Nghịch Thiên
Chương 252
Chân La Phàm chạm đất. Cảm giác đầu tiên không phải là sự mềm mại của đất đá, mà là một làn sóng năng lượng hùng vĩ, cuồn cuộn dâng trào từ lòng đất, xuyên thấu qua cơ thể hắn. Linh khí! Không, đây không còn là linh khí đơn thuần nữa. Đây là Tiên Thiên Nguyên Khí, là nguồn cội của vạn vật, tinh thuần đến mức mỗi hơi thở đều như nuốt chửng một viên linh đan thượng phẩm. Mọi tế bào trong cơ thể hắn, từng kinh mạch, từng giọt máu đều reo vang, khao khát hấp thụ nguồn năng lượng tưởng chừng vô tận này.
Hắn mở mắt. Khung cảnh trước mặt khiến La Phàm, một kẻ đã từng đối mặt với vô số kỳ quan ở hạ giới, cũng phải nín thở. Bầu trời không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải màu tím biếc xen lẫn vàng kim, như có hàng ngàn vạn vì tinh tú đang chảy trôi ngay trên đỉnh đầu. Những đám mây lơ lửng không phải sương khói, mà là những dải lụa ngũ sắc kết thành, thỉnh thoảng lại có một luồng sáng chói lòa vụt qua, để lại những vệt cầu vồng rực rỡ. Núi non hùng vĩ sừng sững, đỉnh núi cao vút tận tầng mây, không phải đá trần trụi mà được bao phủ bởi những loại cây cổ thụ khổng lồ, thân cây phát ra hào quang nhàn nhạt, lá cây to lớn như cánh buồm, rủ xuống những dòng linh dịch lấp lánh.
Dưới chân hắn, mặt đất không phải bùn đất hay đá sỏi. Đó là những tinh thạch đủ màu sắc, cứng rắn như kim cương, nhưng lại tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, nuôi dưỡng vạn vật. Tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, nhưng khi nhìn kỹ, đó không phải là nước, mà là những dòng linh dịch đậm đặc, chảy xiết qua các khe đá, tạo thành những thác nước bạc lấp lánh. Trong không khí, hắn có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo, nhưng âm thanh đó lại mang theo những đạo vận huyền ảo, dường như mỗi tiếng hót đều chứa đựng một phần quy tắc của thiên địa.
Đây chính là Thượng Giới? Một thế giới mà ngay cả không khí cũng có thể dùng để tu luyện, một nơi mà cỏ cây, đất đá đều ẩn chứa linh tính cường đại. La Phàm cảm nhận một áp lực vô hình đè nặng lên mình. Nó không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực từ Đạo vận, từ quy tắc của nơi này. Mặc dù cường đại hơn hạ giới gấp vạn lần, nhưng cũng khắc nghiệt hơn gấp vạn lần. Hắn có thể cảm thấy bản thân mình, một vị cường giả được xưng tụng là vô địch ở hạ giới, giờ đây chỉ như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương mênh mông.
Thiên Phá Hạt Châu lơ lửng trước ngực hắn, ánh sáng đỏ máu nay đã hoàn toàn bị màu vàng kim lấn át, trở nên rực rỡ và ổn định hơn. Nó không còn quay cuồng như trước, mà chỉ khẽ rung động, chậm rãi hấp thụ nguồn Tiên Thiên Nguyên Khí xung quanh, như một con mãnh thú đang ngủ say, dần dần tỉnh giấc. La Phàm cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và hạt châu càng trở nên bền chặt, dường như nó đang hòa mình vào Đạo vận của Thượng Giới, nhưng vẫn giữ được bản chất nghịch thiên của riêng mình.
“Thượng Giới… Quả nhiên không làm ta thất vọng,” La Phàm lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sự choáng ngợp. Nhưng trong đôi mắt hắn, không có chút nào là sợ hãi hay chùn bước. Ngược lại, một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy. Càng hùng vĩ, càng khắc nghiệt, thì cảm giác chinh phục lại càng mãnh liệt. Hắn đã chuẩn bị cho điều này, đã chuẩn bị cho một cuộc chiến thực sự chống lại “Thiên” – không phải là “Thiên” mơ hồ ở hạ giới, mà là một “Thiên” có thể cảm nhận được, có thể chạm tới, một “Thiên” đã thiết lập trật tự và quy tắc cho toàn bộ vũ trụ.
La Phàm thử vận chuyển công pháp. Tiên Thiên Nguyên Khí ồ ạt tràn vào cơ thể, tốc độ tu luyện nhanh hơn gấp trăm lần so với khi ở đại lục cũ. Thế nhưng, hắn cũng cảm nhận được một sự khác biệt lớn. Quy tắc ở đây quá chặt chẽ, quá mạnh mẽ. Để đột phá một tiểu cảnh giới ở Thượng Giới, cần lượng năng lượng và sự thấu hiểu Đạo lớn hơn rất nhiều. Cảnh giới tu luyện của hắn, vốn đã đạt đến đỉnh phong ở hạ giới, giờ đây lại có cảm giác như mới chỉ là khởi đầu.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh trạng thái cơ thể. Một mùi hương thoang thoảng bay đến, không phải mùi hoa cỏ, mà là mùi của một loại linh dược cực kỳ quý hiếm, có thể khiến người thường lập tức phi thăng thành Tiên. La Phàm theo bản năng nhìn về phía phát ra mùi hương. Cách đó không xa, dưới một cây đại thụ khổng lồ, có một đóa hoa kỳ lạ đang nở rộ. Hoa có chín cánh, mỗi cánh một màu, tỏa ra hào quang rực rỡ, bên trong nhụy hoa là một viên ngọc nhỏ lấp lánh.
Đó là… Cửu Diệu Linh Hoa, một loại thiên tài địa bảo chỉ tồn tại trong truyền thuyết, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới, thậm chí cải tạo căn cốt. Ở hạ giới, một bông hoa như vậy có thể gây ra một cuộc chiến long trời lở đất. Nhưng ở đây, nó lại mọc một cách tự nhiên, không có bất kỳ cấm chế hay sự bảo vệ nào.
Hoặc là, nó không cần sự bảo vệ. Bởi vì, có một thứ gì đó đang canh giữ nó.
La Phàm khẽ nheo mắt. Cách đó vài trăm trượng, một con thú khổng lồ đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây, thân hình to lớn như một ngọn núi nhỏ, da phủ đầy vảy màu xanh lục, đầu có hai chiếc sừng cong vút như trăng lưỡi liềm. Nó đang ngủ, hơi thở đều đặn, nhưng mỗi nhịp thở của nó lại khiến không gian xung quanh khẽ rung chuyển. Thú dữ này, La Phàm chưa từng thấy bao giờ. Nhưng chỉ riêng khí tức phát ra từ nó, cũng đủ khiến linh hồn hắn phải run rẩy. Đây là một con yêu thú thượng cổ, một sinh linh được sinh ra và lớn lên trong Tiên Thiên Nguyên Khí, cảnh giới của nó chắc chắn đã vượt xa mức mà hắn có thể tưởng tượng.
Một con Cửu Diệu Linh Hoa, một con yêu thú canh giữ. Đây chỉ là một góc nhỏ của Thượng Giới, nhưng đã đủ để La Phàm hiểu rằng, những gì hắn biết về tu luyện và sức mạnh ở hạ giới, giờ đây đã hoàn toàn bị lật đổ.
Hắn không hành động vội vàng. Con yêu thú kia, dù đang ngủ, nhưng giác quan của nó chắc chắn nhạy bén hơn bất kỳ ai. La Phàm thu liễm khí tức của mình đến mức thấp nhất, hòa mình vào không gian xung quanh. Hắn cần thời gian để thích nghi, để hiểu rõ hơn về thế giới này, trước khi thực sự bắt đầu hành trình của mình.
Phía xa xa, một luồng ánh sáng chói lòa vụt qua bầu trời, kéo theo một tiếng nổ lớn, như sấm rền từ trời cao. Đó không phải là thiên tai, mà là dấu hiệu của một cuộc chiến, của những cường giả đang giao tranh. La Phàm cảm nhận được những luồng khí tức hùng mạnh đó, mỗi luồng đều không thua kém gì con yêu thú đang ngủ kia, thậm chí còn mạnh hơn. Thượng Giới, quả nhiên là một chiến trường không ngừng nghỉ.
La Phàm nhắm mắt, Thiên Phá Hạt Châu lại rung động nhẹ. Một dòng tin tức mơ hồ truyền vào tâm trí hắn. Nó không phải là ngôn ngữ, mà là những hình ảnh, những cảm xúc. Hắn thấy những ngọn núi cao hơn nữa, những dòng sông rộng lớn hơn, những thành phố lơ lửng giữa không trung. Hắn thấy những vị thần linh uy nghiêm, những tiên nhân cưỡi mây đạp gió, những ma tộc hung tàn… Và hắn cũng thấy một sợi dây, một sợi dây vô hình kết nối tất cả bọn họ, một sợi dây mà tất cả đều phải tuân theo: Thiên Đạo.
Bản thể của “Thiên” ở đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một trật tự, một quy tắc vận hành vũ trụ mà mọi sinh linh đều phải khuất phục. Nó hiện hữu trong từng hạt bụi, từng luồng gió, từng sinh linh. Nó là luật pháp, là quyền năng tối thượng.
Và La Phàm, hắn đến đây để phá vỡ nó.
Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu ánh sáng của vạn vật, nhưng lại không bị bất kỳ thứ gì làm lay động. Hắn đã thấy con đường, dù nó hiểm trở gấp vạn lần so với tưởng tượng. Hắn đã cảm nhận được sức mạnh của “Thiên” ở Thượng Giới, nhưng điều đó càng củng cố thêm ý chí của hắn. Hắn sẽ không cúi đầu.
La Phàm không chọn hướng có Cửu Diệu Linh Hoa, cũng không chọn hướng có những trận chiến. Hắn chọn một hướng ngược lại, nơi có những ngọn núi cao chót vót, bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Nơi đó dường như ẩn chứa một sự tĩnh lặng chết chóc, nhưng cũng có thể là nơi an toàn nhất để hắn bắt đầu thích nghi và mạnh mẽ hơn.
“Thiên… Ngươi đã thiết lập trật tự này bao lâu rồi?” La Phàm thì thầm, giọng nói như hòa vào tiếng gió. “Ta đến để hỏi ngươi, liệu trật tự đó có phải là chân lý vĩnh cửu không?”
Hắn cất bước. Mỗi bước chân đều vững vàng, mang theo một ý chí không thể lay chuyển. Phía trước hắn là một Thượng Giới rộng lớn và đầy rẫy nguy hiểm, một hành trình đơn độc của một kẻ mang trong mình hạt giống nghịch thiên. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây, mới thực sự bắt đầu, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi phá nát mọi xiềng xích, lật đổ mọi định mệnh.