Nghịch Thiên
Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:49:58 | Lượt xem: 4

La Phàm tiếp tục bước đi, màn sương mù dày đặc bao phủ xung quanh, nuốt chửng từng dấu chân của hắn. Không khí nơi đây khác lạ, không còn là sự thưa thớt linh khí của phàm giới, cũng không phải là linh nguyên nồng đậm nhưng hỗn tạp của đại lục Vạn Tượng. Nơi này, linh khí tinh khiết đến mức gần như hóa lỏng, mỗi hơi thở đều như đang nuốt trọn một viên linh đan, khiến toàn thân hắn như được gột rửa. Tuy nhiên, cùng với sự tinh khiết ấy, còn có một loại áp lực vô hình, một cảm giác nặng nề đè nén lên vạn vật, như thể bản thân không gian này cũng đang tuân theo một quy tắc cao hơn, khắt khe hơn.

Hắn nhắm mắt, cảm nhận. Linh khí Thượng Giới không chỉ nuôi dưỡng mà còn kiểm soát. Nó tuân theo một trật tự, một “Thiên Đạo” rõ ràng hơn, gắt gao hơn. Ngay cả những sợi linh khí lơ lửng trong không trung cũng dường như có ý thức, tự động phân chia đẳng cấp, chỉ dành cho những kẻ xứng đáng. Điều này khiến La Phàm cảm thấy thích thú. Cái “Thiên” ở đây không còn là khái niệm mơ hồ, nó đã trở thành một thể chế, một thực tại mà hắn có thể chạm vào, cảm nhận được.

Hắn mở mắt, bước chân không hề chậm lại. Màn sương dần tan đi, để lộ ra một cảnh tượng hùng vĩ đến ngạt thở. Những ngọn núi sừng sững, cao vút chạm tới những tầng mây cuồn cuộn, đỉnh núi lấp ló ánh vàng kim như được dát bởi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Dưới chân núi, những dòng thác bạc đổ xuống từ độ cao hàng ngàn trượng, tạo nên âm thanh dội vang khắp không gian. Cổ thụ ngàn năm rễ cắm sâu vào lòng đất, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, tán lá xanh biếc che phủ cả một vùng trời. Trên nền trời xa xa, hắn còn thoáng thấy những hòn đảo lơ lửng, trôi bồng bềnh giữa không trung, phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo.

Đây chính là Thượng Giới. Một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mọi thứ đều được phóng đại đến vô hạn. Sức mạnh, quy tắc, và cả sự áp bức.

La Phàm nhếch mép. Những kẻ tự xưng là cường giả Thiên Kiếm Tông kia, trong mắt hắn, chỉ là những con ếch ngồi đáy giếng. Nhưng điều đó cũng cho thấy, những kẻ mạnh hơn họ, những kẻ thực sự đại diện cho “Thiên” ở nơi đây, chắc chắn sẽ không tầm thường.

Hắn tiếp tục đi bộ, không vội vã. Mục tiêu trước mắt là tìm hiểu về thế giới này. Linh khí tinh khiết của Thượng Giới bắt đầu thẩm thấu vào cơ thể hắn, tự động thanh lọc kinh mạch, thúc đẩy tu vi. Dù hắn đã đạt đến cảnh giới cao nhất ở hạ giới, nhưng tại Thượng Giới, hắn vẫn chỉ là một người mới đến, cần phải xây dựng lại nền tảng. Tuy nhiên, công pháp “Nghịch Thiên Đạo” mà hắn tu luyện dường như có khả năng đặc biệt, nó không chỉ hấp thu linh khí Thượng Giới một cách hiệu quả mà còn biến đổi nó thành một dạng năng lượng độc đáo, mang đậm dấu ấn của riêng hắn, thoát ly khỏi sự ràng buộc của “Thiên Đạo” nơi đây.

Sau vài canh giờ đi bộ, màn sương mù hoàn toàn biến mất phía sau lưng hắn. Trước mắt hắn là một con đường đá cổ kính, được lát bằng những phiến đá xanh rêu phong, dẫn vào một thung lũng rộng lớn. Xa xa, một cụm kiến trúc đồ sộ hiện ra, mái ngói cong vút, tường thành cao ngất, phảng phất khí tức của một thành trấn cổ xưa. Đây hẳn là một nơi tụ tập của sinh linh Thượng Giới.

La Phàm bước nhanh hơn. Hắn cần thông tin. Hắn cần biết ai là kẻ tự xưng “Thiên Thần”, ai là kẻ điều khiển “Thiên Mệnh” nơi đây.

Khi đến gần thành trấn, hắn nhận ra sự khác biệt rõ rệt. Những người qua lại trên đường, dù là nam hay nữ, già hay trẻ, đều mang theo một khí chất phi phàm. Tu vi của họ, dù chỉ là những người bình thường nhất, cũng đã đạt đến cảnh giới mà ở hạ giới có thể xưng bá một phương. Ánh mắt họ sắc bén, cử chỉ dứt khoát, toát lên vẻ tự tin và kiêu ngạo đặc trưng của những kẻ sinh ra ở nơi cao hơn.

Hắn lặng lẽ hòa mình vào dòng người, cố gắng không gây sự chú ý. Tuy nhiên, trang phục đơn giản, không mang theo bất kỳ dấu hiệu của tông môn hay thế lực nào, cùng với khí tức có phần “lạ” của hắn, nhanh chóng khiến một vài ánh mắt tò mò đổ dồn về phía hắn.

Hắn đi vào một quán trà nhỏ nằm ở ven đường. Quán trà tấp nập khách, tiếng nói chuyện xôn xao, nhưng mọi người đều giữ một khoảng cách nhất định, không quá ồn ào. Hắn chọn một góc khuất, gọi một ấm trà đơn giản. Vừa nhấp ngụm trà, hắn vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh.

“…Nghe nói gần đây, Tinh Nguyệt Thần Điện lại tuyển chọn thần nữ. Lần này có vẻ gắt gao hơn mọi khi.” Một nam tử trung niên, râu tóc bạc phơ, chậm rãi nói.

“Phải. Tinh Nguyệt Thần Điện là một trong Tam Đại Thần Điện của Thượng Giới chúng ta, trực tiếp chịu sự chỉ dẫn của Thiên Thần tối cao. Mỗi lần tuyển chọn thần nữ đều là một sự kiện long trọng, ảnh hưởng đến vận mệnh của cả một khu vực.” Một thanh niên ngồi đối diện tiếp lời, giọng điệu đầy vẻ kính sợ.

“Thiên Thần…” La Phàm khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên. “Vậy ra đó là cách họ gọi kẻ đứng trên vạn vật ở đây.”

Hắn nghe thêm nhiều câu chuyện khác, về các tông môn lớn, các thế gia hùng mạnh, những vị Tiên Tôn ẩn thế, và cả những hiểm nguy rình rập ở Thượng Giới. Thượng Giới này không chỉ có một mà có vô số khu vực, mỗi khu vực lại có những Thần Điện, những thế lực riêng, nhưng tất cả đều quy phục dưới một cái tên chung: Thiên Thần tối cao, kẻ được cho là hiện thân của “Thiên Đạo”.

Đột nhiên, một tiếng cười khẩy vang lên ngay sau lưng hắn. “Ồ, nhìn xem, một kẻ hạ giới lên đây ư? Khí tức lạ lẫm như vậy, chắc là vừa mới phi thăng. Nhìn bộ dạng đơn giản này, hẳn là một phế vật ở hạ giới rồi.”

La Phàm không quay đầu lại, vẫn chậm rãi nhấp trà. Hắn đã dự đoán trước điều này. “Người ngoài cuộc” và “sự khinh miệt”, đó là những gì la bàn cốt truyện đã chỉ rõ.

Một nhóm ba người trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, khí chất kiêu ngạo, đứng ngay sau lưng hắn. Kẻ vừa nói là một nam tử tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, trên người mặc một bộ đạo bào thêu hình chim phượng, khí tức tu vi đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là bước vào Luyện Hư. Hai kẻ còn lại cũng không kém cạnh, đều là Hóa Thần kỳ trung cấp.

“Ngươi điếc à?” Nam tử áo phượng nhíu mày, thấy La Phàm không phản ứng, liền vươn tay, định vỗ vai hắn.

Đúng lúc bàn tay hắn sắp chạm vào La Phàm, một luồng khí tức vô hình, lạnh lẽo và sắc bén đột ngột bùng phát, bao trùm lấy hắn. Không phải linh lực, cũng không phải uy áp tinh thần, mà là một loại “ý chí”, một “Đạo” hoàn toàn khác biệt, khiến toàn thân nam tử áo phượng cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy ròng. Hắn có cảm giác như mình đang đối mặt với một vực sâu không đáy, một sinh vật cổ xưa vừa thức tỉnh, không phải thứ mà hắn có thể tùy tiện chạm vào.

La Phàm vẫn không quay đầu, chỉ đặt nhẹ chén trà xuống bàn, phát ra một âm thanh trong trẻo mà khiến ba người kia rùng mình. “Trà này ngon đấy. Nhưng đừng làm bẩn không khí.”

Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một uy lực khiến không gian như ngưng đọng. Ba người kia bị áp lực vô hình đè nén, không dám nhúc nhích. Kẻ áo phượng gương mặt trắng bệch, ánh mắt từ kiêu ngạo chuyển sang kinh hoàng. Hắn không thể hiểu được, một kẻ hạ giới mới phi thăng làm sao lại có thể sở hữu khí tức đáng sợ đến vậy. Đây không phải là sự chênh lệch về tu vi, mà là sự khác biệt về cấp độ sinh mệnh.

Chủ quán trà, một lão già râu tóc bạc phơ, đang lau bàn phía xa, thoáng nhìn về phía La Phàm. Ánh mắt lão lóe lên một tia kinh ngạc khó nhận ra, rồi lại nhanh chóng trở về vẻ bình thản. Lão đã sống ở Thượng Giới này hàng ngàn năm, đã thấy vô số kẻ kiêu ngạo từ Thần Điện, các thế gia lớn, nhưng rất ít người có thể khiến lão cảm thấy một chút hứng thú. Kẻ đến từ hạ giới này, có vẻ không tầm thường.

La Phàm nhàn nhã uống hết chén trà, rồi đứng dậy. Hắn đặt vài viên linh thạch thượng phẩm lên bàn, đủ để mua cả trăm ấm trà như vậy. Sau đó, hắn lướt qua ba kẻ đang run rẩy, bước ra khỏi quán, tiếp tục hành trình.

Chỉ đến khi bóng lưng La Phàm hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, ba người kia mới thở phào nhẹ nhõm, toàn thân như vừa được giải thoát khỏi gông cùm. Kẻ áo phượng khuỵu xuống ghế, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. “Hắn… hắn là ai vậy? Chắc chắn không phải là hạ giới phế vật!”

“Không biết.” Một kẻ khác lắp bắp. “Khí tức của hắn quá đáng sợ, như một Ma Thần giáng thế vậy. Ta chưa từng thấy cường giả Thượng Giới nào lại có loại khí tức như vậy.”

Bên ngoài quán trà, La Phàm tiếp tục bước đi, nhưng lần này trong lòng hắn đã có thêm nhiều thông tin. “Thiên Thần tối cao”, “Tam Đại Thần Điện”, những khái niệm này đã vẽ nên một bức tranh sơ bộ về thế lực mà hắn sắp phải đối mặt. Thượng Giới này, rộng lớn và hùng vĩ, nhưng cũng đầy rẫy sự phân cấp và áp bức. Cái “Thiên Đạo” mà họ tôn sùng, cái “Thiên Mệnh” mà họ tuân theo, chính là thứ mà hắn cần phải lật đổ.

Hắn không sợ hãi. Ngược lại, trong lòng hắn dấy lên một ngọn lửa hừng hực. Đây chính là mảnh đất để “Hạt Giống Nghịch Thiên” của hắn bén rễ, nảy mầm và vươn cao. Từ nay, hắn không còn là phàm nhân bị ruồng bỏ, không còn là dị số của Vạn Tượng đại lục. Hắn là La Phàm, kẻ đến từ hạ giới, kẻ sẽ phá vỡ quy tắc tiên phàm, kẻ sẽ thách thức “Thiên Thần” và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hành trình “Nghịch Thiên” ở Thượng Giới, vừa mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8