Nghịch Thiên
Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:05:05 | Lượt xem: 5

Cơn đau buốt từ vết thương trên vai và đan điền cạn kiệt linh lực như muốn xé toạc La Chinh thành từng mảnh. Máu tươi thấm đẫm vạt áo, mỗi bước chân đều kéo theo một vệt đỏ in hằn trên nền đất khô cằn của Thượng Giới. Hắn chạy thục mạng, không dám ngoảnh đầu lại, chỉ dựa vào bản năng sinh tồn và ý chí sắt đá để tiếp tục. Phía sau, tiếng gầm thét kinh thiên của Huyết Giác Thú cùng những luồng khí tức cường đại của ba vị cường giả Thượng Giới như lưỡi hái tử thần đang kề sát gáy.

Địa giới này hoàn toàn khác biệt với những gì La Chinh từng biết. Không có những khu rừng rậm rạp che phủ tầm mắt, chỉ có những dãy núi đá trơ trọi, khô khốc vươn mình lên trời xanh, những khe nứt sâu hoắm như miệng quỷ dữ và những dòng sông nham thạch nóng chảy cuồn cuộn không ngừng. Linh khí ở đây dồi dào đến mức ngưng tụ thành sương mù màu tím nhạt, nhưng đối với La Chinh lúc này, nó lại trở thành gánh nặng khi cơ thể hắn không thể hấp thu nhanh chóng để hồi phục.

“Tên hạ giới này quả nhiên có chút bản lĩnh.” Nam tử tóc đỏ, Hoàng Ngự, lướt đi trên không trung với vẻ nhàn nhã, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười khẩy. Hắn không vội vã, tựa như đang thưởng thức một trò chơi săn bắt. “Đã bị thương nặng mà còn có thể chạy xa đến vậy. Nhưng cũng chỉ đến thế thôi.”

Hai cường giả đi cùng Hoàng Ngự cũng cười khinh miệt. Một người lên tiếng: “Để hắn chạy thêm chút nữa đi, Hoàng Ngự huynh. Dù sao ở hạ giới, bọn chúng cũng chỉ là những con kiến hôi yếu ớt, hiếm khi được nhìn thấy một ‘kiến hôi’ có thể phản kháng. Cứ để hắn vùng vẫy thêm chút, rồi chúng ta sẽ nghiền nát hắn.”

“Phải, phải. Những tên phàm nhân hạ giới ấy, đến Thượng Giới này cũng chỉ là một đám sâu bọ làm bẩn mắt. Để hắn biết thế nào là sự tuyệt vọng thực sự.” Cường giả còn lại phụ họa.

Hoàng Ngự gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn. Hắn đã quen với việc xem thường mọi sinh linh đến từ hạ giới. Với hắn, La Chinh chỉ là một món đồ chơi sắp bị phá hủy. Hắn không nhận ra, chính thái độ khinh địch này lại là con dao hai lưỡi.

La Chinh nghiến răng, cơ thể hắn như đang gào thét từng cơn. Hắn cảm nhận được khí tức của Huyết Giác Thú đang đến gần. Con quái vật khổng lồ với cặp sừng đỏ rực đã thu hẹp khoảng cách đáng kể. Tiếng móng guốc của nó nện xuống đất tạo ra những chấn động nhỏ, báo hiệu cái chết đang đến.

“Không được gục ngã!” Hắn tự nhủ. “Ta là La Chinh! Kẻ mang ý chí Nghịch Thiên! Ta không thể chết ở đây!”

Hắn biết mình không thể tiếp tục chạy trốn. Linh lực đã cạn kiệt, thân thể đã đến giới hạn. Hắn cần một cơ hội, một tia hy vọng dù là nhỏ nhất. Ánh mắt hắn quét nhanh qua cảnh vật xung quanh, tìm kiếm bất kỳ điều gì có thể giúp hắn xoay chuyển tình thế.

Đột nhiên, phía trước, trong một thung lũng sâu hoắm, La Chinh phát hiện một dị tượng. Không phải một hang động hay một khe nứt bình thường, mà là một vùng không gian méo mó, lấp lánh những tia sáng hỗn loạn. Nơi đó, linh khí Thượng Giới không còn ngưng tụ mà trở nên cuồng bạo, xoắn vặn như một cơn lốc vô hình. Đó là một Vực Thâm Không Gian, một khu vực không gian bị xé rách tự nhiên, cực kỳ nguy hiểm và thường bị các cường giả Thượng Giới tránh xa.

Thông thường, những nơi như vậy là tử địa. Một khi bị cuốn vào, dù là cường giả Tiên Vương cũng khó thoát thân. Nhưng trong khoảnh khắc đó, một linh cảm mạnh mẽ bỗng trỗi dậy trong tâm trí La Chinh. Một cảm giác quen thuộc, như có thứ gì đó từ sâu thẳm huyết mạch hắn đang phản ứng với Vực Thâm Không Gian kia. Hay là vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã vô tình đoạt được từ hạ giới?

Hắn không có thời gian để suy nghĩ. Phía sau, Huyết Giác Thú đã lao tới, cặp sừng sắc nhọn của nó chỉ còn cách lưng hắn vài trượng. Một luồng gió tanh tưởi phả vào gáy La Chinh, báo hiệu đòn tấn công chí mạng sắp giáng xuống.

“Chính là nó!” La Chinh nghiến răng, ánh mắt bùng lên sự quyết tuyệt. Hắn dồn chút linh lực cuối cùng vào đôi chân, không chút do dự, lao thẳng vào Vực Thâm Không Gian.

“Cái gì?!” Hoàng Ngự đang cười cợt bỗng giật mình kinh hãi. Hắn không ngờ một tên hạ giới lại dám làm ra hành động điên rồ như vậy. “Hắn điên rồi sao? Tên đó muốn tự sát!”

Hai cường giả còn lại cũng trợn mắt há hốc mồm. Vực Thâm Không Gian là vùng cấm địa, ngay cả họ cũng không dám tùy tiện đến gần.

Huyết Giác Thú gầm lên một tiếng giận dữ, nó không kịp hãm phanh. Cặp sừng của nó sượt qua mép Vực Thâm Không Gian, tạo ra một tiếng rít chói tai. Một luồng lực hút kinh hoàng từ bên trong Vực Thâm Không Gian lập tức kéo mạnh con quái vật, khiến nó mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại vài bước, suýt nữa thì bị nuốt chửng.

Khi La Chinh lao vào Vực Thâm Không Gian, một cảm giác xé nát cơ thể lập tức ập đến. Vô số mảnh không gian sắc bén như lưỡi dao vô hình cắt vào da thịt hắn. Máu tuôn xối xả, từng thớ thịt như muốn bị kéo rời. Hắn cảm thấy mình như đang bị nghiền nát trong một cối xay khổng lồ.

Nhưng đúng lúc đó, một luồng sáng xanh nhạt bỗng phát ra từ sâu trong đan điền của La Chinh. Đó là tàn phiến ngọc bội mà hắn đã có được từ những ngày đầu ở hạ giới. Tàn phiến ngọc bội vốn luôn im lìm, giờ đây lại tự động kích hoạt, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh bao phủ lấy cơ thể La Chinh. Lớp màn này tuy mỏng manh nhưng lại cực kỳ kiên cố, chặn lại phần lớn những đợt tấn công của không gian loạn lưu.

Dù có sự bảo vệ của tàn phiến ngọc bội, La Chinh vẫn phải chịu đựng một cơn đau khủng khiếp. Hắn cảm thấy ngũ tạng như bị đảo lộn, đầu óc quay cuồng. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn nắm chặt lấy tàn phiến ngọc bội trong tâm thức, một dòng năng lượng kỳ lạ truyền vào cơ thể, giúp hắn duy trì ý thức.

Hắn không biết mình đã bị cuốn đi bao lâu, xuyên qua bao nhiêu tầng không gian chồng chéo. Mọi thứ xung quanh chỉ là một màu hỗn độn, không có phương hướng, không có trọng lực. Hắn tưởng chừng như đã rơi vào một vực sâu vô tận của sự hư vô.

Phía bên ngoài Vực Thâm Không Gian, Hoàng Ngự và hai cường giả kia đứng chết lặng. Họ nhìn chằm chằm vào nơi La Chinh biến mất, vẻ mặt tràn ngập sự khó tin. “Hắn… hắn thật sự nhảy vào đó sao? Một tên hạ giới yếu ớt như vậy?”

“Không thể nào sống sót được! Ngay cả Tiên Quân cũng khó lòng toàn mạng khi rơi vào Vực Thâm Không Gian này!” Một người khẳng định.

Hoàng Ngự ném ánh mắt căm hờn vào Vực Thâm Không Gian. “Thật là một tên điên! Dám tự sát để thoát khỏi sự trừng phạt của chúng ta. Hừ! Dù có chết cũng không thoát khỏi cái danh hạ giới dơ bẩn!” Hắn không cam tâm, nhưng cũng không dám mạo hiểm lao vào đó để truy tìm một cái xác.

Huyết Giác Thú gầm gừ một tiếng, sự tức giận vẫn còn hiển hiện trong đôi mắt đỏ ngầu. Nhưng nó cũng không dám đến gần Vực Thâm Không Gian nữa.

Trong khi đó, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả ngàn năm, La Chinh bỗng cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ hất hắn ra khỏi Vực Thâm Không Gian. Hắn rơi tự do từ một độ cao không xác định, đập mạnh xuống một vùng đất khô cằn khác.

“Khụ… khụ…” Hắn ho ra một ngụm máu lớn, toàn thân đau nhức rã rời. Tàn phiến ngọc bội đã trở lại trạng thái im lìm, nhưng ánh sáng xanh nhạt vẫn còn lưu lại trên cơ thể hắn, khiến những vết thương không quá nghiêm trọng như hắn tưởng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhìn ngó xung quanh.

Nơi này là một vùng hoang mạc mênh mông, cát vàng trải dài đến tận chân trời. Không có dấu hiệu của sự sống, cũng không có những ngọn núi đá hiểm trở như vùng địa giới trước đó. Nhưng xa xa, ẩn hiện trong lớp cát bụi, là những tàn tích đổ nát của một công trình kiến trúc cổ xưa, vĩ đại nhưng đã bị thời gian và phong hóa bào mòn.

La Chinh biết, hắn đã thoát khỏi nguy hiểm trước mắt, nhưng lại rơi vào một nơi xa lạ khác. Thượng Giới này rộng lớn và nguy hiểm hơn hắn tưởng rất nhiều. Mỗi bước chân đều là một thử thách sống còn. Hắn nhìn lên bầu trời Thượng Giới, ánh mắt kiên định. Dù có phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, dù có phải trả giá bằng máu và nước mắt, hắn cũng sẽ không bao giờ gục ngã. Bởi vì hắn là La Chinh, kẻ mang ý chí Nghịch Thiên. Cuộc chiến sinh tồn của hắn ở Thượng Giới vừa mới thực sự bắt đầu, và hắn sẽ không bao giờ đầu hàng số phận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8