Nghịch Thiên
Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:04:34 | Lượt xem: 4

La Chinh cắn chặt răng, cố gắng vận chuyển chút linh lực còn sót lại, tập trung vào hạt châu đen trong đan điền. Vết thương do lực lượng không gian xé rách vẫn đang âm ỉ đau đớn, mỗi nhịp tim đập đều như muốn xé toạc lồng ngực hắn. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí xung quanh, một loại năng lượng vừa xa lạ vừa hùng vĩ, hoàn toàn khác biệt so với Phàm Trần hạ giới.

Hạt châu đen, vật phẩm đã cùng hắn vượt qua vô số hiểm nguy, giờ phút này lại phát ra một dao động yếu ớt nhưng kiên định. Nó không hấp thu linh lực của hắn như thường lệ, mà dường như đang tự thân điều chỉnh, chậm rãi tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, bao bọc lấy đan điền đang suy kiệt. Luồng khí tức ấy không chữa lành vết thương của La Chinh ngay lập tức, nhưng nó lại có tác dụng trấn định kỳ lạ, giúp hắn giữ vững linh hồn không bị linh khí hỗn loạn của Thượng Giới xâm thực, đồng thời ngăn chặn vết thương tiếp tục trở nặng.

Từng cơn đau như thủy triều dâng lên rồi lại rút xuống, La Chinh biết mình không thể ngất đi. Hắn cần phải tỉnh táo. Đây là Thượng Giới, là vùng đất của các Tiên, Thần, nơi mà hắn, một kẻ đến từ Phàm Trần, sẽ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy. Hắn cố gắng hít thở sâu, cảm nhận sự thay đổi của không khí. Linh khí ở đây không chỉ đậm đặc hơn, mà còn mang theo một áp lực vô hình, như thể chính không gian này cũng đang cố gắng đè nén mọi thứ không thuộc về nó.

“Sức mạnh của Thiên Đạo ở đây thật sự khác biệt,” La Chinh thầm nghĩ. Hắn cảm thấy một sự cự tuyệt, một sự bài xích nhẹ nhàng nhưng dai dẳng từ chính thế giới này. Như thể hắn là một dị vật, một hạt cát lạc loài trong dòng chảy định mệnh đã được an bài từ trước. Nhưng chính cái cảm giác bị cự tuyệt ấy lại càng củng cố ý chí Nghịch Thiên của hắn.

Hạt châu đen rung lên nhẹ hơn, và một tia sáng mờ nhạt từ trong nó truyền ra, không phải là ánh sáng rực rỡ mà là một vầng sáng trầm đục, như mực. Vầng sáng đó xuyên qua kinh mạch, chậm rãi lan tỏa khắp cơ thể La Chinh, xoa dịu phần nào cơn đau nhức. Hắn cảm thấy một lực lượng kỳ lạ đang dần dần thẩm thấu vào máu thịt, không phải để chữa lành mà là để “thích nghi” hắn với môi trường Thượng Giới. Nó như một lớp màng bảo vệ vô hình, giúp cơ thể hắn dần quen với áp lực linh khí khổng lồ nơi đây.

Mất một lúc lâu, khi cảm giác đau nhức đã dịu đi đáng kể, La Chinh mới có thể mở mắt ra. Trước mắt hắn là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Hắn đang nằm trong một khe núi hẹp, xung quanh là những vách đá sừng sững cao vút, chạm tới tầng mây. Những cây cổ thụ khổng lồ với thân cây to bằng cả tòa nhà, lá cây phát ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, tạo nên một khu rừng vừa hùng vĩ vừa ma mị. Không khí mang theo mùi của đất ẩm và một hương thơm kỳ lạ của các loài hoa Thượng Giới.

“Thượng Giới… thật sự là một thế giới khác,” La Chinh lẩm bẩm, cố gắng đứng dậy. Toàn thân hắn ê ẩm, nhưng nhờ có hạt châu đen mà hắn không còn cảm thấy suy kiệt đến mức không thể cử động. Hắn kiểm tra nội tạng, phát hiện ra dù vẫn còn tổn thương nặng, nhưng ít nhất không có nguy hiểm đến tính mạng ngay lập tức.

Hắn nhìn lên bầu trời. Mặt trời ở Thượng Giới lớn hơn và sáng hơn, nhưng lại có một quầng sáng màu tím nhạt bao quanh, khiến cảnh vật mang một vẻ hoang dại và cổ xưa. Xa xa, những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong làn sương mù, cao đến mức tưởng chừng như nối liền với các vì sao.

La Chinh biết, mình cần phải tìm một nơi an toàn để dưỡng thương và tìm hiểu về thế giới này. Hắn vẫn còn quá yếu ớt. Cái danh xưng “cường giả đỉnh cao” ở Phàm Trần giờ đây chỉ là một trò cười ở Thượng Giới. Hắn phải bắt đầu lại từ đầu.

Hắn vịn vào vách đá, từng bước khập khiễng đi ra khỏi khe núi. Vừa bước chân ra khỏi bóng râm, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, khiến không khí xung quanh rung chuyển. Một con quái vật khổng lồ với bộ lông màu xanh lục, mọc đầy gai nhọn và có hai cặp mắt đỏ rực như đèn lồng, đang đứng chắn ngang lối đi của hắn.

“Huyết Giác Thú!” La Chinh nhận ra. Đây là một loại hung thú cấp thấp ở Thượng Giới, nhưng sức mạnh của nó cũng tương đương với một cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh phong ở Phàm Trần, thậm chí còn hơn thế nữa nhờ vào thân thể cường hãn và linh khí Thượng Giới bẩm sinh. Với tình trạng hiện tại của hắn, đối phó với nó là điều không tưởng.

Con Huyết Giác Thú nhe nanh vuốt, từ trong cổ họng phát ra những âm thanh đe dọa. Nó đã ngửi thấy mùi máu tươi từ La Chinh. Trong mắt nó, La Chinh chỉ là một con mồi yếu ớt, đầy thương tích.

La Chinh không nói lời nào. Hắn biết, trong tình cảnh này, chỉ có thể liều mạng. Hắn vận dụng chút linh lực cuối cùng, cố gắng kích hoạt Tinh Thần Lực, tạo ra một ảo ảnh mờ nhạt. Con Huyết Giác Thú có vẻ hơi do dự, nhưng bản năng săn mồi của nó quá mạnh. Nó gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía La Chinh, móng vuốt sắc bén xé tan không khí.

Cùng lúc đó, từ phía xa, La Chinh nghe thấy tiếng cười khẩy. “Ồ, nhìn kìa, một con Huyết Giác Thú đang săn mồi. Mà con mồi lại là một kẻ dơ bẩn từ hạ giới sao?”

Ba bóng người từ trên không trung đáp xuống, chặn đường lui của La Chinh. Hai nam một nữ, đều mặc trường bào màu bạc, trên ngực thêu hình một con chim ưng đang sải cánh. Khí tức của họ hùng hậu, rõ ràng là những cường giả ở Thượng Giới, ít nhất cũng đạt tới cảnh giới mà La Chinh chưa từng thấy. Khuôn mặt họ lộ rõ vẻ khinh bỉ khi nhìn thấy La Chinh.

“Nhìn bộ dạng thảm hại của hắn kìa. Linh khí toàn thân hỗn tạp, vết thương do xuyên qua giới bích vẫn còn rõ mồn một. Lại là một tên phế vật từ hạ giới lạc bước lên đây rồi,” một nam tử với mái tóc đỏ rực, tay cầm một thanh trường kiếm, cười chế giễu.

“Chắc hắn nghĩ Thượng Giới là thiên đường sao? Nơi này không dành cho những kẻ dơ bẩn như các ngươi,” cô gái duy nhất trong nhóm, với đôi mắt phượng sắc bén, khinh thường nói. “Huyết Giác Thú, cứ việc xé xác hắn đi. Máu của hạ giới nhân cũng không đủ tư cách để làm bẩn kiếm của chúng ta.”

Huyết Giác Thú như được khuyến khích, tiếng gầm gừ càng thêm dữ tợn. Nó đã đến ngay trước mặt La Chinh. Hắn cảm nhận được hơi thở tanh tưởi của nó phả vào mặt. Không còn đường lui.

La Chinh biết mình không thể chống cự trực diện. Hắn nghiến răng, toàn bộ linh lực còn lại dồn vào lòng bàn tay, ngưng tụ thành một tia sáng mờ nhạt. Hắn không có ý định giết chết Huyết Giác Thú, mà chỉ muốn tạo ra một khe hở để thoát thân. Kỹ năng chiến đấu sinh tử đã ăn sâu vào máu hắn, giúp hắn đưa ra quyết định nhanh như chớp.

“Hừ, còn dám phản kháng sao?” nam tử tóc đỏ nhếch mép, không hề có ý định ra tay. Trong mắt hắn, La Chinh đã là một kẻ chết chắc.

Nhưng đúng lúc Huyết Giác Thú lao tới, La Chinh đột ngột né tránh, đồng thời dùng tia sáng yếu ớt của mình đánh thẳng vào một điểm yếu ít ai biết trên chân sau của nó. Tia sáng mang theo một chút khí tức đặc biệt từ hạt châu đen, khiến Huyết Giác Thú rít lên một tiếng đau đớn, thân thể loạng choạng. Nó không bị thương nặng, nhưng đã mất đi sự cân bằng trong giây lát.

Chớp lấy cơ hội ngàn vàng, La Chinh đạp mạnh vào vách đá, mượn lực phóng thẳng lên trên, cố gắng lao vào một khe nứt nhỏ trên vách núi. Hắn biết, đó không phải là một lối thoát an toàn, nhưng ít nhất cũng có thể thoát khỏi tầm mắt của nhóm người kia và con Huyết Giác Thú đang tức giận.

“Tên hạ giới này dám…” nam tử tóc đỏ ngạc nhiên. Hắn không ngờ một kẻ yếu ớt như vậy lại có thể phản kháng và thoát thân. “Đuổi theo! Không thể để hắn làm bẩn địa giới của chúng ta!”

Ba cường giả Thượng Giới lao theo La Chinh. Con Huyết Giác Thú cũng gầm lên, đuổi sát phía sau. Tình cảnh của La Chinh lại một lần nữa rơi vào hiểm cảnh. Hắn bị thương nặng, linh lực cạn kiệt, nhưng ý chí trong mắt hắn vẫn không hề suy suyển. Hắn là La Chinh, kẻ mang ý chí Nghịch Thiên. Hắn sẽ không gục ngã, dù cho cả Thượng Giới này có muốn đè bẹp hắn đi chăng nữa.

La Chinh biết, cuộc chiến sinh tồn của hắn ở Thượng Giới vừa mới thực sự bắt đầu. Và đây, chính là bài kiểm tra đầu tiên mà hắn phải vượt qua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8