Nghịch Thiên
Chương 329
Chinh đứng dậy, cảm nhận luồng chân nguyên cuồn cuộn trong đan điền, giống như một dòng sông vừa được khơi thông, mạnh mẽ và đầy sức sống. Ánh sáng vàng nhạt vẫn còn vương vấn trên da thịt hắn, là dấu vết của lần tôi luyện vừa rồi, một minh chứng cho sự “khác biệt” mà hắn đang nắm giữ. Hắn không vội vã, chỉ lặng lẽ điều hòa khí tức thêm một chút, để mỗi tế bào trong cơ thể hoàn toàn hấp thu và dung nạp nguồn năng lượng mới.
Vô Định Sâm Lâm. Cái tên ấy vang vọng trong tâm trí Chinh, không phải như một lời mời gọi mà như một lời thách thức. Hắn đã nghe nhiều về nó, một vùng đất rộng lớn và hoang dã, nằm ở rìa phía Tây của Đông Hoang, nơi những bí mật cổ xưa và cơ duyên kinh người ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Nhưng cũng là nơi chôn vùi vô số cường giả tự phụ, những kẻ tin rằng sức mạnh của họ có thể chinh phục mọi thứ.
Với Chinh, Vô Định Sâm Lâm không chỉ là một địa điểm. Nó là cánh cửa tiếp theo trên con đường của hắn, con đường Nghịch Thiên. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn vừa nghĩ đến, những kẻ tự mãn với số phận được sắp đặt, chắc chắn sẽ đổ về đó. Nơi nào có cơ duyên lớn, nơi đó có tranh đoạt, và nơi đó sẽ có những kẻ tự cho mình là trung tâm của vũ trụ. Hắn sẽ đối mặt với họ, không phải bằng sự ngạo mạn, mà bằng ý chí kiên định và sức mạnh tự thân.
Chinh không cưỡi phi kiếm hay linh thú. Hắn tin vào đôi chân của mình. Mỗi bước đi là một sự rèn luyện, một sự hòa mình vào thiên địa. Hắn sải bước về phía trước, xuyên qua những khu rừng thưa, vượt qua những con suối nhỏ. Khí tức của hắn ẩn giấu rất tốt, không hề phô trương, giống như một con báo săn đang rình mồi, ẩn mình trong bóng tối nhưng luôn sẵn sàng bùng nổ. Suốt quãng đường đi, hắn thỉnh thoảng lại dừng lại, nhắm mắt cảm nhận linh khí xung quanh, tinh thần lực quét qua từng ngọn cây, phiến đá. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, không chỉ để tìm kiếm cơ duyên mà còn để rèn luyện sự cảnh giác, sự nhạy bén của một cường giả.
Hai ngày sau, cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi rõ rệt. Những khu rừng thưa nhường chỗ cho những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải mấy người ôm mới xuể, tán lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời, khiến không gian trở nên âm u và huyền bí. Linh khí ở đây cũng nồng đậm hơn hẳn, tựa như một lớp sương mù mỏng vương vấn giữa không trung, khiến mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái. Chinh biết, hắn đã đến rìa Vô Định Sâm Lâm.
Từ xa, hắn đã thấy lác đác những bóng người. Họ là những tu sĩ, những kẻ tìm kiếm cơ duyên, cũng đang hướng về một điểm chung. Có kẻ phi hành trên linh kiếm rực rỡ, có kẻ cưỡi linh thú hùng dũng, lại có kẻ đi bộ, khí tức mạnh mẽ không hề che giấu. Chinh chỉ thoáng liếc qua, rồi tiếp tục bước đi, hòa mình vào dòng người như một tu sĩ bình thường.
Tuy nhiên, hắn không phải là một tu sĩ bình thường. Trong khi những người khác còn đang huyên náo bàn tán về những hiểm nguy và cơ hội trong Sâm Lâm, Chinh đã nhận ra một điều bất thường. Một luồng dao động năng lượng cực kỳ tinh vi, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, đang lan tỏa từ sâu bên trong Vô Định Sâm Lâm. Nó không phải là linh khí đơn thuần, mà là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo một chút khí tức của sự hỗn độn và uy áp. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Vô Định Sâm Lâm đang ẩn chứa một bí mật lớn, đủ để thu hút những cường giả hàng đầu của Đông Hoang.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ quét ngang qua, mang theo sự ngạo mạn và áp bức. Một nhóm tu sĩ, ăn mặc sang trọng với phù hiệu hình chim ưng vàng trên ngực, đang lướt qua trên một chiếc phi thuyền lớn. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú, khí chất bất phàm, ánh mắt hắn tựa như có thể nhìn thấu mọi thứ. Hắn không hề che giấu cảnh giới của mình, rõ ràng đã đạt đến cấp độ mà nhiều tu sĩ ở đây phải ngước nhìn. Hắn chính là một trong số những “Thiên Kiêu” mà Chinh đã hình dung.
“Hừm, lại là một đám phế vật tranh nhau một chút linh khí thừa thãi.” Giọng nói của nam tử vang vọng, đầy vẻ khinh miệt, không hề che giấu sự coi thường đối với những tu sĩ đang đi bộ bên dưới. Ánh mắt hắn lướt qua Chinh, chỉ dừng lại một thoáng rồi nhanh chóng chuyển đi, không chút để tâm. Trong mắt hắn, Chinh cũng chỉ là một trong vô số những “phế vật” đang chen chúc tìm kiếm cơ duyên.
Chinh không biểu lộ cảm xúc nào. Hắn biết, trong thế giới tu chân, kẻ mạnh là vua. Những kẻ như nam tử kia đã quen với việc được ngưỡng mộ, được tôn sùng, và tự cho mình quyền phán xét người khác. Sự khinh miệt ấy không làm hắn tức giận, mà chỉ càng củng cố thêm ý chí của hắn. “Thiên Mệnh Chi Tử” ư? Rồi sẽ có ngày, hắn sẽ cho bọn họ thấy, Thiên Mệnh cũng chỉ là một cái tên, một cái xiềng xích mà thôi.
Hắn tiếp tục bước đi, tiến sâu hơn vào Vô Định Sâm Lâm. Cây cối càng lúc càng rậm rạp, ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị che khuất, thay vào đó là những ánh sáng huyền ảo tỏa ra từ những thực vật phát quang kỳ lạ. Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, mang theo mùi của đất mục, rêu phong và một thứ hương thơm ngọt ngào nhưng cũng đầy nguy hiểm từ những loài hoa độc.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Một con yêu thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, lao ra từ bụi cây rậm rạp. Nó nhắm thẳng vào một nhóm tu sĩ đang đi phía trước Chinh. Sức mạnh của con yêu thú này không hề tầm thường, rõ ràng đã đạt đến cấp độ cường giả, đủ để khiến những tu sĩ yếu hơn phải tái mặt. Kẻ mạnh hơn trong nhóm vội vàng rút binh khí ra chống đỡ, nhưng rõ ràng là đang gặp khó khăn.
Chinh dừng lại, quan sát. Hắn không có ý định ra tay giúp đỡ ngay lập tức. Đây là Vô Định Sâm Lâm, nơi sinh tồn là bản năng và kẻ yếu bị đào thải. Hắn cần phải đánh giá tình hình, và quan trọng hơn, hắn muốn xem phản ứng của những tu sĩ xung quanh. Hầu hết đều chọn cách tránh né, thậm chí là bỏ chạy, không ai muốn dính vào rắc rối không cần thiết. Đó là bản chất của giới tu chân, ích kỷ và thực dụng.
Con yêu thú gầm lên lần nữa, tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ, đánh bay một tu sĩ trẻ tuổi. Hắn ta ngã lăn ra đất, hộc máu, rõ ràng đã bị thương nặng. Những người còn lại bắt đầu hoảng loạn, không còn giữ được sự bình tĩnh. Con yêu thú định kết liễu tu sĩ bị thương, nhưng đúng lúc đó, một luồng kiếm quang rực rỡ xé gió lao tới, chém thẳng vào đầu con yêu thú.
Keng! Một tiếng vang lớn. Con yêu thú bị đẩy lùi lại vài bước, nhưng lớp vảy của nó chỉ bị một vết sứt nhỏ. Kẻ ra tay là một nữ tử, thân hình yểu điệu nhưng khí chất lạnh lùng. Nàng ta mặc một bộ bạch y tinh khôi, tay cầm thanh trường kiếm tỏa ra hàn khí. Cảnh giới của nàng ta cũng không hề kém cạnh nam tử trên phi thuyền lúc nãy.
“Thiên Kiêu” thứ hai xuất hiện, Chinh thầm nghĩ. Nữ tử này rõ ràng không thể bỏ qua sinh mạng của đồng loại, hoặc có thể nàng ta chỉ đơn giản muốn thể hiện sức mạnh của mình. Nàng ta và con yêu thú bắt đầu giao chiến kịch liệt. Kiếm quang chớp nháy, yêu thú gầm thét, làm rung chuyển cả một khu rừng.
Chinh không tham gia, hắn chỉ lặng lẽ quan sát, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trong trận chiến. Hắn phân tích chiêu thức của nữ tử, sức mạnh của con yêu thú, và cả cách mà những tu sĩ khác phản ứng. Đây là một cơ hội tốt để hắn đánh giá lại sức mạnh của bản thân so với những cường giả khác ở cùng cảnh giới. Chân nguyên trong đan điền hắn khẽ rung động, tựa như đang khao khát được bộc phát, được chứng minh.
Trận chiến diễn ra nhanh chóng. Nữ tử tuy mạnh mẽ, nhưng con yêu thú cũng không phải dạng vừa. Cuối cùng, nàng ta cũng tìm được sơ hở, một kiếm xuyên qua yết hầu con yêu thú, kết thúc sinh mạng nó. Con yêu thú đổ sụp xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn, bụi bay mù mịt.
Nữ tử thu kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám tu sĩ đang còn bàng hoàng. Nàng ta không nói một lời nào, chỉ lấy đi nội đan của con yêu thú rồi tiếp tục tiến sâu vào rừng. Những tu sĩ được cứu thoát vội vàng cúi mình cảm tạ, nhưng nàng ta đã đi khuất. Họ chỉ còn biết nhìn theo bóng lưng của nàng ta với sự kính phục và ngưỡng mộ.
Chinh khẽ nhếch môi. Mạnh mẽ, nhưng vẫn còn quá lộ liễu. Hắn đã thấy được điểm yếu trong chiêu thức của nàng ta, cũng như sự thiếu kinh nghiệm trong việc che giấu khí tức. Đối với Chinh, sự ẩn mình mới là nghệ thuật cao nhất của một kẻ Nghịch Thiên. Hắn không cần phô trương, hắn chỉ cần đạt được mục tiêu của mình.
Hắn cũng tiếp tục bước đi, sâu hơn vào Vô Định Sâm Lâm. Càng vào sâu, những con đường mòn càng biến mất, thay vào đó là những lối đi tự nhiên do những con yêu thú tạo ra. Cây cối ở đây không chỉ cổ kính mà còn mang theo một loại khí tức tang thương, tựa như đã chứng kiến vô số thăng trầm của thời gian. Những tiếng gầm rú của yêu thú vang vọng từ xa, những luồng linh khí biến động không ngừng, tất cả đều báo hiệu rằng phía trước là một thế giới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng vô vàn cơ hội.
Chinh không sợ hãi. Hắn đã từng là một phế vật, đã từng đối mặt với cái chết vô số lần. Sự sống sót của hắn, sự vươn lên của hắn, đều là một sự Nghịch Thiên. Vô Định Sâm Lâm, với những “Thiên Kiêu” và những bí ẩn của nó, sẽ là nơi hắn tiếp tục con đường ấy, từng bước lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích. Hắn sẽ tìm kiếm cơ duyên, nhưng không phải là cơ duyên ngẫu nhiên, mà là cơ duyên do chính hắn tạo ra, bằng ý chí và sức mạnh của một kẻ không chấp nhận số phận.
Hắn tiến vào một thung lũng hẹp, nơi những cây cổ thụ mọc san sát, tạo thành một vòm trời tự nhiên. Ngay giữa thung lũng, có một hồ nước nhỏ, nước trong xanh đến lạ thường, và từ giữa hồ, một cột sáng màu xanh ngọc bích đang vươn lên trời cao, xuyên qua tán cây rậm rạp. Linh khí ở đây đặc quánh, tạo thành những gợn sóng có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Và quan trọng hơn, Chinh cảm nhận được, từ bên trong cột sáng ấy, một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến rung động tâm can, đang bùng nổ. Có vẻ như, hắn đã tìm thấy điểm khởi đầu của một cuộc tranh đoạt lớn.
Chưa có ai ở đây. Hắn là người đầu tiên. Chinh mỉm cười. Đây chính là cơ duyên mà hắn muốn chủ động tạo ra.