Nghịch Thiên
Chương 258
Cánh cửa gỗ mục kẽo kẹt mở ra, hé lộ một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với những gì La Phàm từng biết ở Hạ Giới. Không phải những khu rừng rậm rạp hay thành trì cổ kính quen thuộc, mà là một hành lang dài được lát đá ngọc bích sáng bóng, hai bên là những cánh cửa tương tự phòng của hắn. Mùi hương thanh khiết của Tiên Khí nồng đậm đến mức khiến từng tế bào trong cơ thể hắn như được tắm gội, khát khao hấp thu. Nó không chỉ là linh khí, mà là một dạng năng lượng tinh túy hơn, mang theo những đạo vận huyền ảo mà hắn chưa từng cảm nhận. Dù đã hấp thu một phần trong cổ tháp, nhưng cảm giác trực tiếp tiếp xúc với nó vẫn hoàn toàn khác biệt.
La Phàm bước ra, khép cửa lại một cách nhẹ nhàng. Hắn ngẩng đầu, nhìn ngắm xung quanh. Nơi đây là một khách điếm, hay đúng hơn là một Tiên Các, nằm trong một quần thể kiến trúc đồ sộ, trôi nổi giữa không trung. Ngoài hành lang, những cột trụ chạm khắc tinh xảo vươn cao, đỡ lấy mái vòm bằng ngọc lưu ly, xuyên qua đó là ánh sáng vàng nhạt của một thái dương xa lạ. Bên dưới, những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi, và xa hơn nữa là vô số hòn đảo lơ lửng, mỗi hòn đảo là một tòa thành, một quần thể kiến trúc, hay một ngọn núi tu luyện. Cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp, vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về Tiên Giới.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Sức mạnh của hắn hiện tại đã không còn là một con kiến bé nhỏ như trước khi phi thăng, nhưng ở nơi này, hắn vẫn cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé. Hắn vận hành công pháp che giấu, ép khí tức xuống mức thấp nhất, khiến bản thân trông như một tu sĩ Phàm Cảnh mới đột phá đến Tiên Cảnh cấp thấp, hoặc thậm chí là một kẻ chưa từng tu luyện, chỉ dựa vào Tiên Khí để duy trì sinh mệnh.
Một vài tu sĩ khác cũng đang đi lại trong hành lang. Họ vận những bộ y phục lụa là, khí tức cường đại, dù chỉ là lướt qua cũng khiến La Phàm cảm nhận được áp lực vô hình. Một kẻ trong số đó, một nam tử trung niên với bộ râu dài thướt tha, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua La Phàm. Hắn ta khẽ nhíu mày, rồi lại phớt lờ, chỉ coi La Phàm như một kẻ vô danh tiểu tốt không đáng để bận tâm.
“Người ngoài cuộc…” La Phàm thầm nhủ. Đúng như hắn dự đoán, những người ở đây không hề che giấu sự khinh miệt đối với những kẻ có vẻ ngoài yếu ớt hoặc khí tức không rõ ràng. Ở Thượng Giới này, sức mạnh là tất cả, và xuất thân có lẽ còn quan trọng hơn. Hắn biết, nếu hắn để lộ ra chút nào đó về thân phận “phi thăng giả” của mình, mọi chuyện sẽ càng khó khăn hơn gấp bội.
Hắn đi theo một hướng ngẫu nhiên, cuối cùng đến một đại sảnh rộng lớn. Nơi đây tấp nập hơn nhiều, với vô số tu sĩ đang ngồi tại các bàn đá, trò chuyện, trao đổi, hoặc đơn giản là thưởng thức những món ăn, thức uống tỏa ra linh khí nồng đậm. Một số tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt kiêu ngạo, đang khoe khoang về thành tích tu luyện hoặc bí bảo mới đoạt được. La Phàm chú ý lắng nghe, cố gắng nắm bắt những thông tin đầu tiên.
“Ngươi nghe nói gì chưa? Vạn Tượng Tiên Môn lại có một Thiên Kiêu mới xuất thế, chỉ trong vòng ba trăm năm đã đột phá tới Thiên Tiên Cảnh đỉnh phong!”
“Cái đó thì có gì lạ. Chẳng phải năm ngoái, thiếu chủ của Bất Hủ Thần Tông cũng đã đạt đến Kim Tiên cảnh ở tuổi chưa đầy hai ngàn sao? Thiên Mệnh Chi Tử quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Thiên Mệnh Chi Tử…” La Phàm lẩm bẩm. Cái khái niệm này lại xuất hiện. Hắn đã từng đối đầu với những “Thiên Kiêu” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” ở hạ giới, nhưng có vẻ ở Thượng Giới, danh xưng này mang một trọng lượng hoàn toàn khác. Nó ngầm ám chỉ rằng có một “Thiên” nào đó đang can thiệp vào vận mệnh của những kẻ này.
Hắn tìm một góc khuất, ngồi xuống một cái bàn trống. Một tiểu nhị với vẻ mặt mệt mỏi, khí tức chỉ ở mức Tiên Nhân sơ kỳ, đi tới. “Khách quan muốn dùng gì?”
La Phàm lấy ra một khối Tiên Thạch hạ phẩm, thứ duy nhất hắn có thể chi trả lúc này. “Cho ta một chén trà Tiên Phẩm và một phần điểm tâm bình thường. Đồng thời, ta muốn hỏi thăm một vài chuyện về khu vực này.”
Tiểu nhị nhìn thấy Tiên Thạch, ánh mắt hơi sáng lên. Ở Thượng Giới, Tiên Thạch là tiền tệ chính, và dù chỉ là hạ phẩm, nó cũng đủ để chi trả cho những thứ cơ bản. Tuy nhiên, khi thấy La Phàm chỉ đưa ra một khối Tiên Thạch mà đòi hỏi cả thông tin, hắn ta lại tỏ vẻ khó chịu. “Khách quan, trà Tiên Phẩm không hề rẻ. Còn muốn hỏi thăm tin tức, thì phải tùy vào mức độ tin tức mà trả giá.”
La Phàm khẽ nhíu mày. Hắn biết mình không thể tỏ ra quá keo kiệt hay yếu kém. Hắn lấy thêm hai khối Tiên Thạch nữa. “Ba khối Tiên Thạch hạ phẩm cho trà, điểm tâm và những thông tin cơ bản về Thiên Vực này.”
Tiểu nhị thấy vậy, thái độ mới dịu đi một chút, dù vẫn có chút khinh thường. “Được thôi. Khách quan đợi một lát.”
Trong lúc chờ đợi, La Phàm tiếp tục quan sát. Hắn nhận thấy, Tiên Giới này không hề yên bình như hắn tưởng. Dù là trong một Tiên Các sang trọng, hắn vẫn cảm nhận được những luồng khí tức ẩn chứa sát ý, những ánh mắt dò xét, và cả những giao dịch ngầm đang diễn ra. Quy tắc ở đây dường như khắc nghiệt hơn, cạnh tranh khốc liệt hơn.
Chẳng mấy chốc, tiểu nhị mang ra một chén trà xanh ngọc bích tỏa hương thơm dịu, và một đĩa điểm tâm nhỏ gọn. “Đây là trà Tiên Tâm và bánh Huyễn Ngọc. Tiên Thạch của khách quan đủ để chi trả.”
La Phàm nhấp một ngụm trà. Hương vị thanh tao lan tỏa, từng chút Tiên Khí tinh khiết thẩm thấu vào cơ thể, giúp hắn thư giãn và cảm thấy minh mẫn hơn. Quả nhiên, Tiên Giới khác biệt hoàn toàn.
“Giờ thì, ta muốn hỏi,” La Phàm đặt chén trà xuống, “nơi đây là Thiên Vực nào? Và có những thế lực lớn nào đang quản lý?”
Tiểu nhị hơi ngạc nhiên vì câu hỏi quá cơ bản của hắn, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời, giọng điệu có chút bề trên. “Khách quan chắc hẳn là từ Hạ Giới mới phi thăng lên đây nhỉ? Không biết gì về Thiên Giới là chuyện thường. Nơi chúng ta đang ở là một phần của Thanh Huyền Thiên Vực, một trong Cửu Đại Thiên Vực của Tiên Giới. Thanh Huyền Thiên Vực được quản lý bởi ba đại thế lực chính: Thanh Huyền Tiên Môn, Bất Hủ Thần Tông và Vạn Tượng Tiên Triều. Còn Tiên Các chúng ta, thuộc về Thanh Huyền Tiên Môn.”
“Cửu Đại Thiên Vực… Thanh Huyền Tiên Môn, Bất Hủ Thần Tông, Vạn Tượng Tiên Triều…” La Phàm lẩm nhẩm, ghi nhớ từng cái tên. “Vậy, ở đây có cách nào để đi đến các Thiên Vực khác không?”
Tiểu nhị nhếch mép cười khẩy. “Khách quan nói đùa sao? Cửu Đại Thiên Vực cách xa nhau vô cùng, không gian vô tận. Muốn đi lại giữa các Thiên Vực, ít nhất phải có tu vi Đại La Kim Tiên, hoặc phải có Tiên Khí Phi Chu đỉnh cấp, mỗi chuyến đi tiêu tốn vô số Tiên Thạch thượng phẩm. Hơn nữa, mỗi Thiên Vực đều có vòng bảo hộ riêng, không phải ai cũng có thể tùy tiện ra vào.”
La Phàm gật đầu, hiểu ra sự phức tạp của vấn đề. Hắn không khỏi cảm thán. Việc phi thăng lên Thượng Giới đã khó, việc đi lại giữa các Thiên Vực còn khó khăn hơn gấp vạn lần. Hắn còn một chặng đường dài phải đi.
“Vậy, những người phi thăng từ Hạ Giới lên, thường sẽ làm gì để sinh tồn ở đây?” La Phàm hỏi, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.
Tiểu nhị thở dài, lắc đầu. “Đa số những kẻ phi thăng đều có kết cục không mấy tốt đẹp. Tiên Giới không phải là nơi để những kẻ yếu đuối sinh tồn. Họ thường bị các thế lực lớn chiêu mộ làm nô bộc, hoặc bị bán vào các mỏ khoáng sản, làm công việc nặng nhọc đổi lấy chút Tiên Thạch còm cõi. Một số may mắn hơn thì được các tông môn nhỏ thu nhận, nhưng cũng chỉ là làm tạp dịch. Muốn có thành tựu, phải có thiên phú kinh người, hoặc có cơ duyên nghịch thiên.”
Nghe vậy, ánh mắt La Phàm lóe lên một tia sáng lạnh. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho sự khắc nghiệt, nhưng không ngờ lại đến mức này. Nô bộc, mỏ khoáng sản… Đây chính là sự “khinh miệt và áp bức” mà la bàn cốt truyện đã đề cập. Hắn tuyệt đối sẽ không để mình rơi vào tình cảnh đó.
“Ta hiểu rồi. Cảm ơn ngươi,” La Phàm nói, đặt thêm một khối Tiên Thạch xuống bàn. “Ta còn một câu hỏi cuối cùng. Ở Thanh Huyền Thiên Vực này, có nơi nào có thể tìm được những tài liệu cổ xưa, những thư viện lớn, hoặc những nơi chuyên về lịch sử và bí ẩn của Tiên Giới không?”
Tiểu nhị thấy thêm Tiên Thạch thì nở nụ cười tươi hơn. “À, khách quan muốn tìm hiểu về cổ sử Tiên Giới sao? Chuyện này thì phải đến Thanh Huyền Tiên Môn, nơi có Tàng Kinh Các lớn nhất Thiên Vực. Hoặc, nếu khách quan không đủ tư cách vào Tiên Môn, có thể đến Chợ Đen Vô Tận, nằm ở ngoại thành Vân Hải. Nơi đó hỗn tạp hơn, nhưng cũng có thể tìm được vài thứ hay ho, dù giá cả sẽ rất đắt đỏ, và rủi ro cũng cao.”
Chợ Đen Vô Tận. La Phàm ghi nhớ cái tên này. Đó có vẻ là nơi phù hợp hơn với tình cảnh hiện tại của hắn. Một nơi hỗn tạp sẽ dễ dàng để hắn ẩn mình và thu thập thông tin hơn là một tông môn lớn.
Sau khi nhận đủ thông tin, La Phàm trả tiền và rời khỏi Tiên Các. Hắn không vội vàng, mà chậm rãi đi bộ trên những con đường lát đá ngọc bích. Dọc đường, hắn thấy những cửa hàng bán đủ loại Tiên Khí, Tiên Dược, công pháp, và cả những món đồ kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy. Mỗi món đồ đều tỏa ra linh quang và đạo vận, khiến hắn không khỏi thán phục sự phong phú của Thượng Giới.
Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một điều quan trọng. Mặc dù hắn đã che giấu khí tức rất tốt, nhưng đôi khi, hắn vẫn cảm thấy có những ánh mắt lướt qua mình, không phải là sự khinh thường thông thường, mà là một sự dò xét tinh vi hơn. Có lẽ là do khí tức “Hạ Giới” của hắn quá đặc biệt, hoặc có những cường giả có thể nhìn thấu được sự che giấu của hắn. Hắn phải cẩn trọng hơn nữa.
La Phàm quyết định không ở lại Tiên Các này lâu. Dù nơi đây có vẻ an toàn, nhưng hắn không thể lãng phí Tiên Thạch ít ỏi của mình. Hắn cần một nơi ẩn mình thực sự, một nơi mà hắn có thể tu luyện, đồng thời tìm cách nâng cao sức mạnh và thu thập thông tin một cách an toàn. Chợ Đen Vô Tận có vẻ là bước đi đầu tiên.
Hắn nhìn lên bầu trời, những hòn đảo lơ lửng, những tòa thành nguy nga. “Thượng Giới… Ta đã đến rồi. Các ngươi muốn định nghĩa ta là phế vật hay kẻ yếu đuối? Cứ thử xem. Ta sẽ từng bước, từng bước, lật đổ mọi quy tắc mà các ngươi đã thiết lập.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của Tiên Thảo và tiếng chuông ngân vang từ một ngôi chùa trên đỉnh núi xa xôi. La Phàm siết chặt nắm tay. Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu ở vùng đất của Tiên Thần này. Và bước đầu tiên, là tìm một chỗ đứng, một chỗ để thở, trước khi hắn bắt đầu cuộc chiến lật đổ.