Nghịch Thiên
Chương 247
Không gian trong mật thất chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn vang vọng lời tuyên bố đanh thép của La Phàm. Ánh mắt hắn, tựa như hai vì sao băng qua màn đêm, rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Những người có mặt, bao gồm Lãnh Nguyệt, Mặc Phàm, cùng vài cường giả trung thành đã đi theo La Phàm từ lâu, đều hít thở không khí nặng trĩu. Sự chấn động trong lòng họ không hề nhỏ.
Lãnh Nguyệt là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng bước tới, ánh mắt phức tạp nhìn La Phàm. “La Phàm, ngươi có thật sự hiểu ý nghĩa của việc này không? ‘Nghịch Thiên Minh’ công khai xuất thế, đối đầu với Thiên Mệnh, đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ trật tự hiện hữu. Những thế lực được Thiên Mệnh hậu thuẫn, các đại tông môn cổ xưa, thậm chí là những vị cường giả ẩn thế, sẽ không ngồi yên. Chúng ta sẽ bị săn lùng, bị tiêu diệt bằng mọi giá.”
Giọng Lãnh Nguyệt không phải là nghi ngờ, mà là sự nhắc nhở về mức độ nguy hiểm. Nàng hiểu rõ La Phàm hơn ai hết, biết hắn không bao giờ nói lời sáo rỗng. Nhưng lần này, rủi ro là quá lớn, đến mức có thể hủy diệt tất cả.
La Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt không hề dao động. “Ta hiểu. Hơn ai hết, ta hiểu. Cảm giác khi Thiên Mệnh Chi Kiếm giáng xuống, không chỉ là sức mạnh của Lăng Thiên Vũ, mà là ý chí lạnh lẽo, cao ngạo của ‘Thiên’ muốn nghiền nát mọi sự phản kháng. Ta đã chạm vào nó, và ta biết, nó không phải là một quy luật tự nhiên, mà là một xiềng xích, một bàn tay vô hình thao túng tất cả.”
Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. “Chúng ta đã ẩn mình đủ lâu. Chúng ta đã chịu đựng đủ rồi. Nếu không đứng lên, chúng ta sẽ mãi mãi là những quân cờ trong ván cờ của ‘Thiên’. Ta không muốn sống như vậy, và ta tin, những người bị áp bức khác cũng không muốn.”
Mặc Phàm tiến lên, vẻ mặt hưng phấn không thể che giấu. “Đại ca nói đúng! Sợ hãi thì có ích gì? Sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối đầu với bọn chúng. Chi bằng quang minh chính đại đứng ra, để xem cái gọi là Thiên Mệnh rốt cuộc là thứ gì!”
Một cường giả khác, người từng bị một Thiên Mệnh Chi Tử bức hại đến suýt mất mạng, cũng ôm quyền nói: “La Phàm đại nhân nói rất chí lý. Chúng ta đã chịu đủ rồi. Nếu có thể cùng đại nhân lật đổ xiềng xích này, dù có phải chết, cũng cam lòng!”
Nhìn thấy sự ủng hộ từ những người xung quanh, La Phàm cảm thấy một gánh nặng vô hình đặt lên vai. Hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho niềm hy vọng của những kẻ bị ruồng bỏ. “Tốt!” La Phàm nói lớn. “Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu. Nhiệm vụ đầu tiên của Nghịch Thiên Minh, là công khai sự tồn tại của mình, và vạch trần bộ mặt thật của ‘Thiên Mệnh’.”
“Nhưng bằng cách nào?” Lãnh Nguyệt hỏi, nàng đã chấp nhận quyết định của hắn và bắt đầu suy nghĩ về chiến lược. “Chúng ta cần một hành động đủ chấn động, đủ để thu hút sự chú ý của toàn bộ đại lục, nhưng cũng phải đủ khôn ngoan để không bị tiêu diệt ngay lập tức.”
La Phàm mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và thách thức. “Chấn động? Ta nghĩ ta có một ý tưởng. Chúng ta sẽ không ẩn mình trong bóng tối nữa. Chúng ta sẽ đứng trên đỉnh cao nhất, và tuyên bố với toàn bộ thế giới này!”
Hắn vung tay, một bản đồ cổ xưa hiện ra trong hư không, trên đó đánh dấu vô số điểm sáng, đại diện cho các tông môn, đế quốc, và các vùng đất linh khí phong phú. Ánh mắt hắn dừng lại ở một điểm duy nhất, một ngọn núi cao chót vót, nơi được cho là linh địa của một trong những thế lực mạnh nhất đại lục, Hạo Thiên Tông – tông môn có liên hệ mật thiết với Thiên Mệnh Chi Tử Lăng Thiên Vũ.
“Hạo Thiên Tông, tông môn của Lăng Thiên Vũ, vừa bị ta đánh bại. Danh tiếng của chúng bị tổn hại nghiêm trọng. Đây là thời cơ tốt nhất để chúng ta giáng một đòn chí mạng vào uy tín của Thiên Mệnh. Chúng ta sẽ chiếm lĩnh Hạo Thiên Sơn, tuyên bố nó là tổng đàn của Nghịch Thiên Minh, và từ đó phát đi lời hiệu triệu đến toàn bộ đại lục!”
Đề xuất của La Phàm khiến mọi người kinh ngạc. Chiếm lĩnh tổng đàn của một siêu cấp tông môn ngay sau khi đánh bại một Thiên Mệnh Chi Tử? Đây không chỉ là hành động thách thức, mà là một sự sỉ nhục công khai, một lời tuyên chiến không thể rõ ràng hơn với toàn bộ trật tự được Thiên Mệnh bảo hộ.
“Đây là một nước cờ cực kỳ mạo hiểm, La Phàm,” Lãnh Nguyệt trầm giọng nói. “Hạo Thiên Tông dù bị tổn thất, nhưng vẫn còn những cường giả cấp bậc lão tổ ẩn thế. Hơn nữa, hành động này sẽ lập tức kích động các thế lực khác. Họ sẽ không để chúng ta yên ổn chiếm cứ Hạo Thiên Sơn.”
“Đúng vậy,” La Phàm khẳng định. “Nhưng đây chính là điều chúng ta cần. Chúng ta không thể đợi Thiên Mệnh đến tìm chúng ta. Chúng ta phải chủ động xé toạc lớp màn giả dối của chúng. Bằng cách chiếm Hạo Thiên Sơn, chúng ta không chỉ có một căn cứ vững chắc, mà còn gửi đi một thông điệp mạnh mẽ: Nghịch Thiên Minh không sợ hãi bất kỳ thế lực nào, kể cả Thiên Mệnh!”
Hắn nhìn lướt qua từng gương mặt, ánh mắt kiên định. “Ta biết, con đường này sẽ đổ máu. Nhưng nếu chúng ta muốn thay đổi số phận, chúng ta phải dám đối mặt với hiểm nguy lớn nhất. Kẻ nào muốn tự do, kẻ nào muốn phá vỡ xiềng xích, hãy đến với Nghịch Thiên Minh!”
Quyết định đã được đưa ra. Trong vài ngày sau đó, La Phàm cùng những thành viên cốt cán của Nghịch Thiên Minh bắt đầu chuẩn bị cho hành động chấn động này. Tin tức về việc Lăng Thiên Vũ, Thiên Mệnh Chi Tử của Hạo Thiên Tông, bị một kẻ lạ mặt đánh bại, đã bắt đầu lan truyền khắp đại lục như một cơn bão. Tuy nhiên, danh tính của kẻ chiến thắng vẫn còn là một bí ẩn, được giữ kín bởi những thế lực lớn muốn che đậy sự thật.
Nhưng La Phàm không muốn giữ bí mật. Hắn muốn sự thật được phơi bày. Hắn muốn tên của mình, và tên của Nghịch Thiên Minh, vang dội khắp mọi ngóc ngách.
Chỉ sau ba ngày, một làn sóng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ phía Hạo Thiên Sơn. Một đạo quang trụ màu đen kịt, mang theo khí tức nghịch thiên, xé toạc bầu trời, vươn thẳng lên Cửu Tiêu. Tiếp đó, một giọng nói trầm hùng, mang theo uy áp kinh thiên, vang vọng khắp hàng vạn dặm:
“Ta là La Phàm, kẻ được gọi là dị số, kẻ mang sứ mệnh Nghịch Thiên! Kể từ giờ phút này, Hạo Thiên Sơn sẽ là tổng đàn của Nghịch Thiên Minh. Chúng ta công khai tuyên chiến với Thiên Mệnh, với tất cả những kẻ tự xưng là ‘Thiên Tuyển Chi Nhân’, với những thế lực đã cấu kết để áp đặt số phận lên vạn linh!”
“Thiên Mệnh là một lời nói dối! Định mệnh là một xiềng xích! Bất kỳ ai muốn phá vỡ sự sắp đặt, bất kỳ ai muốn nắm giữ vận mệnh của chính mình, hãy đến với Nghịch Thiên Minh! Chúng ta sẽ cùng nhau lật đổ sự thống trị giả dối này, và kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi mỗi sinh linh đều có quyền tự do lựa chọn con đường của mình!”
Lời tuyên bố của La Phàm vang dội như tiếng sấm sét giữa trời quang. Khí tức của hắn, sau trận chiến với Lăng Thiên Vũ, dường như đã lột xác, đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới, đủ để khiến ngay cả những cường giả ẩn thế cũng phải giật mình. Hắn không chỉ đơn thuần là một tu sĩ mạnh mẽ, mà đã trở thành một biểu tượng, một ngọn cờ.
Khắp đại lục, vô số ánh mắt đổ dồn về Hạo Thiên Sơn. Các đại tông môn chấn động. Các đế quốc xôn xao. Những kẻ được cho là Thiên Mệnh Chi Tử tức giận. Và những kẻ yếu thế, những người bị áp bức, những kẻ đã từng tuyệt vọng vì số phận, trong lòng họ dấy lên một tia hy vọng mong manh.
Tại một tông môn cổ xưa khác, một nam tử trẻ tuổi với dung mạo tuấn tú, khí chất cao ngạo, đang ngồi đối diện với một lão giả râu tóc bạc phơ. Hắn chính là một Thiên Mệnh Chi Tử khác, được gọi là Lăng Phong, tu luyện Thiên Tuyển Kiếm Quyết.
“La Phàm? Nghịch Thiên Minh?” Lăng Phong nhếch mép cười khinh miệt. “Một kẻ phàm tục dám gọi mình là ‘dị số’, dám tuyên chiến với Thiên Mệnh? Quả thực là không biết trời cao đất rộng. Huynh đệ Lăng Thiên Vũ của ta chỉ là sơ suất nhất thời. Để ta xem, kẻ này có thể làm được gì khi đối mặt với ý chí chân chính của Thiên Đạo!”
Lão giả bên cạnh Lăng Phong khẽ nhíu mày. “Không thể khinh thường, Phong nhi. Kẻ này có thể đánh bại Lăng Thiên Vũ, chứng tỏ thực lực của hắn không hề tầm thường. Hơn nữa, lời tuyên bố của hắn có thể khơi dậy lòng phản kháng của vô số kẻ yếu thế. Đây là một mầm họa lớn, cần phải diệt trừ tận gốc.”
Trong một góc tối của đại lục, nơi linh khí khô cằn và ma khí cuồn cuộn, một vị Ma Tôn già nua bỗng mở mắt. Ánh sáng đỏ rực lóe lên trong đôi mắt sâu hun hút. “Nghịch Thiên? Hừm, đã bao nhiêu năm rồi không có kẻ nào dám nói ra lời này. Lần này, có lẽ sẽ có trò hay để xem.”
Tại Hạo Thiên Sơn, sau khi tuyên bố, La Phàm đứng sừng sững trên đỉnh núi, nhìn xuống vạn vật. Gió thổi tung mái tóc hắn, tà áo bay phấp phới. Bên cạnh hắn, Lãnh Nguyệt và Mặc Phàm cùng các cường giả khác đều đã sẵn sàng chiến đấu. Họ biết, thời khắc này, họ đã chính thức đặt chân lên con đường không thể quay đầu lại.
“Thiên Mệnh Chi Tử sẽ không ngồi yên. Các thế lực lớn sẽ hành động. Thậm chí, bản thân ‘Thiên’ cũng sẽ giáng xuống những thử thách kinh hoàng hơn,” La Phàm nói, giọng hắn tràn đầy ý chí sắt đá. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Bởi vì chúng ta là Nghịch Thiên Minh. Và hành trình của chúng ta, chỉ mới thực sự bắt đầu!”
Bầu trời phía xa, một đám mây đen kịt không tự nhiên bỗng nhiên tụ lại, kèm theo những tia chớp màu tím đỏ xé rách không gian, tựa như một lời cảnh cáo, một sự thị uy từ ý chí tối cao. La Phàm ngẩng đầu, ánh mắt không chút sợ hãi, thẳng thắn đối diện với luồng áp lực vô hình đang giáng xuống. Hắn biết, “Thiên” đã chú ý đến hắn. Và đó chính là điều hắn muốn.
Một trận gió lớn thổi qua, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự phản kháng và tự do, được khởi xướng bởi một kẻ duy nhất: La Phàm, kẻ Nghịch Thiên.