Nghịch Thiên
Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:52:16 | Lượt xem: 4

La Phàm hít một hơi sâu, không khí Thượng Giới trong lành hơn hẳn phàm trần, mang theo một chút linh khí nồng đậm mà ở Hạ Giới chỉ những nơi linh mạch hội tụ mới có được. Nhưng sự nồng đậm này cũng đi kèm với một cảm giác áp lực vô hình, như thể mỗi hạt linh khí đều mang theo sự kiêu hãnh của một thế giới cao hơn. Hắn cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức – đây không còn là nơi mà một cường giả Phàm Giới có thể dễ dàng xưng vương xưng bá. Mọi thứ đều được nâng lên một cấp độ mới, từ cảnh quan cho đến năng lượng bao phủ.

Hắn không vội vàng hành động. Kinh nghiệm từ vô số lần sinh tử đã dạy hắn sự cẩn trọng là yếu tố sống còn. Ánh mắt hắn lướt qua những tòa thành nguy nga lơ lửng giữa không trung, những con thuyền lướt trên mây với tốc độ kinh người, và những tu sĩ mặc đạo bào lụa là, khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn từng thấy ở Hạ Giới. La Phàm biết mình cần phải ẩn mình. Với vẻ ngoài của một tu sĩ mới phi thăng, hắn sẽ là mục tiêu dễ dàng cho những kẻ chuyên lợi dụng tân khách, hoặc tệ hơn, là những thế lực ngầm đang săn lùng những cá thể dị biệt như hắn.

Chợ Đen Vô Tận. Tên gọi đó gợi lên một hình ảnh hỗn loạn nhưng cũng đầy cơ hội. Hắn cần thông tin, và những nơi như chợ đen luôn là nguồn cung cấp tốt nhất, miễn là hắn biết cách tự bảo vệ mình. La Phàm vận chuyển khí tức, thu liễm toàn bộ uy áp và ánh sáng linh lực quanh cơ thể, khiến hắn trông không khác gì một tu sĩ cấp thấp vừa mới đạt tới cảnh giới Phản Hư, một tầng lớp mà ở Thượng Giới được coi là phàm nhân cao cấp hoặc Tiên nhân sơ nhập. Sự yếu ớt giả tạo này sẽ giúp hắn tránh được sự chú ý không cần thiết.

Hắn bắt đầu hành trình. Không có phương tiện bay cao cấp hay trận pháp dịch chuyển, La Phàm chọn cách đi bộ. Dù tốc độ sẽ chậm hơn, nhưng điều đó cho phép hắn quan sát tỉ mỉ hơn về môi trường xung quanh. Con đường đá cổ kính uốn lượn qua những khu rừng Tiên Thảo, nơi những đóa hoa tỏa ra ánh sáng ngũ sắc và hương thơm mê hoặc. Tiếng suối róc rách không phải là nước thường, mà là linh dịch tinh khiết, mỗi giọt đều chứa đựng năng lượng dồi dào. Thỉnh thoảng, hắn bắt gặp những bầy Tiên thú hiền lành gặm cỏ, hoặc những đàn chim linh bay lượn trên bầu trời, không hề e dè trước sự xuất hiện của con người. Cảnh tượng đẹp đẽ đến mức khiến người ta quên đi sự khắc nghiệt tiềm ẩn của thế giới này.

Nhưng La Phàm không bị vẻ ngoài đó đánh lừa. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ lướt qua, có những kẻ cưỡi Tiên thú khổng lồ, có những người dùng pháp bảo bay lượn, và cũng có những toán tu sĩ thầm lặng di chuyển trong rừng, ánh mắt cảnh giác. Đây là thế giới của kẻ mạnh, nơi tài nguyên dồi dào nhưng cũng cạnh tranh khốc liệt. Hắn cần phải thật nhanh chóng tìm được chỗ đứng.

Sau gần một ngày di chuyển, theo chỉ dẫn từ một tấm bản đồ thô sơ mà hắn đã mua được từ một thương nhân lang thang ở Hạ Giới trước khi phi thăng, La Phàm cuối cùng cũng đến được rìa Chợ Đen Vô Tận. Khác với vẻ ngoài hùng vĩ của những tòa thành Tiên Nhân, Chợ Đen Vô Tận nằm dưới một thung lũng sâu, được bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc và những trận pháp ẩn giấu. Từ bên ngoài nhìn vào, nó trông giống như một mê cung của những căn nhà gỗ xám xịt, những lều vải tạm bợ và vô số con hẻm tối tăm.

Càng đến gần, âm thanh từ chợ càng trở nên rõ ràng hơn: tiếng rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả gay gắt, tiếng pháp bảo va chạm nhẹ, và cả những tiếng cười nói, chửi rủa vang vọng. Một luồng khí hỗn tạp xộc vào mũi, mang theo mùi của dược liệu, kim loại, máu khô và cả mùi ẩm mốc của những món đồ cổ xưa. Nơi đây không có vẻ hào nhoáng của Tiên Giới, mà tràn đầy sự trần trụi và sinh động.

La Phàm bước qua một cánh cổng đá cũ kỹ, không có người gác, chỉ có một tấm bảng gỗ xiêu vẹo khắc hai chữ “Vô Tận”. Ngay khi bước vào, hắn cảm nhận được vô số ánh mắt lướt qua mình, đánh giá từ đầu đến chân. Hắn giữ vẻ mặt bình tĩnh, bước đi chậm rãi, quan sát mọi thứ xung quanh. Hàng hóa bày bán đủ loại, từ Tiên thảo quý hiếm bị cắt xén, pháp bảo bị hư hại, đến những viên đan dược không rõ nguồn gốc, và cả những thông tin được rao bán công khai. Nơi đây đúng là một cái nồi lẩu thập cẩm của Thượng Giới.

Hắn cần một chỗ ẩn náu. Một nơi có thể tu luyện an toàn và không bị ai quấy rầy. Tiên Thạch trong túi hắn không nhiều, chỉ đủ để sống tạm bợ vài tháng nếu hắn biết cách tiết kiệm. La Phàm không thể lãng phí chúng vào những thứ vô bổ. Mục tiêu đầu tiên là tìm một hang động linh mạch hoặc một căn phòng tu luyện giá rẻ.

Hắn đi sâu hơn vào chợ, qua những con hẻm chật hẹp, nơi ánh sáng mặt trời không thể lọt tới. Tại đây, những giao dịch ngầm diễn ra, những lời thì thầm trao đổi về công pháp cấm kỵ, huyết mạch dị biến, và cả những nhiệm vụ ám sát. La Phàm lắng nghe, thu thập từng mảnh thông tin nhỏ nhất, cố gắng ghép nối lại bức tranh tổng thể về Thượng Giới mà hắn đang đặt chân đến. Hắn nghe được những cái tên của các đại tông môn, các thế lực lớn, và cả những tin đồn về “Thiên Mệnh Chi Tử” đang trỗi dậy ở những vùng đất xa xôi.

“Này, tiểu tử mới tới?” Một giọng nói khàn khàn vang lên từ một gian hàng tối tăm, nơi một lão già với bộ râu bạc phơ đang ngồi lù xù sau một đống sách cũ nát. “Nhìn vẻ mặt non nớt của ngươi là biết rồi. Có muốn mua một cuốn ‘Nhập Môn Thượng Giới Tu Luyện Cương Yếu’ không? Chỉ ba viên hạ phẩm Tiên Thạch, sẽ giúp ngươi tránh được vô số rắc rối!”

La Phàm dừng lại. Ba viên hạ phẩm Tiên Thạch không phải là nhỏ với hắn lúc này, nhưng thông tin lại vô giá. Hắn không nói gì, chỉ liếc nhìn lão già. Lão già cười hì hì, đẩy một cuốn sách cũ kỹ về phía hắn. “Ngươi đừng khinh thường, tiểu tử. Ở Thượng Giới này, không có thông tin, ngươi đi được mấy bước?”

La Phàm ngập ngừng. Hắn có thể tự tìm hiểu, nhưng một cuốn sách tổng hợp sẽ tiết kiệm thời gian đáng kể. Hắn lấy ra ba viên Tiên Thạch từ túi càn khôn của mình. Chúng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, thu hút ánh mắt của một vài kẻ lướt qua. Lão già nhanh chóng nhận lấy, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam, rồi lại trở về trạng thái lờ đờ thường ngày.

“Cầm lấy,” lão già nói, “đừng để lộ Tiên Thạch của ngươi ra ngoài quá nhiều. Chợ Đen này không phải là nơi tử tế. À, nếu ngươi muốn tìm chỗ ở, đi sâu vào khu phía Đông, có những động phủ linh khí cho thuê theo ngày. Giá cả phải chăng, nhưng không đảm bảo an toàn tuyệt đối đâu.”

La Phàm gật đầu nhẹ, không nói lời nào. Hắn cầm cuốn sách, cảm ơn lão già bằng một ánh mắt, rồi tiếp tục đi. Cuốn sách không dày, nhưng hắn tin rằng nó sẽ cung cấp những kiến thức cơ bản mà hắn cần để hòa nhập, ít nhất là bề ngoài. Lời cảnh báo của lão già về việc không đảm bảo an toàn tuyệt đối ở động phủ cho thuê cũng khiến hắn cảnh giác hơn.

Khu phía Đông quả nhiên là nơi tập trung các động phủ cho thuê. Chúng được đào sâu vào vách núi, mỗi động phủ đều có một trận pháp phong ấn đơn giản. La Phàm kiểm tra vài động phủ, cảm nhận được linh khí khá ổn định, nhưng vẫn còn xa mới đạt đến mức độ lý tưởng cho việc tu luyện đột phá. Giá thuê cũng khá cao, một viên hạ phẩm Tiên Thạch cho một ngày. Nếu hắn muốn tu luyện lâu dài, hắn cần một nguồn thu nhập ổn định.

La Phàm cuối cùng chọn một động phủ nằm ở vị trí khuất nhất, trận pháp phong ấn tuy đơn giản nhưng không quá sơ sài. Hắn chi trả năm viên Tiên Thạch cho năm ngày thuê, đủ để hắn có thời gian đọc cuốn sách, ổn định lại tinh thần và lập kế hoạch tiếp theo. Chủ động phủ là một tu sĩ trung niên với vẻ mặt lạnh lùng, chỉ nhận Tiên Thạch mà không nói một lời thừa thãi. Điều đó khiến La Phàm cảm thấy thoải mái hơn, ít nhất là không phải đối phó với những kẻ lắm lời.

Bên trong động phủ, không gian không quá lớn, chỉ có một bồ đoàn và một khối đá dùng để đặt đồ. La Phàm đóng cửa, kích hoạt trận pháp phong tỏa đơn giản. Hắn ngồi xuống bồ đoàn, hít thở sâu, cảm nhận linh khí Thượng Giới len lỏi vào cơ thể. Chúng tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng khó hấp thu và chuyển hóa hơn. Dường như cơ thể hắn vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với quy tắc tu luyện ở đây.

Hắn mở cuốn ‘Nhập Môn Thượng Giới Tu Luyện Cương Yếu’ ra. Từng dòng chữ hiện lên, vẽ ra một thế giới hoàn toàn mới. Các cảnh giới tu luyện được chia nhỏ và phức tạp hơn rất nhiều: từ Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phản Hư, Đại Thừa (những cảnh giới hắn đã quen thuộc), nay còn có thêm Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương, Tiên Đế… Mỗi cảnh giới lại có Tiểu Thành, Đại Thành, Viên Mãn. Và trên cả Tiên Đế, còn có những truyền thuyết về Thần Cảnh, Thánh Cảnh, thậm chí là “Đạo Cảnh” siêu việt. Hắn chỉ vừa mới đặt chân lên ngưỡng cửa của Tiên Nhân, ở Thượng Giới này, hắn thực sự chỉ là một hạt cát nhỏ bé.

Đọc đến đó, La Phàm không khỏi thầm than. Con đường Nghịch Thiên của hắn còn rất dài, rất gian nan. Nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng. Hắn là một dị số, một kẻ bị ruồng bỏ từ Hạ Giới, nhưng cũng chính vì vậy mà hắn không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào. Hắn sẽ học hỏi, sẽ thích nghi, và rồi sẽ lật đổ. Hành trình tìm kiếm chỗ đứng, tìm kiếm sức mạnh để chống lại cái gọi là “Thiên” đã chính thức bắt đầu, trong động phủ chật hẹp và tạm bợ này, dưới lòng đất của Chợ Đen Vô Tận.

Hắn đặt cuốn sách xuống, nhắm mắt lại. Trong tâm trí, những lời tuyên bố mạnh mẽ khi vừa đặt chân đến Thượng Giới vẫn còn văng vẳng. “Ta sẽ từng bước, từng bước, lật đổ mọi quy tắc mà các ngươi đã thiết lập.” Giờ đây, chỉ với mười mấy viên Tiên Thạch còn lại, cùng với một mớ bòng bong thông tin mới mẻ, đó là một lời thề ngông cuồng. Nhưng La Phàm biết, ngông cuồng chính là bản chất của sự “Nghịch Thiên”. Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ con số không, và từ đống tro tàn của những định kiến.

Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt nhắm nghiền của hắn. Không phải là linh quang, mà là ánh sáng của ý chí kiên định, không thể lay chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8