Nghịch Thiên
Chương 316
Chinh bước đi trên con đường mòn, ánh mắt lướt qua những hàng cây lạ lẫm và thảm thực vật xanh tốt ven đường. Linh khí ở đây quả thực nồng đậm hơn gấp bội so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở hạ giới. Mỗi hơi thở dường như đều mang theo một chút tinh hoa, len lỏi vào kinh mạch, khiến cơ thể hắn khẽ rung động. Đây chính là Thượng Giới, là vùng đất của những cường giả mà ở hạ giới chỉ có thể nghe qua truyền thuyết.
Nửa ngày đường theo lời trưởng làng, đối với một tu sĩ như Chinh thì chỉ là một đoạn nhỏ. Hắn không vội vàng, mà tận dụng thời gian này để cảm nhận sự khác biệt của không gian. Cảm giác áp lực vô hình bao trùm, nhưng không phải là áp lực gây khó chịu mà là một loại lực trường tự nhiên của thế giới cao hơn, buộc linh hồn và thể xác phải thích nghi và trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như được kích thích, khao khát hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào này.
Dọc đường, Chinh thỉnh thoảng bắt gặp những dấu vết của các sinh vật linh thú. Tiếng hú vang vọng từ xa, hay bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện của một con mãnh thú có đôi cánh rực rỡ lướt qua trên bầu trời xanh thẳm. Chúng đều mang theo linh khí cuồn cuộn, mạnh hơn nhiều so với những linh thú hắn từng đối mặt ở hạ giới. Rõ ràng, Thượng Giới không chỉ có linh khí nồng đậm, mà ngay cả sinh linh nơi đây cũng được hun đúc bởi môi trường tu luyện ưu việt hơn.
Hắn chợt nhớ lại lời của trưởng làng. Thanh Phong trấn, một thị trấn sầm uất với nhiều tu sĩ qua lại. Điều đó có nghĩa là hắn sẽ không còn là kẻ mạnh nhất, hay kẻ dị biệt duy nhất nữa. Hắn sẽ phải đối mặt với vô số cường giả, những thiên tài được nuôi dưỡng trong môi trường tốt nhất. Điều này không làm Chinh nản lòng, ngược lại còn làm ngọn lửa chiến ý trong lòng hắn bùng cháy dữ dội hơn.
Chinh đã trải qua vô vàn thử thách, từ một phế vật bị ruồng bỏ đến một cường giả lật đổ mọi định kiến ở hạ giới. Hắn tin rằng, dù Thượng Giới có khắc nghiệt đến mấy, hắn cũng sẽ tìm được con đường của riêng mình, con đường “Nghịch Thiên” mà hắn đã chọn.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, một vệt khói lam nhạt bốc lên từ phía xa, kèm theo những âm thanh ồn ào ngày càng rõ rệt. Thanh Phong trấn hiện ra trước mắt Chinh. Khác xa với ngôi làng nhỏ bé hắn vừa rời đi, Thanh Phong trấn hiện lên sừng sững với những bức tường thành cao vút được khắc đầy phù văn cổ xưa, tỏa ra một luồng linh lực bảo vệ. Cổng thành rộng lớn mở ra, đón tiếp dòng người và linh thú tấp nập ra vào.
Chinh hòa vào dòng người, bước qua cổng thành. Ngay lập tức, một bầu không khí náo nhiệt ập đến. Đường phố lát đá xanh sạch sẽ, hai bên là những cửa hàng san sát, bán đủ loại linh dược, pháp bảo, công pháp và các vật liệu tu luyện kỳ lạ. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện của các tu sĩ vang vọng khắp nơi. Những tu sĩ ở đây, dù là ở cảnh giới thấp nhất, cũng đều toát ra một khí chất mạnh mẽ hơn hẳn so với tu sĩ hạ giới.
Chinh nhận thấy ánh mắt của một vài tu sĩ lướt qua hắn, dừng lại một chút rồi nhanh chóng rời đi. Có lẽ, họ cảm nhận được sự khác biệt trong khí tức của hắn, một khí tức không hoàn toàn giống với những tu sĩ bản địa. Chinh không mấy để tâm, hắn chỉ muốn tìm một nơi để nghỉ ngơi và thu thập thông tin.
Hắn đi sâu vào trấn, tìm đến một quán rượu trông khá bình dân nhưng lại đông đúc. Đây thường là nơi tốt nhất để nghe ngóng tin tức. Chinh chọn một bàn khuất trong góc, gọi một vò rượu trái cây và vài món ăn đơn giản. Hắn không vội vàng ăn uống, mà chậm rãi lắng nghe những câu chuyện phiếm của các tu sĩ xung quanh.
“Ngươi nghe gì chưa? Vài ngày trước, ở Thanh Loan Sơn mạch có một con Huyền Băng Giao Long đột phá, suýt chút nữa thì hủy diệt cả một chi nhánh của Thần Phong Tông!”
“Hừ, Thần Phong Tông thì tính là gì? Nghe nói gần đây, Thái Nhất Tiên Môn đang ráo riết săn lùng một loại linh thảo thượng cổ, muốn dùng nó để luyện chế ‘Đạp Thiên Đan’, chuẩn bị cho kỳ tuyển chọn Thiên Kiêu ba năm tới.”
“Nói đến Thiên Kiêu, ta nghe nói lần này Tiên Môn đã tìm được một vị ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ thật sự, xuất thân từ một đại gia tộc ẩn thế, vừa sinh ra đã có linh thể dị bẩm, tu vi tiến triển thần tốc. Chắc chắn sẽ là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí Chân Truyền Đệ Tử.”
Những từ ngữ như “Thần Phong Tông”, “Thái Nhất Tiên Môn”, “Huyền Băng Giao Long”, “Thiên Mệnh Chi Tử” liên tục được nhắc đến, vẽ nên một bức tranh về một thế giới rộng lớn và đầy rẫy cường giả. Chinh chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn nhận ra, khái niệm “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn từng nghe loáng thoáng ở hạ giới, ở đây lại là một sự tồn tại được công nhận, thậm chí được tôn sùng.
Bỗng, một giọng nói ngang ngược vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Chinh.
“Này, tiểu tử kia! Ngươi từ đâu đến mà lại dám ngồi ở đây? Không thấy đây là chỗ của Thiếu gia Mộ Dung sao?”
Chinh ngẩng đầu. Trước mặt hắn là ba tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc lụa là, khí tức kiêu ngạo. Kẻ vừa lên tiếng là một thanh niên mặt mũi trắng trẻo, môi mỏng, ánh mắt khinh thường nhìn hắn từ trên xuống dưới. Hắn có tu vi ở cảnh giới Vô Cực sơ kỳ, không quá mạnh nhưng cũng không yếu. Hai kẻ đi cùng hắn cũng tương tự.
Chinh khẽ nhíu mày. Hắn đã cố gắng giữ mình kín đáo, nhưng xem ra vẫn không tránh khỏi rắc rối.
“Ta chỉ là một lữ khách qua đường, tìm chỗ nghỉ chân.” Chinh bình thản đáp, giọng nói trầm ổn.
“Lữ khách?” Thanh niên kia cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. “Nhìn ngươi ăn mặc như kẻ hạ nhân, khí tức lại mờ mịt, chắc là từ cái xó xỉnh nào đó ở hạ giới bò lên đây chứ gì? Thứ phế vật như ngươi mà cũng dám ngồi chung bàn với chúng ta sao?”
Nghe thấy hai chữ “hạ giới”, những tu sĩ xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt dò xét và có phần khinh miệt nhìn về phía Chinh. Đúng như dự đoán, sự khinh rẻ đối với người đến từ hạ giới là điều không thể tránh khỏi ở Thượng Giới.
Chinh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dâng lên một cỗ lửa giận. Hắn đã quá quen thuộc với những lời lẽ miệt thị như vậy. Từ nhỏ đến lớn, hắn đã phải chịu đựng đủ loại khinh thường, nhưng mỗi lần như vậy, hắn lại càng thêm kiên định với con đường “Nghịch Thiên” của mình.
“Chỗ này không có ghi tên ai.” Chinh lạnh giọng nói, ánh mắt sắc bén lướt qua ba kẻ kia.
Thanh niên kia sững sờ một chút trước sự phản kháng của Chinh, rồi bỗng phá ra cười lớn. “Ha ha ha! Quả nhiên là đồ nhà quê không biết trời cao đất rộng. Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Mộ Dung Liệt, đệ tử nội môn của Hạo Thiên Tông! Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao?”
Hắn vung tay, một luồng linh lực hùng hậu tỏa ra, hất văng chén rượu trên bàn của Chinh, khiến nó vỡ tan tành. Những mảnh sành văng tung tóe, vài giọt rượu vương lên y phục của Chinh.
Các tu sĩ xung quanh nín thở, chờ xem Chinh sẽ phản ứng thế nào. Một tu sĩ hạ giới đối đầu với đệ tử nội môn Hạo Thiên Tông, đây là một màn kịch thú vị.
Sắc mặt Chinh trầm xuống. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không phải kẻ yếu đuối để mặc người khác chà đạp.
“Ngươi đã phá hỏng chén rượu của ta.” Chinh nói, giọng điệu không còn chút bình thản nào. “Và ngươi đã chạm vào giới hạn của ta.”
Mộ Dung Liệt và hai tên đồng bọn cười nhạo. “Giới hạn? Một kẻ hạ giới như ngươi có giới hạn gì đáng giá để ta quan tâm sao? Ngươi muốn làm gì? Muốn động thủ với ta sao?”
Hắn ta giơ tay, định ra đòn. Nhưng ngay khi bàn tay hắn vừa nhấc lên, một luồng áp lực vô hình đột ngột ập đến, mạnh mẽ và sắc bén như lưỡi dao, xuyên thẳng vào thức hải của Mộ Dung Liệt. Hắn ta rên lên một tiếng đau đớn, mặt mũi tái mét, lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Hai tên đồng bọn của hắn kinh hãi, vội vàng đỡ lấy Mộ Dung Liệt. “Liệt ca! Ngươi sao vậy?”
Mộ Dung Liệt ôm đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không nhìn thấy Chinh ra tay, không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào, nhưng đầu óc hắn như bị một cây búa tạ giáng xuống, đau đớn đến tận xương tủy. Hắn nhìn Chinh với ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và khó tin.
Chinh chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua ba kẻ kia. “Ta không muốn gây rắc rối ở nơi này. Nhưng nếu còn có lần sau, thì sẽ không đơn giản như vậy nữa.”
Hắn không nói thêm lời nào, xoay người bước ra khỏi quán rượu, để lại một không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Các tu sĩ trong quán nhìn nhau, không ai dám nói tiếng nào. Một đệ tử nội môn Hạo Thiên Tông, tu vi Vô Cực sơ kỳ, lại bị một kẻ lạ mặt đánh bại chỉ bằng một ánh mắt, không, thậm chí không phải ánh mắt, mà là một loại lực lượng vô hình nào đó mà họ không thể cảm nhận được.
Mộ Dung Liệt đứng thẳng dậy, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt vì sợ hãi và đau đớn. Hắn cảm nhận được sự sỉ nhục to lớn, nhưng cái cảm giác đau đớn thấu xương khi nãy đã gieo vào lòng hắn một nỗi sợ hãi sâu sắc. Kẻ đó, tuyệt đối không phải là một tu sĩ hạ giới bình thường! Hắn ta là một dị số, một quái vật!
Chinh bước đi trên đường phố Thanh Phong trấn, không quay đầu lại. Hắn đã phần nào hiểu được quy tắc ở Thượng Giới. Sức mạnh là tất cả. Kẻ yếu sẽ bị khinh miệt, kẻ mạnh sẽ được tôn trọng, dù là đến từ đâu. Cuộc chạm trán nhỏ vừa rồi chỉ là khởi đầu, một lời nhắc nhở rằng con đường “Nghịch Thiên” ở Thượng Giới sẽ còn gian nan hơn rất nhiều.
Hắn cần phải tìm hiểu thêm về Hạo Thiên Tông, về Thái Nhất Tiên Môn, và đặc biệt là về những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà mọi người đang nhắc đến. Hắn sẽ không để bất kỳ ai định đoạt số phận của mình, hay gán ghép cho hắn cái mác “phế vật hạ giới” nữa. Chinh sẽ dùng chính thực lực của mình để chứng minh, rằng “Thiên Mệnh” cũng có thể bị lật đổ. Hắn sẽ bắt đầu từ Thanh Phong trấn này, từng bước, từng bước một.