Nghịch Thiên
Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:52:44 | Lượt xem: 4

La Phàm mở mắt. Không gian động phủ chật hẹp, ẩm thấp dưới lòng đất Chợ Đen Vô Tận hiện ra rõ ràng hơn trong bóng tối mờ ảo. Những lời thề ngông cuồng vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng thực tại lại lạnh lẽo như chính những bức tường đá sần sùi quanh hắn. Mười mấy viên Tiên Thạch còn lại, một mớ thông tin hỗn độn về Thượng Giới, và một thân phận “hạ giới nhân” bị khinh miệt. Đó là tất cả những gì hắn có lúc này.

Hắn hít sâu một hơi. Khí tức Thượng Giới nặng nề và tinh khiết hơn hẳn Phàm Trần, nhưng đối với hắn, nó lại mang theo một áp lực vô hình. Áp lực của một thế giới mới, với những quy tắc mới, những cường giả mới, và những định kiến sâu sắc về nguồn gốc của hắn. Cuốn sách hắn vừa đọc đã vẽ ra một bức tranh nghiệt ngã: Thượng Giới phân chia cấp bậc rõ ràng, Tiên Thạch cũng có đủ loại phẩm chất, và quan trọng nhất, những kẻ đến từ hạ giới như hắn thường bị coi là những kẻ thấp kém, không có tư cách tranh giành tài nguyên hay địa vị.

Nhưng La Phàm không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Ánh sáng kiên định trong đôi mắt hắn không hề tắt. Ngông cuồng? Phải, hắn ngông cuồng. Nhưng sự ngông cuồng đó được tôi luyện từ vô số lần cận kề cái chết, từ những cuộc phản kháng định mệnh mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Hắn đã từng là phế vật ở Phàm Trần, nhưng chính nơi đó, hắn đã nảy mầm hạt giống Nghịch Thiên.

Hắn đưa tay sờ vào ngực, nơi có ấn ký mờ nhạt của vật phẩm Nghịch Thiên đã cùng hắn vượt qua vô vàn hiểm nguy. Dù giờ đây nó không phát ra chút thần quang nào, nhưng La Phàm biết, đó là nguồn gốc của sức mạnh và sự khác biệt của hắn. Hắn không thể tu luyện theo cách thông thường của Thượng Giới, không thể dựa vào những Tiên Thạch phẩm cấp thấp mà những kẻ khác vẫn đang dùng để tích lũy. Huyết mạch của hắn, công pháp của hắn, tất cả đều là dị số.

Điều cấp bách nhất bây giờ là Tiên Thạch. Mười mấy viên Tiên Thạch hạng bét này, e rằng không đủ cho hắn duy trì tu luyện được bao lâu, chứ đừng nói đến việc đột phá. Hắn cần một lượng lớn Tiên Thạch phẩm chất cao, hoặc ít nhất là đủ để hắn có thể bắt đầu thích nghi với linh khí Thượng Giới. Nhưng làm sao để kiếm được chúng, khi hắn không có bất kỳ mối quan hệ nào, không có thế lực chống lưng, và thậm chí còn không biết rõ về cơ chế vận hành của cái Chợ Đen này?

La Phàm đứng dậy, xương cốt kêu răng rắc. Sự yếu đuối và giới hạn về tài nguyên không làm hắn nản chí, mà ngược lại, kích thích ý chí chiến đấu của hắn. Hắn đã quen với việc bắt đầu từ con số không. Chợ Đen Vô Tận. Một cái tên ám chỉ sự hỗn loạn, nhưng cũng là nơi ẩn chứa cơ hội. Nơi đây, quy tắc có thể mờ nhạt hơn, và một kẻ dị số như hắn có thể tìm thấy con đường cho riêng mình.

Hắn quyết định không vội vã. Trước tiên, hắn cần tìm hiểu. Hắn cần phải đi ra ngoài, quan sát, lắng nghe, và nắm bắt những thông tin dù là nhỏ nhất. Thân phận hạ giới nhân là một điểm yếu, nhưng cũng có thể là một lớp ngụy trang hoàn hảo. Kẻ thù sẽ không bao giờ đề phòng một kẻ bị coi là “phế vật” từ hạ giới. Hắn sẽ giấu đi thực lực thật sự của mình, hòa mình vào dòng người hỗn tạp của Chợ Đen.

La Phàm mở cửa động phủ. Một luồng khí tức ẩm mốc, pha lẫn mùi hương liệu lạ lẫm và tiếng ồn ào xa xăm ập vào. Hắn bước ra ngoài, đóng cánh cửa đá lại một cách cẩn trọng. Con đường hầm tối tăm dẫn lên Chợ Đen hiện ra trước mắt. Hắn không có gì để che giấu thân phận, nhưng khí chất trầm ổn, đôi mắt sắc bén và sự cảnh giác tự nhiên của hắn đã đủ để khiến người khác không dám tùy tiện gây sự.

Khi hắn đặt chân lên khu vực chính của Chợ Đen, một khung cảnh náo nhiệt và hỗn độn đập vào mắt. Hàng trăm quầy hàng tạm bợ, đủ loại chủng tộc, từ Tiên nhân cao ngạo đến Yêu tộc hình người, Ma tu u ám, và cả những chủng tộc kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng tranh cãi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và mưu cầu. Linh khí ở đây cũng đậm đặc hơn, nhưng không hề thanh tịnh, mà pha lẫn đủ loại tạp chất từ việc giao dịch vật phẩm.

La Phàm đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng quầy hàng, từng vật phẩm. Hắn không vội vàng mua bán hay tìm kiếm. Hắn đang quan sát. Hắn lắng nghe những cuộc trò chuyện lướt qua tai, cố gắng ghép nối những mảnh thông tin rời rạc để hiểu rõ hơn về giá trị của các loại vật phẩm, các loại tiền tệ, và những nguy hiểm tiềm ẩn của nơi này. Hắn nhận thấy, đa số giao dịch đều bằng Tiên Thạch, nhưng cũng có những món hàng đặc biệt được trao đổi bằng những vật phẩm quý hiếm khác.

Hắn đi ngang qua một quầy hàng bày bán những loại linh dược cổ quái. Một Tiên nhân trung niên với bộ râu dài thượt đang rao bán một củ linh chi đã khô héo, khẳng định nó là “Thiên Niên Thảo” có công dụng cải tử hoàn sinh. La Phàm chỉ liếc mắt một cái, đã nhận ra củ linh chi đó chỉ là một loại thảo dược bình thường ở hạ giới, được phơi khô và thổi phồng công dụng. Giá mà Tiên nhân kia hét ra đủ để mua hàng trăm viên Tiên Thạch cấp thấp.

Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi La Phàm. Thượng Giới cũng không thiếu những kẻ lừa đảo. Điều này có nghĩa là, nếu hắn đủ tinh tường, hắn cũng có thể kiếm lợi từ sự thiếu hiểu biết của người khác. Hắn có một lợi thế: kinh nghiệm và kiến thức từ một thế giới khác. Nhiều loại linh dược, khoáng thạch, hay thậm chí là những công pháp bị coi là tầm thường ở Phàm Trần, có thể lại cực kỳ quý hiếm hoặc có công dụng khác biệt ở Thượng Giới.

Hắn tiếp tục đi, thu nạp mọi thứ vào tâm trí. Chợ Đen này như một cuốn sách sống, hé lộ từng trang về thế giới mới. Bỗng, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc khuất, nơi một Yêu tộc thân hình vạm vỡ đang bày bán một đống “phế liệu” chất đống. Hắn không quan tâm đến những thanh kiếm gỉ sét hay những mảnh giáp vỡ nát, mà là một viên đá nhỏ, màu xám xịt, nằm lẫn trong đống phế thải đó.

Viên đá đó không phát ra chút linh khí nào. Nó trông chẳng khác gì một hòn đá cuội bình thường, bị bỏ mặc không ai thèm để ý. Tuy nhiên, La Phàm cảm thấy một sự rung động kỳ lạ từ vật phẩm Nghịch Thiên trong ngực hắn. Một sự rung động rất khẽ, như thể nó đang nhận ra một thứ gì đó quen thuộc, hoặc có tiềm năng liên kết.

Hắn tiến lại gần. “Đồ vật này giá bao nhiêu?” Hắn chỉ vào viên đá xám xịt, cố gắng giữ giọng điệu bình thường, không để lộ chút cảm xúc nào.

Yêu tộc kia liếc nhìn hắn, vẻ mặt khinh thường. “Hạ giới nhân? Ngươi muốn mua thứ phế liệu này à? Một viên Tiên Thạch cấp thấp.” Hắn phẩy tay, tỏ vẻ không mấy quan tâm.

Một viên Tiên Thạch cấp thấp. Dù là loại rẻ nhất, nhưng với La Phàm lúc này, đó cũng là một khoản tiền không nhỏ. Hắn chỉ còn mười mấy viên. Tuy nhiên, linh cảm từ vật phẩm Nghịch Thiên chưa bao giờ sai. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tinh khiết bị phong ấn sâu bên trong viên đá, một năng lượng không thuộc về bất kỳ loại Tiên Thạch hay linh thạch nào hắn từng biết.

La Phàm không mặc cả. Hắn rút ra một viên Tiên Thạch cấp thấp, đưa cho Yêu tộc. “Được.”

Yêu tộc kia ngạc nhiên, rồi cười khẩy, nhận lấy Tiên Thạch. “Đồ hạ giới nhân ngu xuẩn.”

La Phàm lờ đi lời lẽ miệt thị. Hắn cầm viên đá xám xịt lên, cảm nhận sự lạnh lẽo và nặng trịch của nó. Trong đôi mắt hắn, không có chút ngu xuẩn nào, chỉ có sự tính toán và một tia hưng phấn khó tả. Hắn biết, đây có thể là bước đi đầu tiên của hắn trong hành trình “Nghịch Thiên” ở Thượng Giới. Một viên đá vô dụng trong mắt người khác, nhưng lại là một cơ hội vàng trong tay hắn.

Hắn quay trở lại động phủ, không để ai chú ý. Đóng cửa lại, hắn đưa viên đá ra trước mặt. Vật phẩm Nghịch Thiên trong ngực hắn rung động mạnh mẽ hơn, như thể đang reo mừng. La Phàm tin chắc, viên đá này không phải thứ bình thường. Nó là một manh mối, một chìa khóa, hoặc thậm chí là một nguồn tài nguyên quý giá hơn tất thảy Tiên Thạch cộng lại.

Hắn khẽ vuốt ve viên đá. “Thiên à, ngươi nghĩ có thể định đoạt số phận của ta sao? Ngươi nghĩ một kẻ từ hạ giới như ta sẽ mãi mãi bị chà đạp sao?” Hắn cười lạnh. “Ta sẽ cho ngươi thấy, từ viên đá tưởng chừng vô giá trị này, ta có thể tạo nên một cơn sóng thần, cuốn trôi mọi thứ mà ngươi đã sắp đặt.”

Ánh sáng trong mắt La Phàm bùng lên rực rỡ. Hắn không chỉ nhìn thấy một viên đá, mà nhìn thấy con đường phía trước, con đường gập ghềnh nhưng đầy hứa hẹn. Hành trình lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, đã chính thức bắt đầu, từ chính viên đá xám xịt, bị vứt bỏ này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8