Nghịch Thiên
Chương 253

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:49:29 | Lượt xem: 4

Không khí Thượng Giới không giống bất kỳ nơi nào La Phàm từng đặt chân tới. Nó không chỉ đơn thuần là nồng đậm linh khí hơn, mà còn mang theo một sự tinh khiết, một áp lực vô hình nhưng rõ rệt, như thể mỗi hơi thở đều đang nuốt vào một phần bản nguyên của vũ trụ. Linh khí ở đây không còn là những sợi tơ mỏng manh mà là những dòng sông cuồn cuộn, chảy xiết qua kinh mạch, mang theo một lực đẩy mạnh mẽ đến mức khó tin.

Hắn đứng giữa vách núi cheo leo, nơi sương mù giăng mắc quanh năm, tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Dưới chân hắn là vực sâu thăm thẳm, trên đầu là bầu trời xám xịt bị mây mù che phủ. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, một bức tranh hùng vĩ và khắc nghiệt hơn gấp vạn lần so với Phàm Trần. La Phàm hít sâu một hơi, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể mình. Căn nguyên linh lực của hắn, vốn đã đạt đến cực hạn ở hạ giới, giờ đây như được tưới tẩm bởi một nguồn suối mới, đang âm thầm chuyển hóa và ngưng luyện.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ lưỡng từng luồng linh khí lướt qua. Có một sự khác biệt tinh tế. Linh khí Thượng Giới không chỉ mạnh mẽ mà còn ẩn chứa một loại “Đạo Vận” riêng biệt, phức tạp hơn, khó dung hợp hơn. Nếu cưỡng ép hấp thu, e rằng kinh mạch sẽ bị tổn thương. Đây chính là lý do những kẻ mới phi thăng từ hạ giới thường cần một thời gian dài để thích nghi, hoặc phải nhờ cậy vào những bảo vật đặc thù.

Nhưng La Phàm không phải kẻ tầm thường. Hắn có Cổ Tháp trong đan điền, vật phẩm nghịch thiên đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu. Khi linh khí Thượng Giới cố gắng xâm nhập, Cổ Tháp khẽ rung động, phát ra một luồng năng lượng ôn hòa, lọc bỏ tạp chất và những “Đạo Vận” không tương thích, biến chúng thành một dòng năng lượng tinh thuần, dễ dàng hấp thu vào cơ thể hắn. Đây là sự hỗ trợ vô giá, giúp hắn vượt qua rào cản thích nghi ban đầu mà vô số cường giả khác phải chật vật.

“Vậy ra, đây là Thượng Giới…” La Phàm mở mắt, ánh mắt sắc bén xuyên qua màn sương. Hắn không có cảm giác choáng ngợp hay sợ hãi, chỉ có sự tò mò và một quyết tâm sắt đá. Hắn là kẻ nghịch thiên, không gì có thể ngăn cản bước chân hắn.

Hắn bắt đầu di chuyển, men theo một con đường mòn cheo leo ẩn hiện trong sương. Những ngọn núi nơi đây không chỉ cao lớn mà còn mang một vẻ hoang sơ, cổ kính. Cây cối cao vút, thân cây to lớn như những cột đá, tán lá rậm rạp che kín cả bầu trời. Linh dược quý hiếm mọc rải rác, tỏa ra những mùi hương đặc trưng, nhưng La Phàm không vội vàng hái lượm. Hắn biết, trong một thế giới mới, sự cảnh giác là ưu tiên hàng đầu.

Hắn đi sâu vào trong, cảm nhận sự tĩnh lặng đến rợn người. Không một tiếng chim hót, không một âm thanh của thú rừng. Chỉ có tiếng gió rít qua khe núi và tiếng bước chân của chính hắn. Sự tĩnh lặng này không phải là bình yên, mà là một dấu hiệu của nguy hiểm tiềm tàng. Có lẽ những con thú mạnh mẽ đã chiếm cứ nơi này, hoặc có thứ gì đó còn đáng sợ hơn.

Sau khoảng nửa canh giờ di chuyển, La Phàm phát hiện một dòng suối nhỏ, nước trong vắt chảy ra từ vách đá. Bên cạnh dòng suối là một thảm thực vật xanh tốt lạ thường, và ẩn mình giữa đó là một loại linh thảo mà hắn chưa từng thấy ở hạ giới. Nó có ba lá, mỗi lá mang một màu sắc khác nhau: xanh biếc, đỏ rực và vàng kim, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo. La Phàm có thể cảm nhận được linh khí cực kỳ tinh thuần từ nó.

Hắn thận trọng tiếp cận, kiểm tra xung quanh. Không có bẫy, không có dấu hiệu của sinh vật mạnh mẽ. Đây có lẽ là một loại linh dược cấp thấp ở Thượng Giới, nhưng đối với hắn lúc này, nó lại vô cùng hữu dụng để nghiên cứu sự khác biệt trong linh thảo và dược tính của Thượng Giới.

Khi La Phàm vừa đưa tay ra định hái, một giọng nói khinh khỉnh vang lên từ phía sau lưng hắn.

“Ồ, xem ai kìa? Một con chuột nhắt từ hạ giới, dám bén mảng đến vùng núi Vô Cực của chúng ta sao?”

La Phàm không quay đầu lại ngay lập tức. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt lạnh lùng quét qua không gian bằng thần thức. Ba người. Hai nam, một nữ. Cả ba đều mặc đạo bào màu xám tro, trên ngực thêu một biểu tượng hình thanh kiếm. Tu vi của họ không quá cao, chỉ khoảng cấp bậc tương đương với Hóa Thần cảnh đỉnh phong ở hạ giới, nhưng linh lực của họ rõ ràng tinh thuần hơn rất nhiều, và khí tức tỏa ra cho thấy họ là những kẻ đã tu luyện lâu năm ở Thượng Giới.

Hắn chậm rãi quay người, đối mặt với ba kẻ đó. Người nói chuyện là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt kiêu ngạo, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Hai người còn lại cũng không khác biệt là mấy.

“Vùng núi Vô Cực?” La Phàm hỏi, giọng điệu bình thản, không chút hoảng loạn.

Nam tử kia cười khẩy, bước lên một bước. “Ngươi không biết núi Vô Cực sao? Vậy thì chắc chắn là một kẻ mới phi thăng từ hạ giới rồi. Nhìn ngươi ăn mặc tầm thường thế này, khí tức cũng có vẻ hỗn tạp, chắc là trốn thoát được từ nơi nào đó sắp hủy diệt chứ gì? Hừ, Thượng Giới này không phải nơi cho lũ sâu bọ các ngươi dạo chơi đâu.”

Hắn liếc nhìn cây linh thảo dưới chân La Phàm. “Ồ, còn muốn hái Huyền Quang Thảo nữa chứ? Ngươi biết đó là cái gì không? Loại linh thảo cấp thấp này cũng xứng để ngươi động tay vào sao?”

La Phàm không đáp lời, chỉ quan sát. “Huyền Quang Thảo.” Hắn ghi nhớ cái tên. Quả nhiên là một loại linh thảo cấp thấp ở đây, nhưng đối với hắn, nó là một khởi đầu tốt.

Nữ tử đứng sau nam tử kia chen lời, giọng nói chua ngoa. “Đừng nói nhiều với hắn, sư huynh. Lũ hạ giới này chẳng có kiến thức gì đâu. Tên này dám tự tiện xông vào địa phận săn bắt của Thiên Kiếm Tông chúng ta, còn định trộm linh thảo? Nên dạy cho hắn một bài học!”

Thiên Kiếm Tông. Lại một cái tên mới. La Phàm âm thầm thu thập thông tin.

Nam tử dẫn đầu nhếch mép. “Ngươi là kẻ nào? Từ hạ giới nào đến? Khai thật ra, có lẽ ta còn tha cho ngươi một con đường sống. Nếu không, ở vùng núi Vô Cực này, ngươi chết không ai biết đâu.” Hắn vung tay, một thanh kiếm linh khí màu xanh lam hiện ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào La Phàm.

La Phàm vẫn đứng đó, không hề nhúc nhích. Ánh mắt hắn lạnh như băng, không chút sợ hãi. “Ta từ một nơi rất xa đến. Không có tông môn, không có thế lực. Chỉ là một kẻ du hành.”

Lời nói của hắn càng khiến ba người kia cười lớn. “Du hành? Một kẻ hạ giới phế vật mà dám xưng là du hành? Ngươi có tư cách gì?” Nữ tử kia khinh bỉ nói. “Nói cho ngươi biết, Huyền Quang Thảo này, cùng với tất cả linh khí trong vòng mười dặm này, đều thuộc về Thiên Kiếm Tông chúng ta. Ngươi dám đụng vào, chính là đối địch với Thiên Kiếm Tông!”

La Phàm khẽ nhíu mày. “Đạo lý gì mà một vùng núi rộng lớn lại thuộc về một tông môn?”

Nam tử kia cười ha hả. “Đạo lý? Đạo lý ở Thượng Giới này chính là kẻ mạnh làm vua! Thiên Kiếm Tông chúng ta là một trong ba đại tông môn ở khu vực Tây Hoang này. Một vùng núi như Vô Cực này, muốn chiếm cứ bao nhiêu thì chiếm bấy nhiêu! Ngươi nghĩ mình là ai mà dám chất vấn?”

Hắn vung kiếm, một đạo kiếm khí sắc bén xé gió lao tới, nhắm thẳng vào Huyền Quang Thảo dưới chân La Phàm, rõ ràng là muốn hủy diệt nó để ra oai.

Nhưng La Phàm nhanh hơn. Một luồng linh lực vô hình bùng nổ, không phải là kiếm khí, cũng không phải là hỏa diễm, mà là một loại năng lượng thuần túy, mạnh mẽ đến khó tin, dễ dàng đánh tan đạo kiếm khí của đối phương. Sau đó, hắn vươn tay, nhẹ nhàng hái lấy Huyền Quang Thảo, thu vào không gian giới chỉ.

Ba người Thiên Kiếm Tông sững sờ. Bọn họ không ngờ một kẻ đến từ hạ giới lại có thể dễ dàng hóa giải công kích của sư huynh bọn họ, còn hái được linh thảo một cách công khai.

“Ngươi! Ngươi dám!” Nam tử kia tức giận gầm lên. “Đồ hạ giới ngu xuẩn! Ngươi có biết mình vừa làm gì không? Ngươi vừa tự đào mồ chôn mình đó!”

Hắn không nói nhiều nữa, vung kiếm lần nữa, nhưng lần này không phải là một đạo kiếm khí đơn thuần. Thanh kiếm phát ra ánh sáng chói lọi, một luồng kiếm ý mạnh mẽ bao trùm La Phàm. Đây là một chiêu thức kiếm pháp của Thiên Kiếm Tông, tuy không phải mạnh nhất nhưng cũng đủ để đối phó với những tu sĩ ngang cấp.

La Phàm đứng yên, không hề né tránh. Hắn đã cảm nhận được sự khác biệt trong kiếm ý của đối phương. Nó mang theo một chút “Thiên Đạo” đặc trưng của Thượng Giới, nhưng lại quá yếu ớt, quá nông cạn. Đối với hắn, kẻ đã từng đối đầu với ý chí của Thiên Mệnh, những chiêu thức này chỉ như trò trẻ con.

Khi mũi kiếm sắp chạm vào hắn, La Phàm mới khẽ vung tay. Một chưởng đơn giản, không hoa mỹ, không mang theo bất kỳ dấu vết của công pháp nào. Nhưng chưởng này lại ẩn chứa một sức mạnh kinh khủng, một loại “Đạo” riêng biệt mà La Phàm đã ngộ ra từ hành trình nghịch thiên của mình. Nó không đối kháng trực tiếp với kiếm ý, mà là trực tiếp phá vỡ quy tắc vận hành của nó.

Chưởng phong không chạm vào người nam tử kia, nhưng lại trực tiếp đánh vào thanh kiếm linh khí của hắn. “Rắc!” Một tiếng nứt vỡ vang lên, thanh kiếm linh khí của nam tử Thiên Kiếm Tông lập tức nứt toác, sau đó vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, tan biến trong không khí.

Nam tử kia bị phản phệ, lùi lại mấy bước, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch vì kinh hãi. Hai người còn lại cũng đứng chết trân, không dám tin vào mắt mình. Một kẻ từ hạ giới, chỉ một chưởng đã phá nát linh khí của sư huynh bọn họ?

La Phàm lạnh lùng nhìn ba người. “Ta không muốn gây sự. Nhưng nếu các ngươi cứ khăng khăng tìm chết, ta cũng không ngại tiễn các ngươi một đoạn.”

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến ba người Thiên Kiếm Tông run rẩy. Bọn họ cảm nhận được một luồng sát ý lạnh lẽo, một sức mạnh khủng khiếp ẩn chứa sau vẻ ngoài bình thản của La Phàm. Kẻ này không phải là một kẻ yếu đuối từ hạ giới, mà là một con quái vật đội lốt người!

“Ngươi… ngươi là ai?” Nam tử kia lắp bắp hỏi, không còn chút kiêu ngạo nào.

La Phàm không đáp, chỉ khẽ nhếch môi. “Thiên Kiếm Tông… Ba đại tông môn ở Tây Hoang… Vậy ra, ở đây, ‘Thiên’ cũng chỉ là một khái niệm được những kẻ tự xưng cường giả nắm giữ.”

Hắn quay người, tiếp tục bước đi sâu hơn vào màn sương. Ba người Thiên Kiếm Tông không dám ngăn cản, chỉ đứng đó nhìn bóng lưng hắn dần biến mất. Sự sợ hãi và kinh hoàng vẫn còn hiện rõ trên gương mặt họ.

La Phàm biết, cuộc đối đầu này chỉ là khởi đầu. Thượng Giới này không phải là nơi yên bình. Những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên” ở đây còn rất nhiều, và hắn sẽ phải đối mặt với chúng từng bước một. Nhưng hắn không hối hận. Mỗi bước chân hắn đi, mỗi quy tắc hắn phá vỡ, đều là một sự khẳng định cho con đường Nghịch Thiên của hắn.

Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, tìm hiểu thêm về thế giới này, về những kẻ tự xưng là “Thiên Thần” mà la bàn cốt truyện đã nhắc đến. Hành trình của một kẻ “Nghịch Thiên” vừa mới thực sự bắt đầu ở vùng đất rộng lớn và đầy rẫy cường giả này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8