Nghịch Thiên
Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:50:49 | Lượt xem: 4

Ánh mắt La Phàm xuyên qua tầng mây mù mịt, cố định trên những thành trì lơ lửng giữa không trung. Chúng không chỉ là những kiến trúc hùng vĩ, mà còn là biểu tượng sừng sững của một trật tự, một quyền lực mà hắn đã thề sẽ lật đổ. Linh khí ở Thượng Giới này đặc quánh, tinh thuần đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy các kinh mạch như được gột rửa, sức mạnh trong đan điền cuồn cuộn tựa hải triều.

Nhưng cùng với sự hùng vĩ đó là một cảm giác áp bức vô hình. Mỗi thành trì đều tỏa ra một khí tức cổ xưa, nặng nề, như thể đã đứng vững ở đó qua hàng triệu năm, bất chấp mọi biến thiên của vũ trụ. Chúng đại diện cho “Thiên” theo một cách cụ thể hơn, hữu hình hơn so với những gì La Phàm từng đối mặt ở hạ giới. Đây không còn là những khái niệm mơ hồ, mà là những thực thể quyền lực, những thể chế được xây dựng bởi những kẻ tự xưng là đại diện cho Thiên Đạo.

La Phàm không vội vàng. Hắn biết, Thượng Giới này không phải là nơi để hắn dùng sức mạnh bừa bãi. Kinh nghiệm từ hạ giới cho hắn biết, càng lên cao, quy tắc càng phức tạp, và những kẻ yếu thế thường bị nghiền nát trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn cần thông tin, cần một cái nhìn tổng quan trước khi thực sự hành động.

Hắn chọn một thành trì gần nhất, một khối kiến trúc khổng lồ bằng đá trắng ngà, được bao quanh bởi những luồng ánh sáng ngũ sắc. Dưới chân thành là những đám mây cuồn cuộn, không biết sâu đến mức nào. Những con đường rộng lớn bằng ngọc bích lấp lánh dẫn vào trong, nơi những sinh linh với khí tức cường đại đang qua lại tấp nập. La Phàm nén lại khí tức, ẩn mình trong một khe núi đá gần đó, quan sát.

Hắn nhận thấy, những sinh linh ở đây không giống nhau. Có kẻ mang hình hài con người, nhưng tỏa ra khí tức tiên linh thuần khiết. Có kẻ nửa người nửa thú, đôi mắt rực lửa. Lại có những sinh vật kỳ lạ, thân thể như được tạo thành từ tinh tú, mỗi bước đi đều mang theo đạo vận. Rõ ràng, đây là nơi hội tụ của vạn tộc, vạn linh, nhưng tất cả đều có một điểm chung: sức mạnh của họ vượt xa những gì La Phàm từng thấy ở hạ giới.

Sau một thời gian quan sát, La Phàm quyết định hành động. Hắn thay đổi dung mạo một chút, biến mình thành một thanh niên bình thường hơn, không quá nổi bật. Hắn thu giấu hoàn toàn cổ tháp và các bảo vật nghịch thiên khác vào sâu trong đan điền, chỉ giữ lại một thanh kiếm cổ phác, nhìn như một món đồ trang trí vô hại. Hắn bước ra khỏi nơi ẩn nấp, hướng về phía cổng thành.

Khi đến gần cổng, hai thị vệ cao lớn, thân thể được bao bọc trong chiến giáp bạc, đứng chắn ngang. Khí tức của họ mạnh mẽ, ít nhất cũng ngang ngửa với cường giả đỉnh phong ở hạ giới La Phàm từng biết, nhưng ở đây, họ chỉ là lính gác cổng.

“Đứng lại! Ngươi là ai? Đến từ đâu?” Một thị vệ lạnh lùng hỏi, ánh mắt sắc như dao quét qua La Phàm.

La Phàm cung kính cúi đầu, “Vãn bối tên La Phàm, đến từ hạ giới, muốn bái kiến các tiền bối ở Thượng Giới.” Hắn cố ý nói rõ “hạ giới”, muốn xem phản ứng của họ.

Ngay lập tức, một tiếng cười khẩy vang lên từ thị vệ còn lại. “Hạ giới? Hừ! Lại là một con kiến không biết trời cao đất dày, bò lên từ cái nơi ô uế đó sao?” Hắn dùng ánh mắt khinh bỉ từ trên cao nhìn xuống, như thể La Phàm là một thứ dơ bẩn không đáng nhìn.

Thị vệ thứ nhất cũng nhíu mày, giọng điệu càng thêm nặng nề. “Hạ giới tu sĩ, không có lệnh triệu tập của Tiên Môn, không được phép tùy tiện tiến vào Thiên Thành. Cút đi! Đừng để ta phải động thủ.”

La Phàm không hề tức giận. Hắn đã lường trước được điều này. “Tiền bối, vãn bối chỉ muốn tìm hiểu về Thượng Giới, không có ý quấy rầy.”

“Tìm hiểu? Ngươi nghĩ Thiên Thành này là nơi nào mà kẻ nào muốn vào cũng được?” Thị vệ cười khẩy, hắn vươn tay, một luồng áp lực vô hình như núi thái sơn đè nặng lên La Phàm. Đây là một chiêu thức mang tính răn đe, muốn La Phàm phải quỳ xuống hoặc lùi bước trong sợ hãi.

Nhưng La Phàm vẫn đứng thẳng tắp. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, không một chút dao động. Luồng áp lực đó, tuy mạnh mẽ với người thường, nhưng với hắn, kẻ đã từng đối mặt với ý chí của “Thiên Đạo” và vô số cường giả, thì chẳng thấm vào đâu. Hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều sự khinh miệt để có thể bị lay chuyển bởi một chút uy áp từ kẻ gác cổng.

Thị vệ thấy La Phàm không hề nhúc nhích, vẻ mặt khinh thường biến thành ngạc nhiên, rồi chuyển sang tức giận. “Ồ? Ngươi còn dám chống cự? Đúng là không biết sống chết!”

Hắn định ra tay mạnh hơn, nhưng một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau. “Dừng lại.”

Một bóng người cao lớn, mặc áo bào xanh lam thêu hình mây trời, chậm rãi bước tới. Hắn có vẻ ngoài uy nghiêm, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại sáng rực như tinh tú. Khí tức của hắn còn mạnh hơn nhiều so với hai thị vệ kia, khiến cả không gian xung quanh như ngưng đọng.

“Tiên trưởng!” Hai thị vệ vội vàng cúi đầu, vẻ mặt cung kính.

Vị Tiên trưởng này nhìn La Phàm một lượt, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu mọi thứ. La Phàm cảm thấy như một luồng thần niệm đang quét qua cơ thể mình, dò xét từng ngóc ngách. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, phong bế mọi bí mật sâu nhất, chỉ để lộ ra một phần sức mạnh đã được “che đậy” để trông có vẻ không quá yếu ớt, nhưng cũng không quá nổi bật.

“Ngươi quả nhiên đến từ hạ giới.” Vị Tiên trưởng trầm giọng nói, “Khí tức trên người ngươi tuy đã được che giấu kỹ càng, nhưng vẫn còn vương vấn dấu vết của tiểu thế giới. Hơn nữa, ta không thấy ngươi có lệnh bài của bất kỳ Tiên Môn nào ở Thượng Giới.”

La Phàm vẫn giữ thái độ bình tĩnh, “Vãn bối không có lệnh bài, nhưng vãn bối có hoài bão, muốn được chiêm ngưỡng phong thái Thượng Giới, mong Tiên trưởng chỉ giáo.”

Vị Tiên trưởng im lặng một lát, rồi khẽ nhếch mép. “Hoài bão? Ở Thượng Giới này, hoài bão không có nghĩa lý gì, sức mạnh mới là tất cả. Kẻ yếu không có quyền tồn tại, càng không có quyền chất vấn Thiên Đạo. Ngươi, một hạ giới tu sĩ, tại sao lại có thể phi thăng lên đây mà không qua sự tuyển chọn của Tiên Môn?”

Câu hỏi này chạm đến bí mật của La Phàm. Hắn không thể nói mình đã nghịch thiên mà lên, cũng không thể nói mình đã phá vỡ quy tắc phi thăng thông thường. Hắn chỉ có thể úp mở: “Vãn bối gặp được một cơ duyên xảo hợp, mới có thể đặt chân đến nơi này.”

Tiên trưởng nhìn chằm chằm vào La Phàm, như đang cố đọc suy nghĩ của hắn. Cuối cùng, hắn thở dài một tiếng. “Thôi được. Ngươi có thể vào, nhưng chỉ được phép ở khu vực ngoại thành, và phải tự mình tìm cách sinh tồn. Thiên Thành này không chào đón những kẻ không có địa vị. Nếu ngươi gây rối, đừng trách ta không khách khí.”

La Phàm khẽ giật mình. Hắn không ngờ lại dễ dàng được vào như vậy. Có lẽ là do khí tức đặc biệt của hắn, hoặc do vị Tiên trưởng này có một mục đích khác. Dù sao, đây cũng là cơ hội để hắn bước chân vào thế giới mới.

“Đa tạ Tiên trưởng!” La Phàm cúi đầu.

Tiên trưởng không nói gì thêm, quay lưng đi. Hai thị vệ hừ lạnh một tiếng, rồi mở đường cho La Phàm. Ánh mắt họ vẫn đầy khinh thường, như thể hắn chỉ là một con côn trùng được phép bò vào một góc của cung điện.

Bước qua cổng thành, La Phàm cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, tinh thuần hơn tràn ngập cơ thể. Những con đường rộng lớn, những kiến trúc tráng lệ và những sinh linh cường đại khiến hắn nhận ra rằng, đây thực sự là một thế giới hoàn toàn khác. Mọi thứ hắn từng đạt được ở hạ giới, mọi danh tiếng, mọi sức mạnh đều trở nên vô nghĩa ở đây. Hắn lại phải bắt đầu từ con số không, lại phải tìm cách sinh tồn và vươn lên.

Khu vực ngoại thành mà vị Tiên trưởng nhắc đến không phải là một nơi tồi tệ, nhưng cũng không thể sánh bằng sự hoa lệ của trung tâm Thiên Thành. Nơi đây tập trung nhiều thương hội, quán trọ và những cửa hàng nhỏ, nơi các tu sĩ đến từ khắp nơi giao dịch, trao đổi thông tin. La Phàm hòa mình vào dòng người, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.

Hắn nhanh chóng nhận ra, ở Thượng Giới này, linh thạch không còn là thứ duy nhất có giá trị. Các loại tài nguyên cao cấp hơn như Tiên linh thạch, Thần nguyên tinh, hoặc các loại linh dược hiếm có mới là thứ được săn đón. Cảnh giới tu luyện cũng được phân chia rõ ràng hơn: từ Phàm Tiên, Địa Tiên, Thiên Tiên, cho đến Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, và cao hơn nữa là Tiên Vương, Tiên Đế.

Đặc biệt, hắn nghe thấy rất nhiều về “Thiên Đạo Trật Tự”, một hệ thống quy tắc được thiết lập bởi các Tiên Đế cổ xưa, và được duy trì bởi các Tiên Môn hùng mạnh. Mọi sinh linh ở Thượng Giới đều phải tuân theo trật tự này, kẻ nào chống lại sẽ bị Thiên Đạo giáng phạt, hoặc bị các Tiên Môn tiêu diệt.

La Phàm lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thấy lạnh lẽo. “Thiên Đạo” ở đây không chỉ là một ý chí vũ trụ, mà còn là một thể chế quyền lực, một thứ xiềng xích hữu hình và tàn nhẫn hơn rất nhiều. Nhưng chính điều đó càng làm ngọn lửa nghịch thiên trong lòng hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn không đến đây để tuân thủ, mà để phá vỡ.

Tìm một quán trọ nhỏ, La Phàm thuê một gian phòng đơn sơ. Hắn cần một nơi yên tĩnh để sắp xếp lại suy nghĩ, kiểm kê tài sản và bắt đầu lập kế hoạch. Con đường phía trước còn dài, nhưng mỗi bước chân của hắn sẽ là một sự khiêu chiến, một sự nghịch chuyển số phận. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, tại Thượng Giới này, đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8