Nghịch Thiên
Chương 325
Ánh nắng Thượng Giới tuy rực rỡ nhưng không mang theo chút hơi ấm quen thuộc nào của hạ giới. Thay vào đó là một thứ áp lực vô hình, nặng nề đè nén lên từng tế bào, từng mạch máu của Chinh. Hắn đứng giữa quảng trường Thiên Phong Trấn, hít một hơi thật sâu. Linh khí nơi đây nồng đậm đến mức có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng khí len lỏi vào cơ thể, tinh thuần hơn gấp vạn lần những gì hắn từng hấp thụ. Nhưng sự tinh thuần ấy lại đi kèm với một cảm giác xa lạ, một sự bài xích nhẹ nhàng từ chính bản thân Chinh, như thể cơ thể hắn chưa hoàn toàn thích nghi được với quy luật năng lượng ở nơi này.
“Thượng Giới… quả nhiên không đơn giản.” Chinh lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những kiến trúc cao vút, những con đường lát đá cổ kính. Thiên Phong Trấn tuy chỉ là một trấn nhỏ, nhưng quy mô và sự tinh xảo của nó còn vượt xa bất kỳ đế đô phàm trần nào hắn từng thấy. Những người qua lại trên đường đều toát ra khí tức tu luyện. Dù chỉ là những người dân thường, nhưng linh lực trong cơ thể họ cũng đủ khiến những cường giả đỉnh phong ở hạ giới phải kinh hãi. Đặc biệt, hắn còn bắt gặp vài người mang theo linh khí cuồn cuộn như sóng triều, hiển nhiên là những cường giả chân chính của Thượng Giới.
Chinh cảm nhận được những ánh mắt lướt qua mình. Có sự tò mò, có sự thờ ơ, nhưng phần lớn là sự khinh miệt ẩn sâu. Hắn biết, khí tức của một người vừa phi thăng từ hạ giới lên không thể nào che giấu được. Nó mang theo một dấu ấn đặc trưng, một sự hỗn tạp chưa được gột rửa hoàn toàn bởi linh khí tinh thuần của Thượng Giới. Cái dấu ấn ấy chính là lời tố cáo cho xuất thân thấp kém của hắn, là bằng chứng cho việc hắn là một “người ngoài cuộc”, một “hạ giới phế vật” trong mắt những kẻ cao ngạo nơi đây.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo ngầm từ lão già đã giúp hắn thoát khỏi phiền phức. Thiên Phong Trấn này, hay có lẽ là cả Thượng Giới, chứa đựng vô số cạm bẫy và quy tắc ngầm mà hắn chưa hề hay biết. Cẩn trọng là điều tối cần thiết.
Việc đầu tiên hắn cần làm là tìm một nơi trú chân, và quan trọng hơn, tìm hiểu về hệ thống tu luyện, tiền tệ, và những quy tắc cơ bản của thế giới này. Túi trữ vật của hắn tuy chứa đầy linh thạch và tài nguyên quý giá ở hạ giới, nhưng hắn không chắc chúng có giá trị tương đương ở Thượng Giới hay không. Hắn không thể tùy tiện lấy ra, vì điều đó có thể vô tình tiết lộ quá nhiều thông tin về bản thân.
Chinh bước đi chậm rãi, hòa mình vào dòng người. Hắn lắng nghe những đoạn đối thoại vụn vặt, thu thập từng mảnh thông tin nhỏ. Rất nhanh, hắn nhận ra rằng linh thạch của hạ giới, dù là loại thượng phẩm nhất, ở đây cũng chỉ được coi là “hạ phẩm linh tinh”, có giá trị cực kỳ thấp. Tiền tệ chính ở Thượng Giới là “Thượng phẩm linh tinh” và “Thần nguyên thạch”, những thứ mà hắn chưa từng thấy qua.
Điều này đồng nghĩa với việc hắn hoàn toàn trắng tay ở đây. Từ một kẻ nắm giữ quyền lực tối cao ở hạ giới, giờ đây hắn lại trở về con số không, thậm chí còn tệ hơn, vì hắn còn phải mang gánh nặng của xuất thân phi thăng giả. Sự khinh miệt từ những người xung quanh càng lúc càng rõ ràng hơn khi hắn cố gắng hỏi thăm về những quán trọ bình dân.
“Này, tiểu tử kia, ngươi là kẻ phi thăng từ hạ giới lên à?” Một giọng nói khinh khỉnh vang lên. Chinh quay đầu, thấy một gã nam tử trung niên, ăn mặc có vẻ sang trọng hơn người thường, đang nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Bên cạnh gã là hai tên tùy tùng, cũng nhìn hắn bằng vẻ mặt xem thường.
Chinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Gã nam tử cười khẩy: “Xem ra ngươi vừa đến Thượng Giới. Thật đáng thương, những kẻ phi thăng như các ngươi luôn là loại yếu ớt nhất, không có căn cơ, không có thế lực. Ta khuyên ngươi nên tìm một công việc quét dọn trong trấn, hoặc đi làm tạp dịch cho các tông môn nhỏ. Đừng mơ tưởng đến việc tu luyện ở đây, phí công vô ích.”
Một tên tùy tùng phụ họa: “Đúng vậy, Thượng Giới không phải là nơi để những con kiến hôi như các ngươi hoành hành. Ngươi có biết để ở được một đêm trong quán trọ rẻ nhất cũng cần mười viên hạ phẩm linh tinh không? Ngươi có gì để trả?”
Chinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng hắn đã dấy lên một ngọn lửa. Hắn không tranh cãi, vì tranh cãi với những kẻ này chỉ làm tốn hơi vô ích. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt, quá quen với việc bị coi là phế vật. Những lời này, thay vì làm hắn nản lòng, chỉ càng củng cố thêm ý chí Nghịch Thiên trong hắn.
Hắn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lách qua ba người bọn họ và tiếp tục bước đi. Thái độ của Chinh khiến gã nam tử và hai tên tùy tùng bất ngờ. Bọn chúng vốn tưởng Chinh sẽ tức giận, hoặc sợ hãi cầu xin, chứ không ngờ hắn lại bình tĩnh đến vậy.
“Hừ, đúng là loại hạ đẳng, ngay cả tức giận cũng không dám thể hiện.” Gã nam tử lầm bầm, nhưng cũng không đuổi theo. Hắn cho rằng việc bận tâm đến một kẻ phi thăng vô danh là hạ thấp thân phận của mình.
Chinh tiếp tục lang thang, hắn không vội vàng tìm chỗ ở mà quyết định tìm một nơi có thể trao đổi thông tin. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một quán trà nhỏ, có vẻ khá bình dân nhưng lại có nhiều tu sĩ ra vào. Đây thường là những nơi mà tin tức được lan truyền nhanh nhất.
Hắn bước vào, tìm một góc khuất và gọi một tách trà rẻ nhất. Chủ quán là một lão bà gầy gò, liếc nhìn Chinh bằng ánh mắt sắc lạnh, hiển nhiên đã đoán ra xuất thân của hắn. Bà ta đặt tách trà xuống bàn một cách thô bạo, linh tinh thu tiền cũng không thèm đếm kỹ.
Chinh không để tâm, hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận một chút linh khí pha lẫn trong đó. Sau đó, hắn tập trung lắng nghe. Các tu sĩ trong quán đang bàn tán đủ thứ chuyện: từ tin tức về một bí cảnh vừa mở ra, đến việc tông môn nọ đang chiêu mộ đệ tử, hay thậm chí là những lời đồn thổi về một vị cường giả nào đó của Thượng Giới.
Qua những lời bàn tán ấy, Chinh dần hình dung ra được bức tranh tổng thể của Thiên Phong Trấn và một phần của Thượng Giới. Hắn biết được các tông môn lớn xung quanh, các quy tắc xã hội, và đặc biệt là sự phân cấp tu luyện rõ ràng. Ở Thượng Giới, cảnh giới không còn được gọi đơn giản là Luyện Khí, Trúc Cơ nữa, mà là các cảnh giới Vô Cực, Thần Hải, Tiên Thiên, mỗi cảnh giới lại chia thành nhiều tầng nhỏ. Hắn nhận ra, cảnh giới đỉnh phong của hắn ở hạ giới, có lẽ chỉ tương đương với tầng đầu tiên của cảnh giới Vô Cực ở đây, thậm chí còn yếu hơn vì sự khác biệt về linh khí và công pháp.
Một thông tin đặc biệt thu hút sự chú ý của Chinh. Đó là việc Thiên Phong Trấn có một “Hội quán Phi Thăng Giả” do một vị cường giả phi thăng đời trước sáng lập. Nơi đây là chỗ dựa cho những kẻ từ hạ giới lên, nơi họ có thể tìm kiếm sự giúp đỡ, thông tin, và đôi khi là cả việc làm để kiếm sống. Tuy nhiên, Hội quán này cũng bị các thế lực bản địa khinh thường, và những kẻ phi thăng trong đó thường bị coi là những kẻ yếu kém, chỉ dựa dẫm vào nhau.
Chinh nhíu mày. Hội quán Phi Thăng Giả có thể là con đường ngắn nhất để hắn ổn định ở Thượng Giới, nhưng hắn không muốn mình bị gắn mác là kẻ yếu kém, chỉ biết dựa dẫm. Hắn muốn tự mình đứng vững, tự mình khai phá con đường Nghịch Thiên. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh hiện tại, việc có một điểm tựa tạm thời cũng không phải là lựa chọn tồi.
Hắn uống cạn tách trà, đặt xuống một viên hạ phẩm linh tinh. Lão bà chủ quán liếc nhìn hắn, dường như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng. Chinh rời khỏi quán trà, trong lòng đã có một hướng đi rõ ràng hơn.
Hắn cần phải tìm cách kiếm Thượng phẩm linh tinh. Hội quán Phi Thăng Giả có thể cung cấp một số công việc tạp dịch, nhưng hắn cần một con đường nhanh hơn, hiệu quả hơn để tích lũy tài nguyên và tăng cường sức mạnh. Hắn không thể mãi là một kẻ phi thăng bị khinh miệt. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, và chứng minh rằng xuất thân không quyết định số phận.
Điểm đến tiếp theo của Chinh là Hội quán Phi Thăng Giả. Hắn sẽ dùng nơi đó làm bàn đạp, nhưng không phải để dựa dẫm, mà để thu thập thông tin và tìm kiếm cơ hội. Hắn sẽ bắt đầu từ con số 0, nhưng con số 0 này sẽ là khởi đầu cho một hành trình Nghịch Thiên vĩ đại hơn bao giờ hết. Ánh mắt hắn kiên định, ngọn lửa ý chí bùng cháy mạnh mẽ trong tim, xóa tan đi cảm giác áp lực và sự khinh miệt của Thượng Giới. Hắn sẽ không chấp nhận số phận, hắn sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.