Nghịch Thiên
Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:05:38 | Lượt xem: 4

La Chinh đứng giữa vùng sa mạc mênh mông, đón nhận làn gió bụi khô khốc táp vào mặt. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sự khác biệt của vùng đất mới này. Linh khí ở đây quả thực nồng đậm hơn rất nhiều so với những gì hắn từng biết ở hạ giới, nhưng lại mang theo một sự hỗn loạn, một áp lực vô hình khiến việc hấp thu trở nên khó khăn hơn. Cảm giác như không khí đặc quánh hơn, nặng nề hơn, nhưng cũng ẩn chứa một tiềm năng vô hạn mà hắn chưa thể chạm tới.

Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua đường chân trời. Không có cây cối, không có dòng suối, chỉ có cát và những đụn cát trải dài đến vô tận. Nơi hắn đứng dường như là một vùng hoang mạc chết chóc. Tuy nhiên, cái nhìn của hắn lại nhanh chóng dừng lại ở những tàn tích đổ nát ẩn hiện trong màn bụi vàng xa xa. Đó là thứ duy nhất phá vỡ sự đơn điệu của cảnh vật, một dấu hiệu của nền văn minh, dù đã tàn lụi.

“Thượng Giới…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì khát. Ngay cả việc duy trì thể lực trong môi trường khắc nghiệt này cũng tiêu tốn không ít chân nguyên. La Chinh vươn tay, cảm nhận làn gió mang theo những hạt cát mịn lướt qua kẽ tay. Hắn không có một chút thông tin nào về vùng đất này, không bản đồ, không chỉ dẫn, thậm chí cũng không biết mình đang ở khu vực nào của Thượng Giới.

Nhưng trong lòng hắn không hề có sự sợ hãi hay tuyệt vọng. Ngược lại, một ngọn lửa kiên cường bùng cháy trong đôi mắt. Hắn đã từng đối mặt với những tình huống tuyệt vọng hơn thế này rất nhiều. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, từng bước vươn lên, đạp đổ mọi quy tắc. Đây chỉ là một khởi đầu mới, một thử thách mới mà thôi.

“Thiên muốn ta gục ngã? Vậy ta càng phải đứng vững.”

Hắn điều chỉnh lại hơi thở, vận chuyển chân nguyên trong cơ thể để xoa dịu cảm giác khô khát và mệt mỏi. May mắn thay, cơ thể hắn đã đạt đến cảnh giới nhất định, có thể cầm cự được một thời gian mà không cần thức ăn hay nước uống. Tuy nhiên, việc tìm kiếm nguồn cung cấp là ưu tiên hàng đầu.

La Chinh bắt đầu bước đi, hướng thẳng về phía những tàn tích cổ xưa kia. Đó là hy vọng duy nhất của hắn lúc này. Từng bước chân lún sâu vào cát, nặng nề và chậm chạp. Mặt trời Thượng Giới treo lơ lửng trên đỉnh đầu, tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam rực rỡ nhưng không hề mang lại cảm giác ấm áp, trái lại còn khiến không khí càng thêm oi ả.

Sau khoảng thời gian bằng nửa canh giờ, La Chinh mới đến gần hơn những tàn tích đó. Càng lại gần, hắn càng cảm nhận được sự hùng vĩ và tráng lệ của công trình này khi còn nguyên vẹn. Đó không phải là một tòa thành, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ, những bức tường đá đổ nát cao ngất trời, những cột đá chạm khắc hoa văn cổ xưa đã bị phong hóa gần hết. Dấu vết của những trận chiến kinh thiên động địa còn hằn sâu trên từng khối đá, những vết nứt khổng lồ xuyên qua cả một ngọn tháp đổ.

Hắn bước vào bên trong, cảm giác như lạc vào một mê cung của những phế tích. Những hành lang rộng lớn giờ chỉ còn là những đống đổ nát, những điện thờ sụp đổ lộ ra bầu trời. Không có một bóng người, không một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng rên rỉ của linh hồn cổ xưa.

La Chinh cẩn trọng từng bước, linh thức của hắn được giải phóng tối đa, quét mọi ngóc ngách. Hắn không biết có nguy hiểm gì đang ẩn nấp trong những tàn tích này. Thượng Giới không giống hạ giới, mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa một sinh vật đáng sợ hay một cơ duyên nghịch thiên.

Hắn đi qua một khu vực dường như là quảng trường chính của quần thể kiến trúc. Ở trung tâm quảng trường, một pho tượng khổng lồ đã vỡ nát, chỉ còn lại phần chân đế và một phần thân trên bị nghiêng đổ. Dù đã hư hại nặng nề, nhưng La Chinh vẫn có thể nhận ra những đường nét uy nghiêm, hùng dũng của một vị thần linh nào đó. Tượng thần này được chạm khắc từ một loại đá màu xanh xám lạ lẫm, phát ra một thứ khí tức cổ xưa, trầm mặc.

Hắn đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo. Một luồng năng lượng kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ, truyền vào cơ thể hắn. Đó là linh khí, nhưng không phải linh khí thông thường. Nó tinh khiết hơn, cô đọng hơn, như thể đã trải qua hàng vạn năm lắng đọng. La Chinh thử hấp thu, nhưng luồng linh khí này quá mạnh mẽ, cuồng bạo, không phù hợp với phương pháp tu luyện hiện tại của hắn. Nó giống như một dòng thác lũ đổ vào một cái hồ nhỏ, có thể phá hủy hoàn toàn kinh mạch của hắn nếu không cẩn trọng.

“Đây chính là linh khí Thượng Giới sao?” Hắn thầm nghĩ. “Khó khăn hơn ta tưởng.”

Hắn tiếp tục khám phá. Trong một góc khuất của quảng trường, ẩn sau một khối đá lớn bị đổ, La Chinh phát hiện một giếng cổ. Miệng giếng đã bị phong hóa, nhưng sâu bên dưới vẫn có một chút nước lấp lánh. Hắn không chút do dự, nhảy xuống. Nước giếng mát lạnh xoa dịu cổ họng khô khốc của hắn. Sau khi uống đủ, hắn dùng nước để rửa mặt, cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều.

Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn vô tình chạm vào một vách đá bên cạnh giếng. Trên vách đá, có những ký tự cổ xưa đã bị mờ nhạt theo thời gian. La Chinh cố gắng giải mã. Đó là một loại văn tự hắn chưa từng thấy, nhưng bằng linh giác nhạy bén và kinh nghiệm tích lũy từ những di chỉ cổ xưa ở hạ giới, hắn dần dần nhận ra một vài từ ngữ quen thuộc.

“…Thiên Tộc… Chiến tranh… Hủy diệt… Luân Hồi…”

Những từ ngữ rời rạc, nhưng đủ để vẽ nên một bức tranh mờ nhạt trong tâm trí La Chinh. Thiên Tộc? Đó là chủng tộc gì? Và cuộc chiến này đã hủy diệt cả một quần thể kiến trúc hùng vĩ như thế này sao? Nó phải kinh thiên động địa đến mức nào?

Hắn cố gắng tìm kiếm thêm thông tin, nhưng những ký tự còn lại quá mờ nhạt hoặc đã bị phá hủy. Chỉ có một dòng chữ cuối cùng vẫn còn khá rõ ràng, như được khắc sâu hơn vào đá:

“Phàm nhân… đừng vọng tưởng… nghịch Thiên.”

La Chinh nhíu mày. Dòng chữ này như một lời cảnh báo, một sự khẳng định về quyền năng tuyệt đối của “Thiên”. Nhưng đối với hắn, nó lại như một sự thách thức trực diện. Kẻ mang ý chí Nghịch Thiên như hắn, làm sao có thể chấp nhận một lời cảnh báo như vậy?

Hắn bật cười khẽ, một nụ cười đầy kiên định và ngạo nghễ. “Phàm nhân? Đúng vậy, ta là phàm nhân. Nhưng phàm nhân cũng có thể làm những điều phi phàm. Nếu Thiên không cho phép, ta sẽ tự mình tạo ra con đường.”

Vừa lúc đó, một cơn gió mạnh bất ngờ nổi lên, mang theo những hạt cát sắc bén như dao cạo. Nó không phải là một cơn gió bình thường, mà là một trận bão cát nhỏ, cuộn xoáy dữ dội, cuốn lấy mọi thứ trên đường đi của nó. Bầu trời nhanh chóng chuyển sang màu vàng đục, tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa.

La Chinh nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm. Cơn bão cát này không chỉ là hiện tượng tự nhiên, mà còn ẩn chứa một lực lượng nào đó, như thể chính vùng đất này đang cố gắng xua đuổi hắn. Những hạt cát mang theo linh khí cuồng bạo, va đập vào người hắn, tạo ra những tiếng “bộp bộp” như đá ném.

Hắn vội vã tìm một chỗ ẩn nấp, chui vào một hốc tường đổ nát còn sót lại. Chân nguyên trong cơ thể hắn được vận chuyển liên tục để tạo thành một lớp bảo vệ mỏng quanh người, ngăn chặn những hạt cát sắc bén kia. Trong tiếng gió gào thét và cát bay mù mịt, La Chinh cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa Thượng Giới rộng lớn và khắc nghiệt này.

Nhưng trong sự nhỏ bé đó, ý chí của hắn lại càng được tôi luyện. Hắn nhìn ra ngoài qua khe hở của hốc đá, nhìn những tàn tích cổ xưa bị cơn bão cát nhấn chìm, như thể chúng đang kể lại một câu chuyện về sự tàn phá và quy luật bất di bất dịch của vũ trụ.

“Thượng Giới này, quả nhiên không hề đơn giản,” hắn thầm nghĩ. “Nhưng càng khó khăn, càng đáng để chinh phục. Thiên Đạo muốn áp đặt? Ta sẽ phá tan.”

Cơn bão cát kéo dài gần nửa ngày trời mới dần tan. Khi bầu trời quang đãng trở lại, La Chinh bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Cảnh vật xung quanh đã thay đổi ít nhiều, những đụn cát di chuyển, những tảng đá nhỏ bị vùi lấp. Hắn nhìn lại giếng cổ và vách đá có khắc chữ, nhưng giờ đây, chúng đã bị cát vùi lấp gần hết, chỉ còn lờ mờ nhìn thấy đỉnh.

Dường như Thượng Giới này không muốn hắn tìm hiểu quá sâu vào quá khứ của nó.

La Chinh không nản lòng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là hắn vẫn còn sống, vẫn còn ý chí, và vẫn còn mục tiêu. Hắn đã đến Thượng Giới, và hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi màn bụi cát vẫn còn vương vấn, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và nguy hiểm. Một cuộc hành trình mới đã thực sự bắt đầu. La Chinh, kẻ mang ý chí Nghịch Thiên, sẽ từng bước, từng bước, ghi tên mình vào lịch sử của Thượng Giới, bất chấp mọi lời nguyền rủa hay định đoạt của “Thiên”. Hắn sẽ là một dị số, một kẻ phá vỡ mọi quy tắc.

Với quyết tâm sắt đá, La Chinh tiếp tục bước đi, hòa mình vào sự vô tận của vùng đất hoang tàn này, tìm kiếm con đường sinh tồn và chinh phục của riêng mình. Cuộc chiến thực sự, giờ mới thực sự mở màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8