Nghịch Thiên
Chương 255

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:50:23 | Lượt xem: 4

Không gian xung quanh La Phàm vặn vẹo trong khoảnh khắc, một cảm giác xé rách nhưng lại nhẹ bẫng bao trùm lấy hắn, rồi đột ngột tan biến. Hắn cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ như thể bị ném ra khỏi một cái kén khổng lồ. Khi tầm nhìn ổn định trở lại, đôi chân hắn đã chạm đất, và một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt ập thẳng vào lồng ngực.

Đây là Thượng Giới.

Hắn đứng trên một mỏm đá nhô ra từ vách núi cheo leo, dưới chân là vực sâu thăm thẳm, phía trên là bầu trời xanh thẳm đến mức khó tin. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, mỗi hơi thở đều như nuốt vào một dòng suối năng lượng tinh thuần. Khác hẳn với linh khí loãng nhạt ở Vạn Tượng đại lục, nơi này linh khí dồi dào đến mức tạo thành sương mù lượn lờ giữa các đỉnh núi xa xa, ánh lên sắc cầu vồng huyền ảo dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Nhưng không chỉ có linh khí. La Phàm cảm nhận được một áp lực vô hình, một loại quy tắc trật tự mạnh mẽ hơn, như xiềng xích vô hình trói buộc mọi thứ. Nó không khiến hắn khó chịu, nhưng lại gợi lên một cảm giác đè nén, một sự nhắc nhở thường trực về sự tồn tại của một “Đạo” cao hơn, của một “Thiên” đang thống trị.

Cảnh quan trước mắt hắn hùng vĩ đến ngạt thở. Những dãy núi cao vút tận mây xanh, không phải những ngọn núi bình thường mà là những khối kiến trúc tự nhiên khổng lồ, sừng sững như thể được các vị thần linh cổ xưa đắp nặn. Xa hơn nữa, hắn mơ hồ thấy những thành trì lơ lửng giữa không trung, những dòng sông rộng lớn chảy ngược lên trời, và những đạo cầu vồng vắt ngang qua khoảng không, như những con đường dành cho các vị tiên nhân. Khung cảnh này khiến Vạn Tượng đại lục trông như một hạt cát nhỏ bé.

La Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể mình. Dòng “Hạt Giống Nghịch Thiên” trong đan điền hắn khẽ rung động, tự động hấp thu linh khí Thượng Giới một cách tham lam, chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần hơn gấp bội. Mặc dù hắn là người đến từ hạ giới, nhưng với căn cơ đặc biệt này, hắn không hề cảm thấy bị áp chế hay khó thích nghi như những tu sĩ khác khi mới phi thăng. Ngược lại, mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều hân hoan, như cá gặp nước, như cây khô gặp mưa.

“Đây chính là Thượng Giới sao?” La Phàm lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên định. “Quả nhiên là một thế giới khác biệt.”

Những thông tin ít ỏi hắn thu thập được trước khi phi thăng lại hiện lên trong tâm trí. “Thiên Thần tối cao”, “Tam Đại Thần Điện”, những khái niệm về quyền lực và sự thống trị. Ở đây, “Thiên Đạo” không còn là một ý chí mơ hồ mà là một thể chế rõ ràng, một kim tự tháp quyền lực mà đỉnh cao là những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên”.

La Phàm mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua khung cảnh bao la. Hắn biết, ở thế giới này, hắn lại phải bắt đầu từ con số không. Danh tiếng của hắn ở Vạn Tượng đại lục, những chiến công hiển hách, tất cả đều vô nghĩa. Hắn chỉ là một “người hạ giới”, một kẻ ngoại lai không có căn cơ, không có thế lực chống lưng.

Sự khinh miệt và áp bức đối với những người hạ giới là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó. “Thiên Mệnh Chi Tử” của Thượng Giới chắc chắn sẽ không chấp nhận một dị số như hắn. Nhưng chính điều đó lại càng kích thích ý chí Nghịch Thiên trong hắn.

“Phế vật? Dị số? Người hạ giới?” La Phàm nhếch mép cười lạnh. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là ‘phế vật’ này sẽ lật đổ cái ‘Thiên’ mà các ngươi tôn thờ.”

Hắn không vội vàng hành động. Bước đầu tiên là quan sát và tìm hiểu. Hắn không thể tùy tiện xông vào một thành trì hay tông môn nào đó mà không biết rõ quy tắc. Sự thận trọng là cần thiết, đặc biệt là khi đối mặt với những thế lực siêu phàm.

La Phàm bắt đầu di chuyển, bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chắc trên mỏm đá gồ ghề. Hắn không có một mục tiêu cụ thể nào ngoài việc tìm hiểu về thế giới này. Linh giác của hắn được phóng ra, cố gắng quét rộng nhất có thể. Tuy nhiên, linh giác của hắn bị áp chế đáng kể ở Thượng Giới, chỉ có thể bao phủ một phạm vi nhỏ hơn nhiều so với ở Vạn Tượng đại lục.

Đi được một đoạn, La Phàm phát hiện một con đường mòn nhỏ ẩn mình giữa những bụi cây cổ thụ to lớn, lá cây phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Con đường này rõ ràng là do con người tạo ra, dẫn sâu vào trong dãy núi. Đây là dấu hiệu đầu tiên của sự sống và văn minh.

Hắn không chần chừ, bước chân lướt đi theo con đường. Trên đường đi, La Phàm liên tục quan sát môi trường xung quanh. Hắn phát hiện ra những loại thảo dược mà hắn chưa từng thấy bao giờ, tỏa ra linh khí nồng đậm hơn cả những linh dược cấp cao nhất ở hạ giới. Ngay cả những viên đá tảng bình thường cũng chứa đựng một lượng linh khí nhất định, đủ để một tu sĩ Vạn Tượng đại lục coi là bảo vật.

Khoảng một canh giờ sau, một âm thanh ồn ào truyền đến từ phía trước. La Phàm nheo mắt, thu liễm khí tức, ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp. Hắn muốn quan sát trước khi tiếp xúc.

Từ sau khúc quanh của con đường, ba bóng người xuất hiện. Họ là những thanh niên, mặc trang phục đơn giản nhưng chất liệu vải lại toát lên vẻ tinh xảo, ẩn chứa linh văn. Khí tức của họ đều ở cấp độ mà ở Vạn Tượng đại lục có thể xưng bá một phương, tương đương với các cường giả cấp Vô Thượng hay thậm chí là Bán Tiên. Nhưng ở đây, họ lại chỉ như những người bình thường, cười nói vui vẻ, tay cầm một vài linh thảo.

“Cái tên Hạ Phong đó thật là xui xẻo,” một thanh niên tóc đỏ cười khẩy. “Chỉ vì một chút xích mích với Tiêu công tử mà bị giáng xuống Vực Sâu Huyễn Ảnh ba năm. Chắc là đã hóa thành xương trắng rồi.”

“Ai bảo hắn lại là người hạ giới chứ?” thanh niên thứ hai, một cô gái với mái tóc tết bím, bĩu môi. “Ngay cả khi có chút tài năng, nhưng gốc gác thấp kém thì vĩnh viễn không thể so bì với Thiên Mệnh Chi Tử như Tiêu công tử. Thiên Đạo đã định, hạ giới chính là hạ giới, mãi mãi không thể chạm tới đỉnh cao.”

Lời nói của cô gái như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim La Phàm. Hắn cảm nhận được sự khinh miệt sâu sắc trong từng câu chữ, một niềm tin tuyệt đối vào sự phân cấp và “Thiên Mệnh” mà hắn căm ghét. “Thiên Đạo đã định”? “Hạ giới mãi mãi không thể chạm tới đỉnh cao”? Những lời lẽ đó càng củng cố quyết tâm trong lòng La Phàm.

Thanh niên thứ ba, có vẻ trầm tính hơn, khẽ thở dài: “Dù sao thì, chúng ta cũng nên cẩn trọng. Mấy ngày nay có tin đồn là có một vài kẻ hạ giới đã tìm cách phi thăng lên Thượng Giới bằng những con đường bất hợp pháp. Nếu chúng ta gặp phải, cứ giao cho chấp pháp đội xử lý, đừng gây phiền phức.”

“Hừ, mấy tên hạ giới đó mà cũng dám lên đây?” Thanh niên tóc đỏ khinh bỉ. “Chắc là tìm đường chết. Linh khí Thượng Giới dồi dào, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Một bước sai lầm là tan xương nát thịt. Huống hồ, ngay cả khi chúng sống sót, cũng chỉ là những phế vật không thể tu luyện cao hơn, vĩnh viễn bị giam cầm ở tầng thấp nhất của Thượng Giới mà thôi.”

Ba người họ đi ngang qua chỗ La Phàm ẩn nấp, không hề hay biết rằng “kẻ hạ giới” mà họ vừa khinh miệt đang ở rất gần, và ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

La Phàm chờ cho đến khi ba người đi khuất hẳn mới bước ra. Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Những lời lẽ của họ không làm hắn nản lòng, mà chỉ càng khẳng định con đường hắn đã chọn là đúng đắn.

Cái gọi là “Thiên Đạo” hay “Thiên Mệnh” ở Thượng Giới này, chính là một xiềng xích được tạo ra bởi những kẻ có quyền lực, để duy trì sự thống trị và phân cấp. Họ tự cho mình là cao quý, phán xét số phận của người khác chỉ dựa vào nơi sinh ra. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với bản chất của La Phàm.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí Thượng Giới tràn ngập trong cơ thể. “Phế vật không thể tu luyện cao hơn sao?” Hắn tự nhủ. “Ta sẽ dùng chính thực lực của mình để đập tan cái định kiến đó. Ta sẽ cho các ngươi thấy, hạ giới cũng có thể sinh ra cường giả, kẻ phá vỡ mọi quy tắc.”

Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng La Phàm không hề sợ hãi. Đây không chỉ là hành trình tìm kiếm sức mạnh, mà còn là cuộc chiến vì tự do, vì sự công bằng, vì quyền được định đoạt số phận của chính mình. Hắn sẽ từng bước bóc trần sự thật đằng sau cái “Thiên Đạo” giả dối, và dùng chính đôi tay mình để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

La Phàm tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những thành trì lơ lửng như những biểu tượng của quyền lực và trật tự cũ. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của hắn đều là một sự khiêu chiến, một sự nghịch chuyển số phận.

Hành trình Nghịch Thiên, tại Thượng Giới này, đã thực sự bắt đầu, với ngọn lửa ý chí bùng cháy trong lồng ngực kẻ đến từ hạ giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8