hắn sẽ phải đối mặt trên con đường “Nghịch Thiên” của mình.

Nữ tu sĩ thấy Chinh không nói gì, tiếp tục, “Còn có Lạc Tuyết của Bách Hoa Cung, được mệnh danh là ‘Thánh Nữ Tuyết Liên’, sở hữu Băng Linh Thể hiếm có. Và Hùng Bá Thiên của Cự Lực Môn, kẻ có thiên phú về thể tu, có thể nhấc núi dời sông. Những người này đều có hậu thuẫn vững chắc và được ‘Thiên Đạo’ ưu ái.”

Chinh gật đầu. Hắn đã có đủ thông tin cho hiện tại. Hắn không cần phải biết quá nhiều về những kẻ đó ngay bây giờ, chỉ cần biết rằng chúng tồn tại, và một ngày nào đó, hắn sẽ phải đối đầu với chúng.

Rời khỏi Vạn Bảo Các, Chinh tìm một góc khuất trong một khu rừng trúc yên tĩnh, nằm cách xa khu chợ ồn ào. Hắn lấy bản đồ và Yêu Thú Phổ ra xem xét kỹ lưỡng. Vô Định Sâm Lâm rộng lớn hơn hắn tưởng, với vô số tầng lớp nguy hiểm. Khu vực ngoại vi đã có yêu thú cấp hai, cấp ba, tương đương với tu sĩ Luyện Khí Cảnh trung kỳ đến hậu kỳ. Để tiến sâu hơn, hắn cần phải đạt đến Luyện Khí Cảnh hậu kỳ, hoặc chí ít là có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí dồi dào xung quanh. Dù đã dùng linh thạch để mua thông tin, nhưng hắn vẫn còn những thứ khác. Hắn nhớ lại những gì mình đã học được từ công pháp Cấm Kỵ mà hắn vô tình đoạt được. Đây là thời điểm để vận dụng nó.

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp Cấm Kỵ. Linh khí xung quanh dường như bị một lực hút vô hình kéo về phía hắn, thẩm thấu vào kinh mạch, chuyển hóa thành chân nguyên. Tốc độ hấp thụ linh khí của hắn nhanh hơn nhiều so với các đệ tử bình thường, thậm chí là những Thiên Kiêu. Hắn không cần linh căn thượng phẩm, không cần huyết mạch cao quý, hắn chỉ cần ý chí và một con đường riêng.

Con đường của hắn là “Nghịch Thiên”, phá vỡ mọi quy tắc và giới hạn. Mỗi lần tu luyện, hắn đều cảm thấy như đang phá vỡ một xiềng xích vô hình, tiến gần hơn đến sức mạnh chân chính. Hắn tu luyện cho đến khi ánh chiều tà bao trùm khu rừng trúc, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Cảm giác sung mãn tràn ngập cơ thể. Tuy chưa đột phá cảnh giới, nhưng chân nguyên của hắn đã trở nên vững chắc hơn, khí tức cũng mạnh mẽ hơn. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn không hề nản lòng.

Vô Định Sâm Lâm đang chờ đợi hắn, và sau đó là cả một thế giới rộng lớn với những “Thiên Mệnh Chi Tử” đang tự mãn với số phận của mình. Chinh đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi hùng vĩ ẩn mình trong màn sương. Đó là hướng của Vô Định Sâm Lâm. Hắn sẽ đến đó, không phải để tìm kiếm một cơ duyên ngẫu nhiên, mà để chủ động tạo ra cơ duyên của chính mình. Hắn sẽ chứng minh rằng “Thiên” không phải là chân lý tối thượng, và rằng một phàm nhân bị ruồng bỏ cũng có thể lật đổ mọi thứ.

Hắn là Chinh, và hắn sẽ Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8