Nghịch Thiên
Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:53:43 | Lượt xem: 4

Ánh sáng trong mắt La Phàm bùng lên rực rỡ rồi nhanh chóng thu liễm, sâu thẳm lại như một vực thẳm thăm thẳm, ẩn chứa một ý chí kiên định không gì lay chuyển được. Hắn không còn nhìn Mảnh Vỡ Nguyên Thiên chỉ như một vật phẩm mang lại cơ duyên, mà là một lời tuyên thệ, một biểu tượng cho con đường hắn sẽ đi. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm trong tâm thức, không chỉ là sức mạnh, mà là một sự thấu hiểu về bản chất của vũ trụ, về cái gọi là “Thiên Đạo” mà bấy lâu nay hắn vẫn chỉ mơ hồ cảm nhận.

Hắn khẽ siết chặt Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong lòng bàn tay. Không còn là cảm giác lạnh lẽo vô tri, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc. Những đường vân xám xịt trên bề mặt mảnh vỡ dường như sống dậy, uốn lượn như dòng chảy của thời gian và không gian, hé lộ những bí ẩn mà trước đây hắn hoàn toàn không thể chạm tới. Đây không phải là một mảnh ngọc bội bình thường, cũng không phải một thần khí ẩn chứa sức mạnh thuần túy. Đây là một chìa khóa, một công cụ để giải mã, để phá vỡ.

“Ngươi nghĩ một kẻ từ hạ giới như ta sẽ mãi mãi bị chà đạp sao?” La Phàm lẩm bẩm, giọng nói không còn hướng về một đối tượng cụ thể, mà là một lời thách thức ngạo nghễ gửi đến cả vũ trụ. “Ta sẽ cho ngươi thấy, từ viên đá tưởng chừng vô giá trị này, ta có thể tạo nên một cơn sóng thần, cuốn trôi mọi thứ mà ngươi đã sắp đặt.”

Một luồng khí tức vô hình, nhưng mạnh mẽ đến kinh người, tỏa ra từ La Phàm, không phải là linh lực hùng hậu mà là một loại ý chí, một tinh thần quật cường bứt phá mọi giới hạn. Hắn đứng thẳng người, đôi mắt quét qua không gian xung quanh. Hắn đang ở trong Thiên Tượng Tháp, một tòa tháp cổ xưa được đồn đại là do một vị Tiên Đế thượng cổ kiến tạo để thử thách các Thiên Kiêu của Đại Lục Vạn Tượng. Hiện tại, hắn đang bị mắc kẹt ở tầng thứ 33, đối mặt với một Huyễn Tượng Thiên Thú được tạo ra từ linh khí tinh thuần, mang trong mình một phần sức mạnh của “Thiên Mệnh Chi Lực” – thứ được cho là bất khả chiến bại đối với phàm nhân.

Huyễn Tượng Thiên Thú là một con Cự Long Băng Hỏa, thân thể khổng lồ che khuất cả bầu trời tầng tháp. Nó gầm rống, hai luồng hơi thở băng và lửa giao thoa, tạo thành một cơn bão năng lượng hỗn loạn, đủ sức san bằng cả một ngọn núi. La Phàm trước đó đã cố gắng hết sức, vận dụng mọi công pháp, thần thông mình có, nhưng đều vô dụng. Cự Long Băng Hỏa dường như không thể bị tổn thương, mỗi khi nó bị đánh trúng, “Thiên Mệnh Chi Lực” trên người nó lại tự động chữa lành, thậm chí còn phản phệ lại đòn tấn công của hắn với sức mạnh gấp bội.

Trong khoảnh khắc hắn chạm đến sự thấu hiểu về “Nghịch Thiên”, Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong tay hắn đột ngột rung lên nhè nhẹ. Không phải là sự bùng nổ sức mạnh, mà là một luồng thông tin cổ xưa, trực tiếp truyền vào thức hải của La Phàm. Hắn nhìn thấy những đường nét, những quy tắc vô hình cấu thành nên Huyễn Tượng Thiên Thú, và hơn thế nữa, hắn nhìn thấy “dòng chảy” của Thiên Mệnh Chi Lực đang vận hành bên trong nó. Đối với người khác, đó là sự hoàn mỹ không tì vết, nhưng trong mắt La Phàm hiện tại, hắn nhìn thấy những “kẽ hở”, những “điểm chết” trong cái gọi là trật tự hoàn hảo đó.

Thiên Mệnh Chi Lực không phải là vô địch, nó chỉ là một hệ thống, một quy tắc được thiết lập. Và đã là quy tắc, ắt sẽ có sơ hở.

Cự Long Băng Hỏa gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình khổng lồ lao xuống, mang theo áp lực khủng khiếp của Thiên Tượng Tháp. Nó há to miệng rồng, sẵn sàng phun ra một đòn hủy diệt. La Phàm đứng yên, không lùi bước. Hắn nhắm mắt lại, Mảnh Vỡ Nguyên Thiên tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Hắn không thi triển công pháp, không vận dụng linh lực. Hắn chỉ đơn giản là… nhìn.

Hắn nhìn thấy dòng chảy của linh khí trong Thiên Tượng Tháp, nhìn thấy cách Thiên Mệnh Chi Lực được rút ra từ hư không và hội tụ vào Cự Long Băng Hỏa. Hắn nhìn thấy những liên kết tinh vi, những sợi dây vô hình kết nối con thú ảo ảnh này với toàn bộ “Thiên Đạo” của Đại Lục Vạn Tượng. Và hắn nhìn thấy, ngay tại điểm giao thoa giữa băng và lửa, ngay tại trung tâm của luồng Thiên Mệnh Chi Lực, có một điểm yếu nhỏ bé, một “sai số” mà không ai từng phát hiện ra, bởi vì nó nằm ngoài khuôn khổ của mọi quy tắc tu luyện thông thường.

Đó là một “điểm Nghịch Thiên”.

Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, La Phàm mở bừng mắt. Trong tay hắn, Mảnh Vỡ Nguyên Thiên không bùng lên hào quang, mà chỉ phát ra một luồng dao động cực kỳ tinh tế, gần như vô hình. Hắn không tấn công trực diện, mà chỉ vung tay một cách nhẹ nhàng, như đang vén một tấm màn. Từ Mảnh Vỡ Nguyên Thiên, một luồng khí tức xám xịt, không mang theo bất kỳ thuộc tính nào của linh lực, bắn thẳng tới. Nó không mạnh mẽ, không rực rỡ, nhưng nó lại mang theo một “ý chí” của sự phá vỡ.

Luồng khí tức xám xịt đó không va chạm với lớp vảy rồng kiên cố, cũng không xuyên thủng qua ma pháp phòng ngự. Nó lao thẳng vào không gian, vào chính cái “điểm Nghịch Thiên” mà La Phàm đã nhìn thấy. Ngay lập tức, một tiếng “rắc” rất nhỏ vang vọng trong thức hải của hắn, như thể có thứ gì đó vừa bị phá vỡ.

Cự Long Băng Hỏa đang lao tới, ánh mắt hung tợn bỗng trở nên ngẩn ngơ. Luồng hơi thở băng và lửa đang chuẩn bị phun ra chợt hỗn loạn, hai thuộc tính đối lập va chạm vào nhau không kiểm soát, tạo thành một vụ nổ nhỏ ngay trong miệng nó. Cả thân hình khổng lồ của nó chao đảo, lớp Thiên Mệnh Chi Lực bao phủ nó dường như bị đứt gãy, không còn khả năng tự chữa lành hay phản phệ. Những đường vân sáng trên thân rồng mờ đi nhanh chóng, như một bức tranh đang tan rã.

La Phàm không chần chừ. Đây không phải là lúc tận hưởng chiến thắng, mà là lúc tận dụng “kẽ hở” mà hắn vừa tạo ra. Hắn lại vung tay, lần này là một chiêu thức quen thuộc – Phá Thiên Chỉ. Nhưng Phá Thiên Chỉ hiện tại đã khác. Nó không còn là một chiêu thức dựa vào linh lực thuần túy, mà là một sự “cộng hưởng” với ý chí Nghịch Thiên của hắn, được dẫn dắt bởi sự thấu hiểu từ Mảnh Vỡ Nguyên Thiên.

Một luồng chỉ kình màu đen tuyền, mang theo sức mạnh xuyên phá mọi thứ, không nhằm vào đầu hay tim của Cự Long, mà lại nhắm thẳng vào một điểm trên thân rồng nơi Thiên Mệnh Chi Lực vẫn còn đang hỗn loạn. Đó là một điểm kết nối giữa linh hồn Huyễn Tượng và nguồn gốc Thiên Mệnh của nó. Một điểm mà trước đây, ngay cả khi biết, hắn cũng không thể chạm tới.

“Rầm!”

Chỉ kình xuyên qua. Không có tiếng gào thét đau đớn, chỉ có một tiếng nứt vỡ khô khốc, như thủy tinh vỡ tan. Cự Long Băng Hỏa khổng lồ cứng đờ giữa không trung. Lớp vảy băng và lửa của nó bắt đầu rạn nứt, không phải vì sức mạnh tấn công, mà vì chính cấu trúc của nó đã bị phá vỡ từ bên trong. Thiên Mệnh Chi Lực không còn giữ được sự liên kết, tan rã thành từng mảnh linh khí vô chủ, trôi nổi trong tầng tháp.

Thân rồng khổng lồ đổ sụp, hóa thành vô số đốm sáng li ti rồi biến mất hoàn toàn, để lại một khoảng trống rỗng. Tầng thứ 33 của Thiên Tượng Tháp, một thử thách mà vô số Thiên Kiêu phải chùn bước, đã bị La Phàm vượt qua, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng cách “Nghịch Thiên” – phá vỡ quy tắc vận hành của nó.

Một luồng sáng vàng rực từ trên đỉnh tháp đổ xuống, bao phủ lấy La Phàm. Đó là dấu hiệu của sự công nhận, của việc hoàn thành một tầng tháp. Linh lực trong cơ thể hắn dường như được gột rửa, tinh thuần hơn, nhưng quan trọng hơn, là sự thấu hiểu về Đạo trong tâm trí hắn đã tiến thêm một bước dài.

La Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi. Hắn không trở nên mạnh mẽ hơn về mặt cảnh giới tu luyện ngay lập tức, nhưng cái nhìn của hắn về thế giới đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa về “Thiên Tài”, “Thiên Mệnh”, hay “quy tắc vũ trụ”. Hắn nhìn thấy chúng chỉ là những “hệ thống” đang vận hành, và đã là hệ thống, ắt có thể bị can thiệp, bị thay đổi, thậm chí là bị phá vỡ.

Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong tay hắn giờ đây dường như đã hoàn thành sứ mệnh đầu tiên của nó. Nó trở nên tĩnh lặng, xám xịt như ban đầu, nhưng La Phàm biết, đó không phải là sự vô dụng, mà là sự chờ đợi. Nó chờ đợi khoảnh khắc hắn cần phá vỡ một quy tắc lớn hơn, thách thức một “Thiên Mệnh” to lớn hơn.

Tiếng chuông Thiên Tượng Tháp vang vọng khắp Đại Lục Vạn Tượng, báo hiệu có người đã vượt qua tầng 33. Điều này vốn dĩ đã là một sự kiện chấn động, nhưng điều kỳ lạ là, danh tính của người vượt tháp lại không được công bố rõ ràng. Chỉ có một cái tên mơ hồ, “Kẻ Nghịch Đạo”, được khắc trên bia đá cổ xưa của tháp, ngay cạnh những cái tên lừng lẫy của các Thiên Kiêu đã thất bại ở tầng này.

Bên ngoài Thiên Tượng Tháp, trong một đại điện nguy nga của một trong Tứ Đại Tông Môn – Thiên Nguyên Tông, một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào, khí chất phi phàm, đang ngồi tĩnh tọa. Hắn chính là Lãnh Phong, một trong những “Thiên Kiêu” nổi bật nhất của Đại Lục Vạn Tượng, được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” của thời đại này. Lãnh Phong vừa mới thất bại ở tầng 33 cách đây không lâu, và vẫn còn đang nghiền ngẫm về sự bất lực của mình trước Huyễn Tượng Thiên Thú.

Khi tiếng chuông tháp vang lên, Lãnh Phong mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng. “Có người vượt qua tầng 33? Là ai? Chẳng lẽ là Mộ Dung Tuyết của Băng Tuyết Thần Cung, hay Tiêu Trần của Cổ Hoàng Tông?” Hắn thầm nghĩ, trong lòng dâng lên sự cạnh tranh. Nhưng khi tin tức mơ hồ về “Kẻ Nghịch Đạo” truyền đến, Lãnh Phong cau mày.

“Kẻ Nghịch Đạo? Một cái tên không có trong danh sách Thiên Kiêu của các đại tông môn. Lại còn là một kẻ từ hạ giới?” Lãnh Phong khinh thường cười lạnh. “Hạ giới thì mãi mãi là hạ giới, cho dù có cơ duyên thế nào cũng không thể nghịch chuyển được Thiên Mệnh. Cái tên ‘Nghịch Đạo’ này… thật là nực cười.”

Hắn không hề hay biết rằng, kẻ mà hắn vừa khinh thường, chính là người đã phá vỡ cái “Thiên Mệnh” mà hắn luôn tự hào, người đã nhìn xuyên qua lớp vỏ hoàn mỹ của Thiên Tượng Tháp để tìm ra “điểm chết” của nó. Và cũng chính là người, từ giờ phút này, đã chính thức đặt bước chân đầu tiên trên con đường “Nghịch Thiên” vĩ đại, không chỉ để chứng minh bản thân, mà còn để thay đổi cả một trật tự vũ trụ.

La Phàm bước ra khỏi Thiên Tượng Tháp, không ai nhận ra hắn. Hắn không cần danh vọng hay sự công nhận. Hắn chỉ cần sức mạnh để tiếp tục con đường của mình. Hắn đã hiểu, “Thiên” không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một hệ thống quyền lực được duy trì bởi những kẻ tự xưng là đại diện của nó. Và hành trình của hắn, chính là lật đổ những kẻ đó, phá vỡ hệ thống đó.

Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây cuồn cuộn như ẩn chứa vô số bí mật. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần, bởi vì hắn không chỉ đối đầu với cường giả, mà còn đối đầu với cả cái gọi là “định mệnh”, với “Thiên” đang thao túng mọi thứ. Nhưng giờ đây, trong lòng hắn không còn sự sợ hãi, chỉ còn lại sự kiên định và ngọn lửa của ý chí Nghịch Thiên đang bùng cháy dữ dội.

Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong tay hắn dường như cũng cảm nhận được ý chí đó, khẽ ấm lên. Nó là minh chứng, là bằng chứng cho việc hắn không đơn độc trên con đường này. Hắn không chỉ tu luyện, hắn đang “Nghịch Thiên” từ trong bản chất, và mỗi bước chân của hắn sẽ là một sự thách thức, một sự lật đổ đối với cái trật tự cũ kỹ đang giam hãm Vạn Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8