Nghịch Thiên
Chương 315
Chinh dừng lại, dựa lưng vào một thân cây cổ thụ rậm rạp, cố gắng điều hòa hơi thở. Không khí ở Thượng Giới quả nhiên khác biệt. Từng luồng linh khí dồi dào, tinh khiết gấp bội lần so với Phàm Trần, không ngừng tràn vào phổi hắn, làm dịu đi sự mệt mỏi và kích thích đan điền đang khát khao hấp thụ. Cảm giác như mỗi hơi thở đều là một lần gột rửa, giúp cơ thể hắn thích nghi nhanh hơn với môi trường mới.
Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng côn trùng rả rích và xa xa là tiếng suối chảy. Không có tiếng người, không có dấu hiệu của sự sống ngoại trừ những sinh vật rừng rậm. Ba tên tu sĩ Vân Hạc Tông kia đã bị hắn cắt đuôi, nhưng cảnh giác vẫn không thể lơ là. Thượng Giới này rộng lớn và nguy hiểm hơn hắn tưởng rất nhiều. Sức mạnh của hắn hiện tại, dù đã vượt xa tưởng tượng của nhiều người ở Phàm Trần, nhưng ở đây, có lẽ chỉ là khởi đầu.
“Vân Hạc Tông… Thanh Vân Sơn,” Chinh lẩm bẩm lần nữa, khắc sâu hai cái tên đó vào tâm trí. Đây là manh mối đầu tiên của hắn về Thượng Giới. Hắn cần nhiều hơn thế. Hắn cần hiểu rõ thế giới này vận hành ra sao, các thế lực lớn nhỏ, quy tắc tu luyện, và quan trọng nhất là, con đường để hắn có thể “Nghịch Thiên” ở đây.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua khu rừng. Cây cối ở đây cao lớn hơn, lá cây xanh đậm hơn, thậm chí những bông hoa dại cũng tỏa ra một thứ linh khí nhàn nhạt. Dưới chân hắn, từng cọng cỏ dường như cũng chứa đựng sinh cơ mãnh liệt. Hắn cúi người, chạm tay vào mặt đất. Một cảm giác mát lạnh, tràn đầy năng lượng truyền đến. Đây không phải là một thế giới chết chóc, mà là một thế giới đang sống, đang thở.
Chinh biết hắn không thể tiếp tục lẩn khuất trong rừng mãi. Hắn cần một nơi có người, nơi có thông tin. Hắn điều động linh lực, cảm nhận những dao động nhỏ nhất trong không khí. Hướng Tây Bắc, có một dòng chảy linh khí yếu hơn nhưng đều đặn hơn, thường là dấu hiệu của một mạch khoáng nhỏ hoặc một khu vực được khai phá. Hắn quyết định đi về hướng đó.
Trong suốt hành trình, Chinh duy trì tốc độ vừa phải, vừa đi vừa quan sát, hấp thụ linh khí. Hắn nhận ra, tu luyện ở Thượng Giới này hiệu quả hơn rất nhiều. Linh khí tinh khiết không chỉ giúp hắn củng cố cảnh giới mà còn nuôi dưỡng “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền, thứ năng lượng hỗn độn nhưng đầy tiềm năng đang cuộn trào. Hắn không theo bất kỳ công pháp tu luyện chính thống nào của Thượng Giới, mà dựa vào bản năng và vật phẩm nghịch thiên của mình để hấp thụ linh khí, biến chúng thành sức mạnh của riêng hắn. Đó là con đường “Nghịch Thiên” mà hắn đã chọn, không theo khuôn khổ, không bị giới hạn.
Sau gần một ngày đêm di chuyển, khi những tia nắng vàng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu len lỏi qua tán lá, Chinh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm và mùi của con người. Hắn đứng trên một sườn đồi nhỏ, phía dưới là một thung lũng yên bình. Một ngôi làng nhỏ hiện ra trước mắt hắn, với khoảng vài chục nóc nhà lợp ngói nâu, tường đất. Xa xa hơn, hắn thấy những cánh đồng xanh mướt, những con sông lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn.
Đây rồi, nơi hắn cần đến. Hắn nén lại khí tức, ẩn mình trong lùm cây rậm rạp, quan sát ngôi làng. Những người dân ở đây có vẻ chất phác, mộc mạc. Một vài người đang lùa gia súc về chuồng, một vài đứa trẻ đang nô đùa bên bờ sông, còn những người lớn tuổi thì ngồi trước hiên nhà, trò chuyện rôm rả. Hắn thấy một vài người trong số họ có chút linh lực dao động, nhưng không đáng kể, chỉ ở cảnh giới Luyện Khí hoặc Trúc Cơ sơ kỳ. Đây là một ngôi làng của những phàm nhân và những tu sĩ cấp thấp, hoàn hảo cho việc tìm hiểu thông tin mà không gây chú ý.
Chinh quyết định đợi đến khi trời tối hẳn. Hắn không thể đường hoàng bước vào làng với bộ dạng có phần phong trần và khí tức lạ lẫm của mình. Hắn cần một cái cớ, hoặc ít nhất là một cách để hòa nhập mà không bị nghi ngờ.
Khi màn đêm buông xuống, những ngôi sao trên bầu trời Thượng Giới dường như sáng hơn, lấp lánh hơn. Hắn cẩn thận đi xuống thung lũng, tránh né những con đường chính, men theo bờ sông. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn. Hắn có thể đóng vai một du khách lạc đường, hoặc một tu sĩ bị thương nhẹ, cần giúp đỡ. Nhưng với bản chất cảnh giác của mình, hắn nghiêng về phương án thứ hai hơn. Một tu sĩ bị thương sẽ ít bị nghi ngờ về nguồn gốc, và có thể dễ dàng được dân làng tin tưởng giúp đỡ.
Hắn dùng một chút linh lực để làm xáo trộn khí huyết của mình, tạo ra vẻ ngoài của một người vừa trải qua một trận chiến nhỏ. Quần áo của hắn vốn đã bám bụi đường, giờ càng thêm phần tả tơi. Hắn khập khiễng bước ra từ bìa rừng, hướng về phía ngôi làng. Ngay lập tức, một vài ánh mắt tò mò và cảnh giác đổ dồn về phía hắn. Một người đàn ông trung niên, trông có vẻ là trưởng làng, với chòm râu bạc phơ và ánh mắt tinh tường, bước ra đón hắn.
“Vị đạo hữu này, sao lại đến nơi thôn dã của chúng ta vào giờ này?” Trưởng làng hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn mang theo sự đề phòng.
Chinh khẽ khom người, cố gắng nén cơn đau giả vờ. “Tiền bối, vãn bối là một du sĩ, trên đường du ngoạn không may gặp phải linh thú tập kích, lạc đường đến đây. Xin tiền bối cho vãn bối được tá túc một đêm, sáng mai sẽ rời đi.” Hắn nói với giọng điệu thành khẩn, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi.
Trưởng làng quan sát Chinh kỹ lưỡng. Dù Chinh cố gắng che giấu, ông ta vẫn cảm nhận được một luồng linh lực mạnh mẽ ẩn sâu bên trong người thanh niên này, dù có vẻ đang suy yếu. Một du sĩ bị thương lạc đến đây không phải chuyện hiếm. “Được thôi. Mời đạo hữu vào làng. Chúng ta không có gì nhiều, nhưng có thể cung cấp một bát cháo nóng và một chỗ nghỉ ngơi.”
Chinh thở phào nhẹ nhõm. “Đa tạ tiền bối lòng tốt.”
Hắn được dẫn vào một căn nhà gỗ nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ. Một người phụ nữ hiền lành mang đến cho hắn một bát cháo nóng hổi và một ấm trà thảo mộc. Chinh ngồi xuống, cẩn thận quan sát. Những người dân làng không quá tò mò, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn hắn với ánh mắt thông cảm. Họ đã quá quen với những tu sĩ bị thương hoặc lạc đường ghé qua. Đây là cơ hội tốt để hắn thu thập thông tin.
Sau khi ăn uống xong, Chinh giả vờ ngủ để lắng nghe. Tiếng nói chuyện từ bên ngoài vọng vào tai hắn. Hắn bắt đầu chắp vá những mảnh ghép thông tin đầu tiên về Thượng Giới này.
“…Gần đây, Vân Hạc Tông lại mở đợt chiêu mộ đệ tử mới, không biết thôn chúng ta có ai đủ tư chất không…”
“…Hạc Tông là đại tông môn ở khu vực này, chỉ cần vào được đó, coi như số phận đã thay đổi…”
“…Nghe nói Thanh Vân Sơn gần đây có nhiều biến động, không biết có phải do linh thú bạo động hay không…”
Những cái tên “Vân Hạc Tông” và “Thanh Vân Sơn” lại xuất hiện. Chinh đã có thêm một số chi tiết. Vân Hạc Tông là một đại tông môn, và Thanh Vân Sơn là một khu vực có biến động. Điều này khớp với những gì ba tu sĩ kia đã nói. Hắn cũng biết được rằng, để gia nhập tông môn, cần phải có “tư chất”, một khái niệm mà hắn chưa hiểu rõ hoàn toàn, nhưng có lẽ liên quan đến căn cốt và tiềm năng tu luyện.
Đêm dần về khuya, những tiếng nói chuyện cũng thưa thớt dần. Chinh nằm trên chiếc giường cứng, nhưng tâm trí hắn vẫn hoạt động không ngừng. Hắn đã đặt chân đến Thượng Giới, nhưng hắn vẫn chỉ là một kẻ ngoại lai, một “dị số” trong mắt những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, không phải theo cách của họ, mà theo cách của riêng hắn.
Ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong lòng hắn càng bùng cháy dữ dội. Hắn không đến đây để trở thành một phần của trật tự cũ, không đến đây để cúi đầu trước “Thiên Đạo”. Hắn đến đây để phá vỡ nó, để định nghĩa lại ý nghĩa của sức mạnh và tự do. Cái gọi là “Thiên” ở đây, có lẽ cũng chỉ là một bức màn che đậy những âm mưu và sự mục nát, giống như hắn đã từng chứng kiến ở Phàm Trần.
Sáng hôm sau, Chinh thức dậy sớm. Hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Hắn ra ngoài, thấy trưởng làng đang ngồi trước hiên nhà, thưởng thức trà sáng. Chinh tiến đến, khẽ khom người.
“Tiền bối, đa tạ lòng tốt của người. Vãn bối đã hồi phục, xin cáo từ.”
Trưởng làng gật đầu. “Không có gì. Đạo hữu là người tốt. Ngươi định đi đâu?”
Chinh hơi ngừng lại. Hắn không thể nói là hắn muốn tìm hiểu về Vân Hạc Tông một cách trực tiếp. “Vãn bối nghe nói ở khu vực này có một thị trấn tên là Thanh Phong, không biết có đúng không ạ? Vãn bối muốn đến đó để tìm một vài loại linh thảo quý hiếm.” Hắn cố tình đưa ra một cái cớ hợp lý.
“Thanh Phong trấn à? Đúng là có. Ngươi cứ đi thẳng theo con đường mòn này, khoảng nửa ngày đường là tới. Đó là một thị trấn khá sầm uất, có nhiều tu sĩ qua lại.” Trưởng làng chỉ tay về hướng Đông.
“Đa tạ tiền bối chỉ dẫn.” Chinh một lần nữa khom người, rồi quay lưng bước đi, hướng về phía Thanh Phong trấn. Hắn đã có một mục tiêu cụ thể. Thanh Phong trấn, một thị trấn sầm uất với nhiều tu sĩ qua lại. Đó sẽ là nơi hắn thu thập thêm thông tin, tìm kiếm cơ hội, và bắt đầu hành trình “Nghịch Thiên” thực sự của mình ở Thượng Giới.
Hắn nhìn lại ngôi làng nhỏ bé phía sau. Nơi đây yên bình, nhưng không phải là nơi hắn thuộc về. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không hề sợ hãi. Thượng Giới, một thế giới mới, một thử thách mới. Hắn sẽ khiến nơi này phải thay đổi, phải biết đến cái tên “Nghịch Thiên” của hắn.