Nghịch Thiên
Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:24:09 | Lượt xem: 4

Bước chân của Chinh vững vàng trên con đường lát đá xám tro, dẫn đến Hội quán Phi Thăng Giả. Khác xa với những kiến trúc tráng lệ mà hắn thoáng thấy trên đường phi thăng, Hội quán này mang một vẻ ngoài khiêm tốn, gần như cũ kỹ. Một tòa nhà ba tầng làm từ đá xanh sẫm, không có bất kỳ phù điêu hay hoa văn nào đặc biệt, chỉ đơn thuần là một nơi trú ngụ. Phía trên cánh cổng gỗ sồi nặng nề, một tấm biển cũ kỹ khắc ba chữ lớn: “Phi Thăng Quán”. Linh khí xung quanh đây cũng không quá dồi dào, chỉ ở mức đủ để duy trì sự sống chứ không phải để tu luyện hiệu quả.

Hắn đẩy cánh cổng, âm thanh kẽo kẹt vang vọng trong sảnh lớn vắng vẻ. Không gian bên trong khá rộng, nhưng ánh sáng yếu ớt từ vài viên dạ minh châu gắn trên tường không đủ để xua đi vẻ ảm đạm. Một quầy tiếp tân bằng gỗ thô nằm ở góc phòng, và phía sau đó, một lão giả tóc bạc phơ, lưng còng, đang gật gù ngủ gật trên ghế. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám đơn giản, không có bất kỳ dấu hiệu tu vi nào đáng kể.

“Xin hỏi, đây có phải là Hội quán Phi Thăng Giả không?” Chinh lên tiếng, giọng nói trầm ổn.

Lão giả giật mình tỉnh giấc, đôi mắt lờ đờ mở ra, nhìn Chinh từ đầu đến chân bằng ánh mắt đánh giá. Đó là một ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi, chán chường, và một chút gì đó khinh miệt quen thuộc. “Lại một tên mới phi thăng?” Lão thở dài thườn thượt, “Trông ngươi có vẻ… khá lắm.” Lời khen ấy nghe sao mà mỉa mai đến lạ.

Chinh không để tâm, hắn đã quá quen với những ánh mắt như vậy. “Đúng vậy. Vãn bối mới từ Hạ Giới phi thăng đến.”

“Hừm,” lão giả gãi gãi râu, “Được rồi, quy tắc thì vẫn vậy. Tên, cảnh giới lúc phi thăng, và muốn ở lại bao lâu?”

“Chinh. Cảnh giới… Thần Vương đỉnh phong.” Hắn nói ra, nhưng biết rõ cảnh giới này ở Thượng Giới chỉ là cái đáy của cái đáy.

Lão giả nhướn mày, “Thần Vương đỉnh phong? Cũng không tệ lắm. Ít ra còn hơn mấy tên chỉ mới Linh Tôn đã liều mạng phi thăng. Muốn ở lại bao lâu?”

“Càng lâu càng tốt, cho đến khi vãn bối có thể tự lập.”

Lão giả lắc đầu, “Đừng mơ mộng hão huyền. Hội quán này chỉ là nơi tạm trú cho những kẻ phi thăng như ngươi. Tối đa một tháng. Sau một tháng, nếu không có đủ linh thạch để trả phí, ngươi sẽ phải tự tìm đường. Hoặc làm tạp dịch cho Hội quán, nhưng lương bổng thì… haha, đủ ăn là may rồi.”

Hắn đưa cho Chinh một tấm thẻ ngọc màu xám. “Ghi tên ngươi vào đây, rồi cầm lấy số phòng 307 ở tầng ba. Linh khí trong phòng chỉ đủ để duy trì chứ không thể dùng để tu luyện. Nếu muốn tu luyện, có thể đến khu vực tu luyện công cộng ở tầng hầm, nhưng phải trả phí linh thạch. Mỗi canh giờ một linh thạch hạ phẩm.”

Một linh thạch hạ phẩm cho một canh giờ. Chinh nhẩm tính. Hắn hiện tại không có một mảnh linh thạch nào. Cảnh giới Thần Vương đỉnh phong của hắn ở Hạ Giới có thể hô mưa gọi gió, nhưng ở đây, hắn chỉ là một kẻ trắng tay.

“Vậy vãn bối có thể nhận công việc tạp dịch nào không?” Chinh hỏi, giọng vẫn bình tĩnh.

Lão giả nhìn hắn bằng ánh mắt nửa bất ngờ, nửa khâm phục. “Ngươi là Thần Vương đỉnh phong mà lại muốn làm tạp dịch? Có vẻ Hạ Giới của ngươi cũng không dạy cho ngươi biết sĩ diện là gì à?”

“Sĩ diện không nuôi sống được vãn bối ở đây,” Chinh đáp thẳng thắn. “Vãn bối cần linh thạch, cần tài nguyên.”

Lão giả cười khẩy, “Được thôi. Có chí khí. Ngươi có thể làm công việc dọn dẹp, lau chùi, hoặc bưng bê đồ ăn trong nhà bếp. Mỗi ngày làm việc mười hai canh giờ, ngươi sẽ nhận được một linh thạch hạ phẩm và ba bữa ăn. Ngươi có thể chọn làm việc ngay bây giờ, hoặc nghỉ ngơi trước một ngày.”

Một linh thạch hạ phẩm mỗi ngày. Vậy là hắn sẽ mất một ngày làm việc để có thể tu luyện một canh giờ. Đây quả là một sự chênh lệch khủng khiếp. Nhưng Chinh biết, đây là khởi đầu. Hắn không thể kén chọn.

“Vãn bối chọn làm việc ngay bây giờ.”

Lão giả đưa cho hắn một cái khăn lau và một xô nước. “Đi thôi, ta sẽ dẫn ngươi đến nhà bếp. Nhớ kỹ, đừng gây rắc rối. Những kẻ phi thăng như chúng ta, ở Thượng Giới này, không có chỗ cho sự kiêu ngạo.”

Chinh gật đầu, theo lão giả đi sâu vào bên trong. Nhà bếp của Hội quán cũng khá tồi tàn, mùi dầu mỡ và thức ăn ôi thiu thoang thoảng. Vài người phi thăng khác cũng đang cặm cụi làm việc, khuôn mặt ai nấy đều mệt mỏi và cam chịu. Họ nhìn Chinh bằng ánh mắt trống rỗng, không một chút tò mò hay thiện ý.

Trong lúc lau chùi sàn nhà dính bẩn, Chinh quan sát những người xung quanh. Họ đều là những kẻ từng là cường giả ở Hạ Giới, nhưng giờ đây lại phải cam phận làm những công việc thấp kém nhất. Hắn nghe loáng thoáng họ than thở về sự khắc nghiệt của Thượng Giới, về sự bất công, về những “Thiên Kiêu” sinh ra đã ở vạch đích, còn họ thì phải bò lết từ vạch xuất phát dưới lòng đất.

“Thượng Giới này, không phải là nơi cho kẻ yếu.” Một giọng nói khàn khàn vang lên bên cạnh Chinh. Hắn ngẩng đầu, thấy một lão nhân gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang ngồi bóc vỏ rau củ. Ông ta có vẻ là một trong số ít những người phi thăng đã ở đây khá lâu.

“Tiền bối có lời dạy bảo?” Chinh hỏi, thái độ khiêm tốn.

Lão nhân cười nhạt, “Dạy bảo gì chứ. Ta cũng chỉ là một kẻ sắp chết đói mà thôi. Ngươi mới đến, còn tràn đầy khí lực. Nhưng rồi ngươi sẽ thấy, khí lực cũng không cứu được ngươi. Ở đây, linh thạch là tất cả. Không có linh thạch, ngươi không thể tu luyện, không thể mua đan dược, không thể có công pháp tốt. Mà muốn có linh thạch, ngươi phải có thực lực. Vòng luẩn quẩn đó, đã nhốt không biết bao nhiêu kẻ phi thăng rồi.”

Ông ta nhìn Chinh, ánh mắt sắc bén hơn một chút. “Ngươi có vẻ khác. Ánh mắt ngươi vẫn còn lửa. Nhưng đừng để ngọn lửa đó thiêu rụi ngươi. Thượng Giới này, không có chỗ cho kẻ mơ mộng.”

“Vãn bối không mơ mộng,” Chinh đáp. “Vãn bối chỉ muốn sống, và sống theo cách của mình.”

Lão nhân lại cười, một nụ cười đầy chua chát. “Sống theo cách của mình? Ngươi đã thấy những kẻ muốn sống theo cách của mình kết cục ra sao chưa? Bị vứt bỏ ở một góc phố, linh hồn tiêu tán, không ai nhớ đến.”

Chinh im lặng, tiếp tục công việc của mình. Hắn hiểu những gì lão nhân nói. Nhưng hắn không thể chấp nhận. Hắn đã từng là phế vật ở Hạ Giới, đã từng bị khinh miệt, bị ruồng bỏ. Nhưng hắn đã vượt qua tất cả, đã định nghĩa lại chính mình. Thượng Giới này có thể khắc nghiệt hơn gấp vạn lần, nhưng hắn tin vào ý chí của mình.

Cứ như vậy, Chinh trải qua ngày đầu tiên ở Thượng Giới trong công việc tạp dịch. Mười hai canh giờ làm việc khiến cơ thể hắn mỏi nhừ, mặc dù với cảnh giới Thần Vương đỉnh phong, việc này không đáng kể. Nhưng cái cảm giác bị kìm hãm, bị ép buộc phải làm những điều thấp kém nhất, mới là thứ khiến hắn khó chịu.

Khi đêm xuống, hắn nhận được một linh thạch hạ phẩm và trở về căn phòng 307 của mình. Căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc giường đá cứng nhắc. Hắn ngồi xuống, lấy ra linh thạch duy nhất trong tay. Một linh thạch hạ phẩm, nhỏ bé và chứa đựng lượng linh khí ít ỏi. Chỉ đủ cho một canh giờ tu luyện ở khu vực công cộng. Hoặc, nếu hắn muốn tiết kiệm, hắn có thể dùng nó để mua một viên đan dược cấp thấp giúp phục hồi thể lực, nhưng điều đó là vô nghĩa.

Hắn không vội vàng đi tu luyện. Hắn cần thông tin. Hắn cần hiểu rõ hơn về Thượng Giới này. Hội quán Phi Thăng Giả, dù tồi tàn, nhưng lại là nơi tập trung nhiều người từ Hạ Giới nhất. Đây chính là nguồn thông tin quý giá. Hắn không thể chỉ cắm đầu vào tu luyện mà bỏ qua những cơ hội khác.

Chinh khép mắt lại, bắt đầu điều chỉnh hơi thở. Hắn không tu luyện linh khí mà chỉ đơn thuần là tĩnh tâm, sắp xếp lại những thông tin đã thu thập được trong ngày. Những lời than thở của những người phi thăng, những câu chuyện về các tông môn lớn, về những Thiên Kiêu, về hệ thống linh thạch và tài nguyên. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ của bức tranh Thượng Giới rộng lớn.

Hắn nhớ lại lời của lão giả ở quầy tiếp tân, và lời của lão nhân trong bếp. “Thượng Giới này, không có chỗ cho sự kiêu ngạo.” “Thượng Giới này, không có chỗ cho kẻ mơ mộng.” Có lẽ họ nói đúng, đối với những người bình thường. Nhưng Chinh, hắn chưa bao giờ là một kẻ bình thường. Hắn là một dị số, một kẻ nghịch thiên.

Một linh thạch hạ phẩm mỗi ngày. Điều đó quá chậm. Hắn cần một con đường nhanh hơn. Những công việc tạp dịch này chỉ là bước đệm, không thể là mục tiêu. Hắn phải tìm kiếm những cơ hội khác, những nhiệm vụ có độ khó cao hơn nhưng cũng mang lại phần thưởng lớn hơn. Và để làm được điều đó, hắn cần thông tin, và cần một chút thực lực ban đầu.

Ánh trăng yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào, phác họa bóng hình Chinh cô độc trong căn phòng. Nhưng sự cô độc ấy không hề làm hắn nản lòng. Ngọn lửa ý chí trong tim hắn không những không lụi tàn mà còn bùng cháy dữ dội hơn. Hắn sẽ bắt đầu từ con số 0, nhưng con số 0 này sẽ là khởi đầu cho một hành trình Nghịch Thiên vĩ đại hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không chấp nhận số phận, hắn sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8