Nghịch Thiên
Chương 257

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:51:13 | Lượt xem: 4

Cánh cửa gỗ đơn sơ khép lại, cắt đứt tiếng ồn ào vẳng từ con phố Thượng Giới. La Phàm đứng giữa căn phòng trọ nhỏ hẹp, hít thở một hơi thật sâu. Khí tức tràn vào phổi không còn là linh khí mỏng manh của hạ giới, mà là một luồng năng lượng thuần khiết, cô đọng đến kinh ngạc, tựa như sương khói bồng bềnh mang theo sự sống và cả một áp lực vô hình. Đó là Tiên Khí, nguồn gốc của mọi sức mạnh ở Thượng Giới.

Hắn cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Tiên Khí không chỉ dồi dào hơn, mà còn chứa đựng một loại “Đạo vận” đặc trưng, một trật tự cố hữu mà hạ giới không thể nào sánh bằng. Nó len lỏi vào từng tế bào, cố gắng đồng hóa, điều chỉnh kinh mạch của hắn theo một quy luật nào đó. Đây chính là “Thiên Đạo” của Thượng Giới, không chỉ là khái niệm mơ hồ mà là một dòng chảy năng lượng, một hệ thống quy tắc ăn sâu vào mọi thứ.

“Một thể chế quyền lực… một thứ xiềng xích hữu hình,” La Phàm lẩm bẩm, nhớ lại lời kể của người qua đường. Dù mới đặt chân đến, hắn đã cảm nhận được sự áp bức vô hình từ cái “Thiên Đạo” này. Nó không chỉ là quy luật tự nhiên, mà còn là ý chí của những kẻ đứng trên đỉnh cao, những Tiên Môn, Thần Tộc đã định ra trật tự này từ vô số năm về trước.

La Phàm ngồi xếp bằng trên chiếc giường cứng nhắc. Hắn không vội vàng tu luyện, mà nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, để tâm hồn mình hòa vào dòng chảy Tiên Khí trong phòng. Hắn không chống cự lại sự đồng hóa ban đầu, mà cẩn thận phân tích từng tia Tiên Khí, cảm nhận cấu trúc, mật độ, và cả những “quy tắc” ẩn chứa bên trong nó. Hắn muốn hiểu kẻ thù trước khi đối đầu.

Một lúc sau, hắn mở mắt. Đồng tử lóe lên ánh sáng kiên định. Tiên Khí của Thượng Giới quả nhiên mạnh mẽ, nhưng cũng mang theo một sự “cố định” đến đáng sợ. Giống như một dòng sông đã bị đóng băng thành hình thù nhất định, rất khó để thay đổi. Điều này có lẽ là lý do vì sao những Tiên Môn lại có thể kiểm soát và duy trì trật tự của mình một cách chặt chẽ đến vậy. Những kẻ tu luyện ở đây, từ khi sinh ra đã được định sẵn con đường, bị giới hạn bởi những quy tắc vô hình đó.

Nhưng La Phàm không phải là người của Thượng Giới. Hắn là một dị số, một kẻ nghịch thiên đến từ hạ giới, mang theo huyết mạch và công pháp đã từng phá vỡ vô số định luật. Ngọn lửa nghịch thiên trong lòng hắn không hề bị áp chế, ngược lại, càng bùng cháy dữ dội hơn khi đối mặt với sự cứng nhắc và áp bức này.

“Vậy ra, đây là khởi điểm mới,” hắn tự nhủ, đưa tay chạm vào chiếc nhẫn trữ vật. Toàn bộ tài sản của hắn, những thứ đã từng là bảo vật vô giá ở hạ giới, giờ đây có thể chỉ là phế liệu ở Thượng Giới này. Hắn cần phải kiểm kê lại.

Tâm niệm khẽ động, một luồng ánh sáng lấp lánh hiện ra trên giường. Hàng trăm viên linh thạch thượng phẩm, những loại đan dược quý hiếm, pháp bảo từ các tông môn lớn, ngọc giản ghi chép công pháp thượng thừa… Tất cả đều là tinh hoa của hạ giới. Tuy nhiên, khi đặt chúng trong môi trường Tiên Khí nồng đậm, La Phàm nhận ra ngay vấn đề.

Các viên linh thạch, vốn chứa đựng linh khí tinh thuần, giờ đây lại có vẻ mờ nhạt, thậm chí còn tỏa ra một chút tạp chất khi so sánh với Tiên Khí trong không khí. Chúng vẫn có thể sử dụng, nhưng hiệu quả chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều, không thể dùng để tu luyện nhanh chóng ở Thượng Giới. Đan dược cũng tương tự, thành phần dược liệu của hạ giới không thể sánh bằng Tiên Dược, và công hiệu sẽ bị suy giảm.

Pháp bảo thì càng tệ hơn. Hầu hết các pháp bảo của hạ giới được luyện chế dựa trên linh khí và các loại vật liệu đặc trưng của hạ giới. Khi tiếp xúc với Tiên Khí, chúng không những không được cường hóa mà còn có dấu hiệu bị “ăn mòn” hoặc “phân giải” nhẹ. Điều này cho thấy sự khác biệt quá lớn về cấp độ năng lượng và quy tắc giữa hai giới.

“Xem ra, ta thực sự phải bắt đầu lại từ con số không,” La Phàm thở dài, nhưng trong giọng nói không có chút nản lòng, chỉ có sự quyết tâm. Hắn đã từng làm điều này ở hạ giới, từ một phế vật trở thành cường giả đứng đầu. Lên Thượng Giới, hắn cũng sẽ làm được điều tương tự.

Hắn cẩn thận phân loại các vật phẩm. Những thứ hoàn toàn vô dụng hoặc có thể gây họa thì cất đi hoặc tìm cách xử lý sau. Những thứ còn có giá trị sử dụng nhất định, dù thấp, thì giữ lại phòng khi cần. Đáng chú ý nhất là vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã đoạt được từ khi mới bước chân vào con đường tu luyện – cổ tháp thần bí (hoặc hạt châu, tàn phiến ngọc bội…). Vật phẩm này, dù ở hạ giới hay Thượng Giới, vẫn tỏa ra một năng lượng cổ xưa, không bị ảnh hưởng bởi Tiên Khí, thậm chí còn có vẻ như đang “hấp thụ” và “chuyển hóa” Tiên Khí một cách chậm rãi, trở nên mạnh mẽ hơn. Đây chính là bảo bối lớn nhất của hắn, là hạt giống nghịch thiên thực sự.

“Cổ tháp vẫn là chỗ dựa lớn nhất của ta,” hắn thầm nghĩ, vuốt ve tháp nhỏ đang lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay. “Nó có thể giúp ta chuyển hóa Tiên Khí, hoặc ít nhất là giữ cho sức mạnh của ta không bị suy giảm.”

Sau khi kiểm kê xong, La Phàm thu lại mọi thứ. Bước tiếp theo là tìm hiểu về Thượng Giới. Hắn không thể hành động mù quáng. Kiến thức là sức mạnh, và ở một nơi xa lạ, nó càng trở nên quan trọng.

Hắn cần biết những gì?

1. Hệ thống tu luyện và cảnh giới ở Thượng Giới.

2. Các loại tài nguyên tu luyện, Tiên Thạch, Tiên Dược, Tiên Khí…

3. Tiền tệ lưu hành.

4. Các thế lực lớn, Tiên Môn, Thần Tộc, và quy tắc của họ.

5. Cách kiếm sống, cách tích lũy tài nguyên mà không gây sự chú ý.

Cách tốt nhất để có được thông tin ban đầu là thông qua những nơi công cộng như tửu quán, trà lâu, hoặc các chợ giao dịch. Tuy nhiên, hắn không thể tùy tiện lộ diện với vẻ ngoài của một kẻ ngây ngô từ hạ giới. Hắn cần một thân phận mới, hoặc ít nhất là một vẻ ngoài kín đáo.

La Phàm đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhỏ. Từ đây, hắn có thể nhìn thấy một phần con phố bên dưới. Những người qua lại đều mang theo khí chất của cường giả, dù là người phàm trần thấp kém nhất ở Thượng Giới cũng có vẻ mạnh mẽ hơn những tu sĩ bình thường ở hạ giới. Hắn thấy những chiếc phi thuyền lướt qua bầu trời, những con linh thú khổng lồ được dùng làm vật cưỡi, những kiến trúc hùng vĩ chạm tới mây xanh. Đây thực sự là một thế giới khác, một nơi rộng lớn và nguy hiểm hơn gấp vạn lần.

“Mục tiêu của ta không phải là hòa nhập, mà là phá vỡ,” La Phàm tự nhắc nhở bản thân. Hắn không đến đây để tìm kiếm sự bình yên hay danh lợi tầm thường. Hắn đến đây để thách thức “Thiên Đạo”, để tìm ra chân tướng đằng sau những định mệnh đã bị sắp đặt, và cuối cùng, để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hắn cần phải ẩn mình, tích lũy sức mạnh, và từng bước vén màn bí mật. Hắn không vội vàng. Con đường nghịch thiên là một hành trình dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ và cả sự tàn nhẫn khi cần thiết.

La Phàm lấy ra một bộ y phục đơn giản, màu sắc trầm tối. Hắn vận dụng một chút công pháp che giấu khí tức, khiến bản thân trông có vẻ yếu ớt và bình thường hơn, giống như một tu sĩ cấp thấp mới phi thăng hoặc một kẻ du hành tầm thường. Hắn không muốn trở thành mục tiêu chú ý ngay lập tức. Sau đó, hắn kiểm tra lại số lượng Tiên Thạch mà hắn đã kịp hấp thu và chuyển hóa một phần từ Tiên Khí trong cổ tháp, dù ít ỏi nhưng cũng đủ để hắn bắt đầu.

“Giờ thì, đã đến lúc tìm hiểu về Thượng Giới này,” hắn thì thầm, mở cửa phòng và bước ra ngoài. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, tại Thượng Giới này, đã thực sự bắt đầu, và bước đầu tiên chính là hòa mình vào dòng chảy của nó, để rồi một ngày, lật ngược cả dòng chảy đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8