Nghịch Thiên
Chương 246
“Ta sẽ lật đổ tất cả!”
Lời tuyên bố hùng hồn của La Phàm vang vọng, không chỉ trong quảng trường Thiên Mệnh mà xuyên thẳng qua từng ngóc ngách của đại lục Phong Vân, như một tiếng sấm sét đánh thức vô số linh hồn đang ngủ say. Sự im lặng chết chóc bao trùm, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của hàng vạn người. Từ những cường giả lão luyện đến các tu sĩ trẻ tuổi, tất cả đều ngước nhìn La Phàm, thân ảnh hắn cao ngất như một ngọn núi sừng sững, không thể lay chuyển.
Lăng Thiên Vũ, Thiên Mệnh Chi Tử, trượt chân lùi lại mấy bước, thanh Thiên Mệnh Chi Kiếm trong tay hắn phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, những vết nứt trên thân kiếm càng thêm rõ rệt. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, không phải vì tức giận mà là vì sự tủi hổ tột cùng, một cảm giác bị xé toạc mọi kiêu hãnh. Hắn, kẻ được Thiên Đạo sủng ái, kẻ nắm giữ vận mệnh của đại lục này, lại bị một phàm nhân, một “dị số” đánh bại ngay trước mặt chúng sinh. Lời tuyên bố của La Phàm không chỉ giáng một đòn chí mạng vào hắn, mà còn là một cái tát thẳng vào mặt cái gọi là “Thiên Mệnh” đã định sẵn.
La Phàm đứng thẳng lưng, không hề có ý định truy kích Lăng Thiên Vũ. Hắn chỉ lặng lẽ thu hồi Vô Cực Kiếm, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt đang kinh hãi tột độ dưới đài. Từ những trưởng lão tông môn danh tiếng, những cường giả ẩn mình, cho đến những tu sĩ trẻ đầy nhiệt huyết, tất cả đều đang nhìn hắn với một sự hỗn loạn trong tâm trí: kinh sợ, ngưỡng mộ, và cả một nỗi nghi hoặc sâu sắc về trật tự vũ trụ mà họ hằng tin tưởng.
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những mảnh vỡ của trận pháp Thiên Mệnh đã bị phá hủy. La Phàm hít sâu một hơi, giọng nói hắn không còn sự sắc bén của kiếm khí, mà thay vào đó là sự trầm ổn, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường:
“Thiên Mệnh không phải là bất khả xâm phạm. Vận mệnh không phải là thứ không thể thay đổi. Kể từ ngày hôm nay, không ai còn có thể dùng cái danh Thiên Mệnh để áp đặt ý chí lên người khác!”
Mỗi lời nói của hắn như một nhát búa giáng mạnh vào những xiềng xích vô hình đã trói buộc tâm trí của vô số người. Một số cường giả lão luyện run rẩy, ý thức rằng lời nói này sẽ châm ngòi cho một cuộc biến động chưa từng có. Kỷ nguyên của Thiên Mệnh Chi Tử đã bị La Phàm chính thức đặt dấu chấm hết, mở ra một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh cá nhân và ý chí tự do được đề cao. Những tu sĩ trẻ tuổi nhìn La Phàm với ánh mắt sùng bái, như thể hắn là vị thần mới, là ngọn cờ dẫn lối cho khát vọng thoát khỏi sự sắp đặt.
Lăng Thiên Vũ cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt tái mét, xoay người hóa thành một luồng sáng xanh, lao thẳng về phía chân trời, biến mất khỏi tầm mắt. Hắn không thể ở lại đây, không thể đối mặt với sự sỉ nhục này thêm một khắc nào nữa. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, không phải của chính hắn, mà là một ý chí cổ xưa, đầy uy nghiêm:
“Kẻ dị số này, đã vượt ngoài dự liệu. Hắn phải bị tiêu diệt. Ngươi, Thiên Vũ, hãy trở về Thiên Giới. Sức mạnh của hạ giới không đủ để đối phó với kẻ nghịch thiên này.”
Tiếng nói đó khiến Lăng Thiên Vũ rùng mình. Thiên Giới… Nơi đó mới là nguồn gốc sức mạnh chân chính của hắn. Chỉ có ở đó, hắn mới có thể tìm lại được sự tôn nghiêm đã mất, và nhận được sự giúp đỡ để tiêu diệt La Phàm.
Trong khi đó, La Phàm không để tâm đến sự bỏ chạy của Lăng Thiên Vũ. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một Lăng Thiên Vũ bị đánh bại sẽ không đơn giản là biến mất, mà sẽ trở thành mồi lửa cho một cuộc phản công lớn hơn, có thể đến từ những thế lực cao hơn mà hắn chỉ vừa mới chạm tới.
Hắn quay sang những người đồng đội của mình, những gương mặt thân quen đang đứng đó, ánh mắt rạng rỡ niềm tin và sự tự hào. Mộ Dung Tuyết, với vẻ đẹp thoát tục, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy kiên định. Long Thần, gầm gừ nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự trung thành và hưng phấn. Và các thành viên của Nghịch Thiên Minh, những người đã cùng hắn trải qua sinh tử, giờ đây đang nhìn hắn như một vị cứu tinh.
“Trận chiến này, chúng ta đã thắng.” La Phàm nói, giọng điệu đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. “Nhưng đây chỉ là một khởi đầu. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha cho những kẻ dám thách thức nó.”
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Bóng tối bao phủ đại lục Phong Vân, nhưng trong lòng mỗi người tu sĩ, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, một ngọn lửa của sự tự do và khát vọng vươn lên.
Ngay trong đêm đó, tin tức về việc La Phàm, “dị số” của đại lục, đánh bại Thiên Mệnh Chi Tử Lăng Thiên Vũ, đã lan truyền như bão táp. Từ các tông môn cổ xưa nhất đến những gia tộc nhỏ bé nhất, không ai không biết đến cái tên La Phàm. Các cường giả ẩn mình bắt đầu hé lộ dấu vết, các thế lực lớn nhỏ bắt đầu thay đổi thái độ, suy tính lại vị thế của mình. Một số tông môn trung lập bắt đầu hướng về Nghịch Thiên Minh, trong khi những kẻ trung thành với Thiên Mệnh Chi Tử thì lo sợ và tìm cách liên lạc với những thế lực cao hơn.
Trong một mật thất sâu dưới lòng đất của Thiên Mệnh Cung, nơi Lăng Thiên Vũ vừa trốn thoát về, một nhóm trưởng lão cấp cao đang tụ tập. Khuôn mặt họ đầy lo âu khi nhìn thanh Thiên Mệnh Chi Kiếm đang run rẩy, phát ra những tiếng nứt vỡ nhỏ li ti. Đây không chỉ là sự sỉ nhục, mà là một điềm báo tai ương cho toàn bộ Thiên Mệnh Cung.
“Thiên Mệnh Chi Tử đã thất bại… Đây là điều chưa từng có trong lịch sử!” Một trưởng lão râu tóc bạc phơ run rẩy nói.
“Kẻ dị số đó… La Phàm… hắn thật sự có thể nghịch chuyển Thiên Mệnh sao?” Một trưởng lão khác nghi ngờ. “Hay đây chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, một thử thách mà Thiên Đạo muốn đặt ra?”
Chủ Cung Thiên Mệnh, một lão giả uy nghiêm với khí tức sâu không lường được, trầm giọng nói:
“Thiên Mệnh đã bị tổn hại. Sự kiện này không đơn thuần là một cuộc chiến giữa hai cá nhân. Nó là một lời tuyên chiến. Lăng Thiên Vũ đã được Thiên Đạo triệu hồi lên Thượng Giới để nhận thêm sức mạnh và chỉ dẫn. Chúng ta, những người ở lại, phải chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh tổng lực. Kẻ nghịch thiên này không thể tồn tại!”
Những lời của Chủ Cung khiến cả mật thất chìm vào im lặng. Thượng Giới… Đó là nơi mà ít ai trong số họ dám nghĩ tới. Việc Thiên Mệnh Chi Tử được triệu hồi lên đó cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề. La Phàm đã thực sự chọc giận “Thiên”.
Về phía La Phàm, sau khi trở về căn cứ của Nghịch Thiên Minh, hắn lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với các thành viên chủ chốt. Không khí trong phòng họp vừa sôi nổi vừa căng thẳng. Niềm vui chiến thắng vẫn còn đó, nhưng sự thận trọng đã thay thế sự hưng phấn ban đầu.
“Chúng ta đã tạo ra một vết nứt trong bức tường Thiên Mệnh,” La Phàm nói, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “Nhưng bức tường đó còn rất kiên cố, và nó sẽ phản công với tất cả sức mạnh của nó. Lăng Thiên Vũ không phải là kẻ thù duy nhất của chúng ta. Hắn chỉ là một con rối. Phía sau hắn là những thế lực mà chúng ta còn chưa hiểu rõ.”
Mộ Dung Tuyết lên tiếng:
“Chắc chắn Thiên Đạo sẽ không ngồi yên. Sẽ có những Thiên Kiêu khác xuất hiện, hoặc thậm chí là những cường giả từ các cảnh giới cao hơn can thiệp. Chúng ta cần chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”
Long Thần gầm gừ:
“Cứ đến đi! La Phàm đã đánh bại một Thiên Mệnh Chi Tử, chúng ta sẽ đánh bại tất cả!”
La Phàm mỉm cười nhẹ. Sự tự tin của Long Thần là cần thiết, nhưng hắn biết rằng mình không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Hắn cần một kế hoạch, một chiến lược để đối phó với “Thiên Đạo” và những thế lực đứng sau nó.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ đối mặt với tất cả,” La Phàm khẳng định. “Nhưng chúng ta phải thông minh. Mộ Dung Tuyết nói đúng, Lăng Thiên Vũ chỉ là một con tốt. Điều quan trọng bây giờ là tìm hiểu về nguồn gốc của Thiên Mệnh, những kẻ đang thao túng nó, và cách thức chúng vận hành. Ta cảm thấy, có một bức màn lớn hơn đang che giấu những bí mật kinh hoàng.”
La Phàm nhớ lại cảm giác khi hắn đối đầu với Thiên Mệnh Chi Kiếm, không chỉ là áp lực từ Lăng Thiên Vũ, mà là một ý chí vũ trụ lạnh lẽo, cao ngạo, muốn nghiền nát mọi sự phản kháng. Hắn biết, đó mới là “Thiên” thực sự, và hắn chỉ mới chạm vào một phần rất nhỏ của nó.
“Kể từ giờ, Nghịch Thiên Minh sẽ không còn ẩn mình nữa,” La Phàm tuyên bố. “Chúng ta sẽ trở thành ngọn cờ tập hợp tất cả những kẻ muốn thoát khỏi sự sắp đặt của Thiên Mệnh. Chúng ta sẽ phơi bày sự thật, và chúng ta sẽ lật đổ tất cả!”
Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tâm sắt đá. Hắn biết, con đường này đầy chông gai, có thể phải đối mặt với sự hủy diệt. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, hắn chính là “dị số”, là kẻ được sinh ra để “Nghịch Thiên”. Và hành trình đó, chỉ mới thực sự bắt đầu.