Nghịch Thiên
Chương 317
Chinh bước đi trên con đường đá lát cổ kính của Thanh Phong trấn, không khí mang theo chút ẩm ướt của sương sớm Thượng Giới, và một loại linh khí nồng đậm hơn hẳn hạ giới. Dù vậy, nó vẫn chưa đủ để hắn cảm thấy thỏa mãn. Những lời khinh miệt vừa rồi cứ văng vẳng bên tai, không làm hắn nao núng, nhưng lại càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng. Hắn đã phần nào hiểu được quy tắc ở Thượng Giới. Sức mạnh là tất cả. Kẻ yếu sẽ bị khinh miệt, kẻ mạnh sẽ được tôn trọng, dù là đến từ đâu. Cuộc chạm trán nhỏ vừa rồi chỉ là khởi đầu, một lời nhắc nhở rằng con đường “Nghịch Thiên” ở Thượng Giới sẽ còn gian nan hơn rất nhiều.
Thanh Phong trấn, dù chỉ là một trấn nhỏ, vẫn phô bày sự hùng vĩ khác biệt so với bất kỳ thành trì nào ở hạ giới. Những kiến trúc đá xám vững chãi, cao vút, chạm khắc hoa văn cổ xưa, tỏa ra một khí thế trầm mặc. Trên đường phố, người qua lại không ít, đa phần đều mang theo khí tức tu luyện, từ Luyện Khí cho đến Nguyên Anh, thậm chí Chinh còn thoáng cảm nhận được vài luồng Thần Hải cảnh lướt qua. Điều này khẳng định suy đoán của hắn: ngay cả ở một trấn nhỏ như Thanh Phong, cường giả cũng nhiều như mây.
Hắn cần phải tìm hiểu thêm về Hạo Thiên Tông, về Thái Nhất Tiên Môn, và đặc biệt là về những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà mọi người đang nhắc đến. Hắn sẽ không để bất kỳ ai định đoạt số phận của mình, hay gán ghép cho hắn cái mác “phế vật hạ giới” nữa. Chinh sẽ dùng chính thực lực của mình để chứng minh, rằng “Thiên Mệnh” cũng có thể bị lật đổ. Hắn sẽ bắt đầu từ Thanh Phong trấn này, từng bước, từng bước một.
Việc đầu tiên là tìm một nơi trú chân, sau đó là thu thập tin tức. Chinh nhìn quanh, một quán trọ lớn mang tên “Thiên Phong Lâu” lọt vào mắt hắn. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo mở rộng, bên trong vọng ra tiếng ồn ào của thực khách và mùi rượu thơm nồng. Đây chính là nơi lý tưởng để bắt đầu.
Bước vào Thiên Phong Lâu, Chinh cảm thấy hàng loạt ánh mắt quét qua mình. Hầu hết đều là sự tò mò, xen lẫn chút đánh giá. Y phục của hắn, dù sạch sẽ và gọn gàng, vẫn mang phong cách của hạ giới, không thể so sánh với những bộ đạo bào lụa là, áo giáp tinh xảo của các tu sĩ Thượng Giới. Hắn bỏ qua những ánh mắt đó, tiến đến một bàn trống ở góc khuất. Một tiểu nhị nhanh nhẹn chạy tới.
“Khách quan, ngài dùng gì ạ?” Tiểu nhị hỏi, nhưng ánh mắt vẫn thoáng chút dò xét.
“Một phòng nghỉ, và ít đồ ăn thức uống. Ta muốn nghe chút chuyện phiếm của trấn này.” Chinh nói, tiện tay ném ra một túi linh thạch hạ phẩm. Đây là tất cả những gì hắn còn sót lại sau chuyến phi thăng, không nhiều nhặn gì.
Tiểu nhị liếc nhìn túi linh thạch, ánh mắt tỏ vẻ khinh thường hơn một chút. Linh thạch hạ phẩm ở Thượng Giới giá trị không cao, chỉ đủ cho những tu sĩ cấp thấp hoặc phàm nhân. “Được thôi, khách quan. Phòng nghỉ tầng trên, giá một ngày là năm linh thạch hạ phẩm. Đồ ăn sẽ mang lên ngay.”
Chinh không nói gì, chỉ gật đầu. Hắn biết, muốn được tôn trọng ở đây, không chỉ cần thực lực, mà còn cần cả tài nguyên. Căn phòng trên lầu khá đơn giản, nhưng sạch sẽ. Sau khi giải quyết bữa ăn, Chinh không vội tu luyện. Hắn mở cửa sổ, nhìn xuống con phố tấp nập, lắng nghe những câu chuyện phiếm từ tầng dưới vọng lên. Hắn cần một bức tranh toàn cảnh về Thượng Giới, bắt đầu từ Thanh Phong trấn.
Những mẩu chuyện vụn vặt dần ghép lại trong tâm trí hắn. Hạo Thiên Tông là tông môn lớn nhất vùng Thanh Phong, thống trị cả một dải núi rộng lớn. Thái Nhất Tiên Môn là đối thủ truyền kiếp của Hạo Thiên Tông, nhưng quy mô nhỏ hơn một chút, nằm ở phía Tây bắc. Cả hai tông môn đều có lịch sử lâu đời, với vô số cường giả. Và đặc biệt, cái tên “Thiên Mệnh Chi Tử” được nhắc đến thường xuyên, gắn liền với những tu sĩ trẻ tuổi có thiên phú siêu phàm, được trời ưu ái, mang trong mình khí vận nghịch thiên. Họ được các tông môn lớn ra sức bồi dưỡng, coi là trụ cột tương lai.
“…Nghe nói Lâm Phong của Hạo Thiên Tông lại đột phá rồi, mới hai mươi tuổi mà đã đạt đến Thần Hải cảnh hậu kỳ. Đúng là Thiên Mệnh Chi Tử! Tương lai chắc chắn sẽ là một vị Tiên Tôn.”
“Huynh đài nói gì chứ, Chu Vận của Thái Nhất Tiên Môn cũng đâu kém. Nàng ta còn trẻ hơn Lâm Phong một tuổi, nhưng đã có thể đối đầu ngang ngửa. Hơn nữa, nàng ta có Băng Phách Tiên Thể, được Thái Nhất Tiên Môn dồn hết tài nguyên bồi dưỡng. Ai nói không chừng nàng ta mới là Thiên Mệnh Chi Tử chân chính?”
“Phù, những người như chúng ta, cả đời cũng không thể với tới gót chân của họ. Số phận đã định, có cố gắng cũng vô ích.”
Những lời bàn tán đó khiến Chinh chau mày. “Thiên Mệnh Chi Tử” – cái danh xưng này khiến hắn liên tưởng đến những kẻ được “Thiên Đạo” ưu ái, những người mà hắn đã đối đầu ở hạ giới. Nhưng ở Thượng Giới, khái niệm này dường như đã được nâng lên một tầm cao mới, gắn liền với những thể chất đặc biệt, những cơ duyên lớn, và sự hậu thuẫn của các thế lực siêu phàm. Hắn, một kẻ bị coi là “dị số”, một “kẻ nghịch thiên”, lại càng phải chứng minh rằng Thiên Mệnh không phải là thứ bất di bất dịch.
Tối đến, Chinh đóng cửa phòng, bắt đầu tu luyện. Linh khí Thượng Giới nồng đậm hơn nhiều, nhưng cơ thể hắn dường như đã quen với việc hấp thụ linh khí hỗn tạp của hạ giới, nên việc điều chỉnh ban đầu có chút khó khăn. Tuy nhiên, cổ tháp trong đan điền hắn, vật phẩm nghịch thiên đã cứu hắn nhiều lần, lại phát huy tác dụng. Nó không ngừng xoay chuyển, hút lấy linh khí xung quanh, tinh luyện thành một dòng năng lượng thuần khiết hơn gấp bội, rót vào kinh mạch hắn. Cảm giác sức mạnh tăng trưởng từng chút một khiến Chinh cảm thấy phấn chấn.
Đột nhiên, một tiếng gõ cửa vang lên.
Chinh ngưng tu luyện, nhíu mày. Hắn không hề quen biết ai ở Thanh Phong trấn này. “Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, không phải tiểu nhị, mà là một lão già râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, đôi mắt tinh anh như chim ưng. Lão khoác một bộ trường bào vải bố cũ kỹ, nhưng trên ngực lại đeo một huy hiệu bằng đồng hình ngọn núi, biểu tượng của một thế lực nào đó.
“Ngươi chính là vị khách quan vừa đến từ hạ giới sao?” Lão già hỏi, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự dò xét.
Chinh bình tĩnh nhìn lão. “Ngươi là ai?”
Lão già cười khẩy. “Ta là Trương Khôi, quản sự của Thiên Phong Lâu này. Ta nghe nói ngươi vừa hỏi thăm về Hạo Thiên Tông, Thái Nhất Tiên Môn, và những Thiên Mệnh Chi Tử.”
Chinh không trả lời, chỉ im lặng chờ đợi. Hắn biết, không có bữa trưa nào miễn phí ở Thượng Giới.
Trương Khôi nhếch mép. “Ngươi có vẻ rất tự tin. Nhưng ta phải nói cho ngươi biết, hạ giới và Thượng Giới là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Ngươi có thể là một con rồng ở ao cạn, nhưng ở đây, ngươi chỉ là một con cá nhỏ, yếu ớt.”
“Ngươi đến đây chỉ để nói điều đó sao?” Chinh hỏi, ngữ khí lạnh nhạt.
Lão già Trương Khôi lắc đầu. “Không hẳn. Ta có thể thấy trong ngươi có một loại khí chất đặc biệt, một sự kiên cường không chịu khuất phục. Điều đó rất hiếm thấy ở những kẻ phi thăng từ hạ giới. Hầu hết bọn họ đều sớm bị đè bẹp bởi thực tế khắc nghiệt của Thượng Giới.”
Trương Khôi tiến lại gần hơn, ánh mắt quét qua người Chinh một lần nữa, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. “Ngươi muốn biết về Hạo Thiên Tông, về Thái Nhất Tiên Môn, về Thiên Mệnh Chi Tử? Được thôi. Ta có thể cung cấp cho ngươi những thông tin mà ngươi muốn. Nhưng đổi lại, ngươi phải làm một việc cho ta.”
“Việc gì?” Chinh hỏi.
“Một việc nhỏ thôi. Ở Thanh Phong trấn này, có một bãi săn thú linh, thuộc quyền quản lý của Hạo Thiên Tông. Gần đây, có một loại Yêu thú tên là ‘Thiết Giáp Ngưu’ đã hoành hành, gây hại cho dân trấn và những người đi săn. Hạo Thiên Tông đã ra lệnh treo thưởng, ai giết được con Yêu thú đó sẽ nhận được một lượng lớn linh thạch trung phẩm, và một suất tham gia khảo hạch nhập môn của Hạo Thiên Tông.” Trương Khôi nói, ánh mắt đầy ẩn ý.
Chinh ngẫm nghĩ. Đây là một cơ hội tốt để hắn kiếm tài nguyên, và quan trọng hơn, để bước đầu khẳng định bản thân. “Ngươi muốn ta đi giết con Thiết Giáp Ngưu đó?”
“Không chỉ vậy.” Trương Khôi cười thâm hiểm. “Ta còn muốn ngươi… lấy được thứ mà con Thiết Giáp Ngưu đó đang bảo vệ. Đó là một loại linh dược quý hiếm, ‘Huyết Linh Chi’. Nó có thể giúp ta đột phá cảnh giới hiện tại.”
Chinh nhìn Trương Khôi. “Ngươi là Thần Hải cảnh đỉnh phong, tại sao không tự mình đi?”
Trương Khôi thở dài. “Ta già rồi, và con Thiết Giáp Ngưu đó không đơn giản. Nó là Thần Hải cảnh viên mãn, lại có huyết mạch viễn cổ, phòng ngự cực mạnh. Ta không muốn mạo hiểm tính mạng. Hơn nữa, ta không muốn làm phật ý Hạo Thiên Tông quá nhiều. Ngươi, một kẻ từ hạ giới, không có thân phận rõ ràng, sẽ là lựa chọn hoàn hảo.”
Lão già này rõ ràng đang lợi dụng hắn. Nhưng Chinh cũng thấy đây là một cơ hội. “Nếu ta làm được, ngươi sẽ cung cấp cho ta tất cả thông tin mà ta cần?”
“Tất nhiên!” Trương Khôi cười rạng rỡ. “Và ta sẽ không để ngươi thiệt thòi. Ngoài Huyết Linh Chi, ta sẽ cho ngươi một phần ba số linh thạch thưởng của Hạo Thiên Tông. Phần còn lại, ngươi có thể dùng để chuẩn bị cho cuộc khảo hạch nhập môn. Coi như ta giúp ngươi một tay.”
Chinh cân nhắc. Đây là một giao dịch khá công bằng, và là bước đệm cần thiết. Hắn cần thông tin, cần tài nguyên, và cần một cơ hội để chứng minh giá trị của mình. “Được. Ta chấp nhận. Nhưng ta có một điều kiện: thông tin ngươi cung cấp phải là chân thật, và ngươi không được giở trò gì sau lưng ta.”
Trương Khôi giơ tay lên. “Ta lấy danh dự của một tu sĩ Thượng Giới ra thề! Nếu ta phản bội, Đạo tâm của ta sẽ tan vỡ, vĩnh viễn không thể tiến xa hơn.”
Chinh gật đầu. Hắn biết, lời thề với Đạo tâm là rất nghiêm trọng đối với tu sĩ. “Tốt. Vậy ta sẽ đi. Ngươi cho ta biết vị trí của bãi săn thú linh đó.”
Trương Khôi lập tức lấy ra một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, chỉ vào một điểm trên đó. “Đây là ‘Thiết Giáp Sơn’. Con Thiết Giáp Ngưu đó sống ở sâu bên trong, gần một dòng suối linh. Cẩn thận, nó không dễ đối phó đâu.”
Chinh nhận lấy bản đồ. Hắn không sợ khó khăn. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn vốn dĩ đã được định sẵn là một con đường đầy chông gai. Một con Thiết Giáp Ngưu cấp Thần Hải cảnh viên mãn, đối với hắn mà nói, là một bài kiểm tra không thể tốt hơn để khởi đầu hành trình ở Thượng Giới. Hắn sẽ dùng chính thực lực của mình để chứng minh, rằng “Thiên Mệnh” cũng có thể bị lật đổ. Hắn sẽ bắt đầu từ Thanh Phong trấn này, từng bước, từng bước một. Sáng mai, hắn sẽ lên đường.