Nghịch Thiên
Chương 261
La Phàm siết chặt viên đá xám xịt trong lòng bàn tay. Nó thô ráp, lạnh lẽo, không hề phát ra một chút linh khí hay dao động năng lượng nào. Trông nó chẳng khác gì một hòn đá vô tri vứt bên đường, nhưng trực giác mách bảo hắn, đây là một bảo vật. Không, không chỉ là bảo vật, mà là thứ sẽ định nghĩa lại con đường của hắn.
“Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng bị lừa sao?” La Phàm thì thầm, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua viên đá. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã đối mặt với quá nhiều âm mưu, từng sinh tử cận kề. Một vật phẩm tưởng chừng tầm thường lại xuất hiện vào thời điểm này, ắt hẳn có ẩn ý sâu xa.
Hắn khẽ nhắm mắt, thả lỏng toàn thân, dồn toàn bộ linh giác vào viên đá. Linh lực của hắn như dòng suối nhỏ, cẩn trọng len lỏi, thăm dò từng ngóc ngách, từng kẽ nứt li ti trên bề mặt viên đá. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Viên đá như một vực sâu không đáy, nuốt chửng mọi thứ mà không để lại bất kỳ phản hồi nào.
“Cứng đầu thật.” Hắn nhếch mép. Linh lực không được, vậy thì ý chí. La Phàm vận chuyển “Nghịch Thiên Quyết” trong đan điền. Một luồng khí tức khác biệt, mang theo sự ngạo nghễ, bất khuất và ý chí muốn lật đổ mọi thứ, từ từ lan tỏa, bao bọc lấy viên đá.
Lần này, có chút khác biệt. Hắn cảm nhận được một sự rung động cực kỳ yếu ớt, như nhịp đập của một trái tim đã ngủ vùi hàng vạn năm. Rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng nó có thật. Viên đá vẫn lạnh, vẫn vô tri, nhưng dường như nó đang “lắng nghe” hắn.
La Phàm tăng cường sức mạnh của “Nghịch Thiên Quyết”. Ý chí phản kháng, sự phẫn nộ với số phận, nỗi đau mất mát, và cả khát khao mãnh liệt muốn định nghĩa lại “Thiên” của hắn, tất cả đều được hắn nén lại, hóa thành một luồng ý niệm sắc bén, rót vào viên đá.
Một tiếng “vù” rất khẽ, chỉ có La Phàm mới nghe thấy, vang lên từ viên đá. Rồi, một tia sáng xám mờ nhạt, gần như trong suốt, từ từ lan ra từ trung tâm viên đá, bao phủ lấy bàn tay hắn. Tia sáng đó không nóng, không lạnh, không mang theo bất kỳ thuộc tính linh lực nào mà hắn biết. Nó chỉ đơn thuần là… “có mặt”.
Cùng lúc đó, một dòng thông tin cổ xưa, hỗn độn nhưng đầy uy áp, ập thẳng vào thức hải của La Phàm. Hắn lảo đảo, suýt nữa đánh rơi viên đá. Đầu óc hắn như muốn nổ tung, vô số hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua: những vũ trụ sơ khai, những quy tắc hình thành, những luồng khí tức nguyên thủy còn chưa phân chia âm dương, và cả một bóng hình khổng lồ, vô định hình, đang thiết lập nên một thứ “trật tự”.
Đó là “Thiên”! Không phải Thiên Đạo của một giới vực nhỏ bé, mà là bản thể sơ khai nhất, nguyên thủy nhất của “Thiên Đạo” toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Nhưng điều khiến La Phàm chấn động hơn cả, là hắn cảm nhận được sự “mệt mỏi”, sự “cưỡng ép” trong cái trật tự đó. Như thể “Thiên” không phải là một chân lý tự nhiên, mà là một “sự sắp đặt”, một “hệ thống” được tạo ra bởi một ý chí nào đó.
Viên đá xám trong tay hắn không phải là một bảo vật để tu luyện, mà là một “mảnh ký ức”, một “phần tàn dư” của cái thời khắc “Thiên” được hình thành! Nó là một vết nứt trong bức tường “Thiên Đạo”, một lỗ hổng cho phép hắn nhìn thấu bản chất thật sự của nó.
La Phàm hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần. Hình ảnh hỗn độn dần lắng xuống, nhưng cái cảm giác “nhìn thấu” vẫn còn nguyên. Viên đá vẫn nằm im trong tay hắn, tia sáng xám mờ đã rút về, trả lại vẻ ngoài vô tri. Nhưng La Phàm biết, nó đã không còn là một hòn đá bình thường nữa.
Nó là “Mảnh Vỡ Nguyên Thiên”. Cái tên này tự nhiên xuất hiện trong tâm trí hắn, như thể được khắc sâu vào linh hồn. Mảnh Vỡ Nguyên Thiên – một mảnh của “Thiên” nguyên thủy, trước khi nó bị biến chất, bị thao túng, bị định hình thành cái “Thiên Đạo” bất công mà hắn đang phải đối mặt.
Hắn bắt đầu thử nghiệm. Hắn thả lỏng ý chí, để “Mảnh Vỡ Nguyên Thiên” tự động phản ứng. Lần này, không có hình ảnh hỗn loạn nào xuất hiện. Thay vào đó, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tinh khiết, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với linh khí thông thường, từ từ thẩm thấu vào cơ thể hắn.
Linh lực trong đan điền của La Phàm bắt đầu rung chuyển. Chúng không hấp thụ luồng năng lượng này, mà như bị “thanh lọc”, “tái tạo” lại. Từng sợi linh lực trở nên trong suốt hơn, nhẹ nhàng hơn, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng khủng khiếp, một sự “bất định” mà ngay cả La Phàm cũng không thể lý giải.
Điều kỳ lạ là, khi hắn vận chuyển loại linh lực mới này, hắn cảm thấy mình như hòa vào hư không. Hắn có thể cảm nhận được dòng chảy của “Thiên Đạo” xung quanh mình, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy mình “nằm ngoài” nó. Như một con cá bơi ngược dòng, nhưng lại hoàn toàn vô hình đối với dòng chảy đó.
Đây chính là “Mảnh Vỡ Nguyên Thiên” ban tặng cho hắn: khả năng “Nghịch Đạo” một cách tự nhiên. Nó không trực tiếp tăng cường sức mạnh cho hắn, mà là biến đổi bản chất linh lực của hắn, khiến hắn trở thành một “kẻ ngoại lai” đối với “Thiên Đạo” hiện tại. Những quy tắc của “Thiên Đạo”, những ràng buộc của vận mệnh, dường như trở nên mờ nhạt hơn khi tác động lên hắn.
La Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong cơ thể. Hắn thử thi triển một chiêu thức quen thuộc. Linh lực bùng nổ, nhưng không còn là màu vàng rực rỡ thường thấy, mà là một sắc xám bạc lấp lánh, mang theo một vẻ đẹp hoang dã, khó lường. Sức mạnh của chiêu thức không tăng lên đột biến, nhưng lại trở nên khó nắm bắt hơn, quỹ đạo khó lường hơn, và đặc biệt, dường như có khả năng “phá vỡ” những phòng ngự được tạo ra bởi linh lực thông thường.
Hắn hiểu ra. Đây không phải là sức mạnh để đối đầu trực diện với “Thiên Đạo” ngay lập tức. Đây là một con đường, một phương pháp để hắn dần dần “thoát ly” khỏi sự chi phối của nó, để linh lực của hắn không còn bị “ghi dấu” bởi những quy tắc mà “Thiên” đã đặt ra. Nó cho phép hắn trở thành một biến số không thể tính toán, một lỗ hổng trong hệ thống.
“Thiên à, ngươi nghĩ có thể định đoạt số phận của ta sao?” La Phàm lặp lại câu nói đó, nhưng lần này, giọng điệu của hắn không còn là sự thách thức đơn thuần, mà pha lẫn một sự tự tin lạnh lùng. “Ngươi nghĩ một kẻ từ hạ giới như ta sẽ mãi mãi bị chà đạp sao?”
Hắn khẽ vuốt ve Mảnh Vỡ Nguyên Thiên. “Ta sẽ cho ngươi thấy, từ viên đá tưởng chừng vô giá trị này, ta có thể tạo nên một cơn sóng thần, cuốn trôi mọi thứ mà ngươi đã sắp đặt.”
Ánh sáng trong mắt La Phàm bùng lên rực rỡ, không phải vì sức mạnh tăng vọt, mà vì một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường mình đang đi. Hắn không chỉ nhìn thấy một viên đá, mà nhìn thấy cả một tương lai, nơi hắn sẽ không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ định mệnh nào. Hành trình lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, đã chính thức bắt đầu, từ chính Mảnh Vỡ Nguyên Thiên xám xịt, bị vứt bỏ này. Từ giờ phút này, La Phàm không chỉ tu luyện, mà còn “Nghịch Thiên” từ trong bản chất.