Nghịch Thiên
Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:24:40 | Lượt xem: 4

Ánh trăng cuối cùng cũng lụi tàn, nhường chỗ cho tia nắng ban mai yếu ớt lách qua khe cửa sổ cũ kỹ. Chinh mở mắt, không chút ngạc nhiên khi thấy căn phòng nhỏ vẫn chìm trong sự đơn sơ đến đáng thương. Gạch vỡ, tường bong tróc, và một chiếc giường gỗ ọp ẹp là tất cả tài sản của hắn trong cái nơi được gọi là Tạp Dịch Viện này.

Một linh thạch hạ phẩm mỗi ngày. Con số ấy cứ lẩn quẩn trong tâm trí Chinh. Đối với một phàm nhân mới bước chân vào con đường tu luyện, đó có thể là một kho báu. Nhưng đối với Chinh, kẻ đã từng chứng kiến những cảnh giới cao hơn, đã nếm trải hương vị của sức mạnh thực sự, nó chẳng khác nào một lời chế giễu. Hắn cần nhiều hơn thế. Rất nhiều.

“Sức mạnh không tự nhiên mà có, cũng không thể rơi từ trên trời xuống,” Chinh lẩm bẩm, giọng khẽ khàng nhưng chứa đầy kiên định. “Phải tranh đoạt, phải giành lấy.”

Hắn đứng dậy, khoác lên mình bộ y phục xám tro của đệ tử tạp dịch. Nhiệm vụ hôm nay của hắn là quét dọn quảng trường Chính Điện, một công việc lặp đi lặp lại đã kéo dài gần một tháng kể từ khi hắn đặt chân đến Tinh Nguyệt Tông. Tinh Nguyệt Tông là một trong ba tông môn lớn nhất của Mặc Vân Đại Lục, nhưng đối với những đệ tử tạp dịch như Chinh, họ chẳng khác nào những cái bóng vô hình, tồn tại chỉ để phục vụ cho sự huy hoàng của người khác.

Khi Chinh cầm chổi ra khỏi phòng, Tạp Dịch Viện đã bắt đầu nhộn nhịp. Hàng chục đệ tử tạp dịch khác cũng đang chuẩn bị cho ngày làm việc của mình. Tiếng cằn nhằn về sự mệt mỏi, về những lời mắng mỏ của trưởng lão, hay những lời than vãn về linh khí cằn cỗi trong viện tạp dịch, tất cả đều quen thuộc như hơi thở.

Nhưng Chinh không tham gia vào những cuộc trò chuyện vô nghĩa ấy. Đôi mắt hắn luôn quan sát. Đôi tai hắn luôn lắng nghe. Hắn biết, thông tin là sức mạnh. Trong một tông môn khổng lồ như Tinh Nguyệt, chắc chắn có những khe hở, những cơ hội mà những kẻ tầm thường không nhìn thấy.

Trên đường đến Chính Điện, Chinh đi ngang qua một nhóm đệ tử ngoại môn đang tụ tập gần một bảng đá cổ kính. Đó là bảng nhiệm vụ. Khác với những nhiệm vụ tạp dịch tầm thường, bảng nhiệm vụ này dành cho đệ tử ngoại môn trở lên, với những phần thưởng hậu hĩnh hơn nhiều: linh thạch trung phẩm, đan dược cấp thấp, thậm chí là công pháp sơ cấp.

Chinh dừng lại, giả vờ như đang điều chỉnh lại chổi của mình, nhưng thực chất là đang lắng nghe cuộc trò chuyện của nhóm đệ tử kia.

“Nghe nói nhiệm vụ ‘Hái Linh Chi Đen’ ở Vô Định Sâm Lâm khó nhằn lắm đấy. Đã có hai tổ đội ngoại môn bị thương nặng trở về rồi,” một thiếu niên tóc búi cao nói.

“Phải, nhưng phần thưởng cũng không tồi. Ba mươi linh thạch hạ phẩm, một viên Bồi Nguyên Đan, và có tin đồn là còn tìm thấy được một ít Huyền Thiết Quặng nữa,” một cô gái bên cạnh đáp lời, ánh mắt lấp lánh tham vọng.

“Ba mươi linh thạch hạ phẩm… Đó là số tiền công cả tháng của chúng ta đấy,” một đệ tử khác lẩm bẩm.

Chinh nhíu mày. Ba mươi linh thạch hạ phẩm. Vẫn chưa đủ nhanh. Hắn cần một bước nhảy vọt. Nhưng thông tin về “Huyền Thiết Quặng” lại khiến hắn chú ý. Huyền Thiết Quặng là một loại khoáng vật hiếm, được dùng để rèn pháp khí. Giá trị của nó không nằm ở số lượng linh thạch, mà ở khả năng đổi lấy những vật phẩm quý giá hơn, hoặc thậm chí là một công pháp phù hợp với hắn.

Hắn tiếp tục công việc quét dọn của mình, nhưng tâm trí đã bắt đầu tính toán. Vô Định Sâm Lâm. Hắn đã nghe danh nơi này nhiều lần. Một khu rừng cổ xưa, rộng lớn, nằm ở rìa phía Tây của Tinh Nguyệt Tông, nổi tiếng với linh khí hỗn loạn và vô số yêu thú. Đối với đệ tử ngoại môn, đó là một vùng đất nguy hiểm nhưng cũng đầy cơ hội. Đối với đệ tử tạp dịch, nó là một cấm địa chết chóc.

Dù vậy, Chinh không hề nao núng. Hắn đã từng đối mặt với những hiểm nguy gấp trăm lần Vô Định Sâm Lâm. Điều hắn cần là một lý do hợp lý để rời khỏi Tạp Dịch Viện mà không bị nghi ngờ, và một cơ hội để thực hiện nhiệm vụ mà không cần thông qua hệ thống nhiệm vụ chính thức của tông môn, thứ mà đệ tử tạp dịch không có quyền tiếp cận.

Trong suốt buổi sáng, Chinh duy trì vẻ ngoài thờ ơ, nhưng đôi mắt hắn không ngừng quét qua từng ngóc ngách của quảng trường Chính Điện. Hắn để ý thấy một Trưởng lão ngoại môn thường xuyên đến kiểm tra tiến độ làm việc, một ông lão có vẻ ngoài khó tính nhưng lại có thói quen hút một loại lá thuốc đặc biệt. Loại lá thuốc đó, theo những gì Chinh nghe lỏm được, chỉ mọc ở một vài khu vực nhất định, và không phải lúc nào cũng có sẵn trong kho dược liệu của Tông môn.

Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu Chinh. Một kế hoạch táo bạo, nhưng nếu thành công, có thể mở ra cánh cửa mà hắn đang tìm kiếm.

Buổi chiều, khi Trưởng lão Lý, vị trưởng lão ngoại môn phụ trách Tạp Dịch Viện, đi ngang qua, Chinh đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn giả vờ vô tình làm đổ xô nước rửa, khiến một ít nước bắn vào ống quần của Trưởng lão Lý.

“Thằng nhãi ranh! Ngươi làm cái quái gì vậy?!” Trưởng lão Lý gầm lên, râu tóc dựng ngược. Ông ta không ngờ một đệ tử tạp dịch lại dám bất cẩn như vậy.

Chinh lập tức quỳ xuống, vẻ mặt hốt hoảng: “Tiểu nhân đáng chết! Xin Trưởng lão tha tội! Tiểu nhân vừa rồi thấy một con linh thử chạy qua, giật mình nên mới lỡ tay.”

Trưởng lão Lý nhìn Chinh một lượt, thấy hắn chỉ là một tên đệ tử tạp dịch gầy gò, tu vi thấp kém, không đáng để ông ta bận tâm quá nhiều. Tuy nhiên, sự bực bội vẫn còn đó. “Ngươi đúng là đồ vô dụng! Cút ngay, đừng làm vướng mắt ta nữa!”

“Dạ! Tiểu nhân xin tuân lệnh!” Chinh vội vàng đáp, nhưng khi đứng dậy, hắn lại ngập ngừng, như có điều muốn nói.

“Còn chuyện gì nữa?” Trưởng lão Lý gắt gỏng.

Chinh cúi đầu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Tiểu nhân… tiểu nhân vừa rồi, khi quét dọn ở khu vực rừng rậm phía sau Tạp Dịch Viện, vô tình ngửi thấy một mùi hương rất đặc biệt, giống như… giống như loại ‘Tử Vân Thảo’ mà Trưởng lão thường dùng ạ.”

Trưởng lão Lý chợt khựng lại. Tử Vân Thảo là loại lá thuốc quý hiếm mà ông ta cực kỳ ưa thích, nhưng nguồn cung cấp gần đây lại khan hiếm. Ông ta đã phái vài đệ tử ngoại môn đi tìm kiếm nhưng không có kết quả. Khu rừng phía sau Tạp Dịch Viện chỉ là một khu rừng nhỏ, ít ai để ý, sao có thể có Tử Vân Thảo?

“Ngươi nói bậy bạ gì đó? Khu rừng sau viện tạp dịch chỉ toàn cây tạp, làm gì có Tử Vân Thảo!” Trưởng lão Lý nghi ngờ.

“Tiểu nhân không dám nói dối! Mùi hương đó rất đặc trưng, tiểu nhân đã từng ngửi thấy khi Trưởng lão dùng thuốc. Nó mọc ở một vách đá nhỏ, ẩn mình dưới một bụi cây gai lớn. Tiểu nhân không dám lại gần vì sợ có độc trùng,” Chinh kiên định nói, vẻ mặt vẫn đầy sợ hãi nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự chân thành.

Trưởng lão Lý nhìn Chinh một lúc lâu. Mặc dù ông ta không tin hoàn toàn, nhưng sự khan hiếm của Tử Vân Thảo khiến ông ta không thể bỏ qua bất kỳ manh mối nào. Vả lại, khu rừng đó cũng không quá nguy hiểm, phái một đệ tử tạp dịch đi kiểm tra cũng không mất gì.

“Ngươi! Dẫn ta đến đó xem sao!” Trưởng lão Lý ra lệnh.

“Dạ! Tiểu nhân xin tuân lệnh!” Chinh mừng thầm trong bụng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt sợ sệt. Kế hoạch bước đầu đã thành công.

Hắn dẫn Trưởng lão Lý đi sâu vào khu rừng nhỏ phía sau Tạp Dịch Viện. Đó là một nơi hoang vắng, ít người qua lại, đầy rẫy cây dại và những loài côn trùng nhỏ. Chinh dẫn đường một cách khéo léo, tránh xa những nơi quá lộ liễu, cuối cùng dừng lại trước một vách đá nhỏ, lấp ló sau một bụi gai dày đặc.

“Chính là ở đây ạ, Trưởng lão. Tiểu nhân ngửi thấy mùi hương rất rõ từ chỗ này,” Chinh chỉ tay vào bụi gai.

Trưởng lão Lý nhíu mày, dùng linh lực đẩy bụi gai sang một bên. Ngay lập tức, một mùi hương thơm ngát, quen thuộc xộc vào mũi ông ta. Quả nhiên là Tử Vân Thảo! Mặc dù chỉ có vài cây nhỏ, nhưng chúng lại mọc ở một vị trí cực kỳ khuất, khó lòng phát hiện. Một đệ tử tạp dịch như Chinh làm sao có thể tìm thấy?

“Ngươi… làm sao ngươi phát hiện ra nó?” Trưởng lão Lý nhìn Chinh với ánh mắt khác lạ. Một đệ tử tạp dịch, tu vi yếu kém, lại có khứu giác nhạy bén đến vậy?

Chinh giả vờ ngại ngùng: “Tiểu nhân… từ nhỏ đã sống ở vùng núi, quen với các loại cây cỏ. Vả lại, mùi hương này rất đặc biệt, tiểu nhân không thể quên được.” Hắn không thể nói rằng nhờ vào “hạt giống Nghịch Thiên” trong cơ thể, hắn có thể cảm nhận được dao động linh khí của những loại linh dược hiếm có, dù là yếu ớt nhất.

Trưởng lão Lý trầm ngâm một lát. Mặc dù nghi ngờ, nhưng Tử Vân Thảo là thật. Ông ta thu hoạch cẩn thận vài cây linh dược, rồi quay sang Chinh.

“Xem ra ngươi cũng có chút hữu dụng. Được rồi, vì ngươi đã giúp ta tìm được Tử Vân Thảo, ta sẽ ban cho ngươi một cơ hội.” Trưởng lão Lý móc ra một khối linh thạch trung phẩm, ném cho Chinh. “Đây là phần thưởng. Và… từ nay đến cuối tháng, ngươi không cần làm tạp dịch nữa. Ngươi có thể tự do hành động trong khu vực Tạp Dịch Viện, miễn là không gây ra rắc rối.”

Chinh ngạc nhiên. Một linh thạch trung phẩm! Đó là gấp mười lần thu nhập hàng ngày của hắn. Và quan trọng hơn, là sự tự do. Đây chính là thứ hắn cần nhất!

“Đa tạ Trưởng lão ban ơn! Tiểu nhân nhất định sẽ không phụ lòng Trưởng lão!” Chinh vội vàng cúi đầu, vẻ mặt đầy mừng rỡ, nhưng nội tâm lại đang bùng nổ. Một linh thạch trung phẩm và quyền tự do, đó là tấm vé đầu tiên để hắn thoát khỏi xiềng xích của Tạp Dịch Viện.

Trưởng lão Lý khịt mũi một tiếng, quay lưng bỏ đi. Ông ta vẫn không hoàn toàn tin tưởng Chinh, nhưng cũng không để tâm quá nhiều. Một đệ tử tạp dịch thì có thể làm được gì?

Nhưng Chinh biết, ông ta đã sai lầm. Một đệ tử tạp dịch này, một kẻ bị coi là phế vật này, sẽ là người lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích. Hắn siết chặt linh thạch trung phẩm trong tay, cảm nhận dòng linh khí tinh thuần hơn hẳn linh thạch hạ phẩm. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ dùng linh thạch này để mua thông tin, để tăng cường tu vi, và để tìm ra con đường đến Vô Định Sâm Lâm, nơi có Huyền Thiết Quặng và những cơ hội lớn hơn. Hắn sẽ không chấp nhận số phận, hắn sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8