Nghịch Thiên
Chương 248
Cơn gió lớn thổi qua, mang theo hơi thở lạnh lẽo của một kỷ nguyên mới, nhưng không phải hơi thở tự do như La Phàm mong đợi. Thay vào đó, nó là sự thị uy của một quyền năng tối thượng, một lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn.
Ngay khi La Phàm dứt lời, đám mây đen kịt phía chân trời bỗng nhiên xoáy mạnh, hình thành một lốc xoáy khổng lồ màu tím đỏ. Những tia chớp không còn xé rách không gian một cách ngẫu nhiên, mà bắt đầu tụ lại, tạo thành một luồng điện quang rực rỡ, mang theo áp lực khủng khiếp, giáng thẳng xuống vị trí của Nghịch Thiên Minh.
Không phải một đòn tấn công hủy diệt, mà là một sự trấn áp. Một cảm giác nặng nề như hàng ngàn ngọn núi đè xuống, khiến không khí đặc quánh lại, hô hấp trở nên khó khăn. Linh khí trong không gian bị bóp nghẹt, mọi công pháp dường như chậm lại, uy lực giảm sút. Đây là sự áp bức từ bản nguyên, từ chính Thiên Đạo.
Các thành viên của Nghịch Thiên Minh, từ những tu sĩ Hóa Thần đến những cường giả Phá Hư, đều cảm thấy cơ thể mình như bị xiềng xích vô hình trói buộc. Sắc mặt bọn họ tái nhợt, linh lực trong đan điền cuộn trào bất ổn, thậm chí một số người cấp bậc thấp hơn đã không chịu nổi, quỵ xuống, miệng trào máu tươi.
“Đây là… Thiên Phạt sao?” Long Nguyệt, cánh tay run rẩy vịn vào bức tường đá, khó khăn thốt lên. Ánh mắt nàng nhìn La Phàm đầy lo lắng.
La Phàm đứng thẳng tắp, thân ảnh hắn như một ngọn giáo cắm sâu vào lòng đất, không hề run rẩy dưới áp lực kinh hoàng. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình như muốn nổ tung. Linh hồn hắn rung động dữ dội, một ý chí cổ xưa, lạnh lùng, và tàn nhẫn đang cố gắng đè bẹp ý chí phản kháng của hắn.
“Không phải Thiên Phạt,” La Phàm gằn giọng, mỗi chữ thốt ra đều nặng như chì. “Đây là Thiên Uy. Một lời cảnh cáo. Một sự thị uy.”
Trên bầu trời, luồng điện quang tím đỏ không ngừng xoay tròn, hội tụ lại, rồi đột ngột bắn ra một tia sáng chói mắt, không trúng La Phàm, mà lại xuyên thẳng xuống trung tâm Nghịch Thiên Minh, rồi tản ra thành vô số tia nhỏ, bao phủ toàn bộ vùng đất này. Những tia sáng đó không gây ra sự phá hủy vật chất, nhưng chúng khắc sâu một loại ấn ký vô hình lên mọi thứ.
Một cảm giác cô lập đột ngột bao trùm. Các tu sĩ cảm thấy liên kết của họ với linh khí thiên địa bị suy yếu nghiêm trọng. Dường như, vùng đất này, và tất cả những ai thuộc về Nghịch Thiên Minh, đã bị “Thiên” cô lập, bị đánh dấu là những kẻ phản nghịch.
Bên trong La Phàm, vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được từ thuở phàm trần – tàn phiến ngọc bội cổ xưa – bỗng nhiên nóng rực. Một luồng khí tức hỗn độn, cổ kính, bùng nổ từ ngọc bội, chống lại áp lực của Thiên Uy. Nó không mạnh mẽ như Thiên Đạo, nhưng nó mang một vẻ bất khuất, một sự tồn tại tách biệt khỏi mọi quy tắc.
La Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng cuồn cuộn từ ngọc bội đang hòa vào cơ thể mình, giúp hắn chống lại sự trấn áp. Hắn cảm thấy những sợi xích vô hình đang cố trói buộc linh hồn và đan điền của hắn, nhưng tàn phiến ngọc bội lại như một lưỡi kiếm sắc bén, âm thầm cắt đứt chúng.
Khi hắn mở mắt ra, một tia sáng kiên định lóe lên. Hắn đã hiểu. “Thiên” không chỉ là một khái niệm, mà là một ý chí, một hệ thống vận hành. Nó không muốn hủy diệt hắn ngay lập tức, mà muốn bóp nghẹt hắn, biến hắn thành một phế vật, một kẻ không thể tu luyện, để làm gương cho những ai dám phản nghịch.
“Thiên muốn ta trở thành phế vật, không thể tu luyện?” La Phàm cười khẩy, giọng nói tràn đầy khinh thường. “Vậy thì, ta sẽ cho ngươi thấy, một phế vật cũng có thể lật đổ ngai vàng của ngươi!”
Hắn vung tay, một luồng khí tức cuồng bạo bùng nổ từ cơ thể, đẩy lùi một phần áp lực từ bầu trời. Các thành viên Nghịch Thiên Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, ánh mắt nhìn La Phàm tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng.
“Không sao chứ?” La Phàm hỏi, ánh mắt quét qua những đồng đội của mình.
Tần Lạc Thần lau vết máu khóe miệng, đứng dậy với vẻ kiên cường. “Thiên muốn uy hiếp chúng ta, nhưng chúng ta là những kẻ đã chọn con đường Nghịch Thiên. Nếu dễ dàng khuất phục như vậy, chúng ta đã không đi đến ngày hôm nay.”
“Đúng vậy!” Long Nguyệt cũng gật đầu. “Áp lực này tuy lớn, nhưng nó cũng giúp chúng ta nhận ra rõ hơn bộ mặt thật của ‘Thiên’. Nó không phải là công bằng, mà là bá đạo!”
Thần Hổ cũng gầm gừ, đôi mắt hổ lóe lên ánh sáng hung tợn. Ngay cả những linh thú cũng cảm nhận được sự áp bức này, và chúng đang dần chuyển từ sợ hãi sang phẫn nộ.
La Phàm nhìn lên bầu trời, nơi đám mây tím đỏ vẫn chưa tan, mà dường như còn cô đặc hơn. Hắn biết, ấn ký này sẽ không biến mất dễ dàng. Nó sẽ là một gánh nặng, một trở ngại lớn cho việc tu luyện của Nghịch Thiên Minh. Nhưng đồng thời, nó cũng là một sự tôi luyện, một lời thề không thể phá vỡ.
“Ấn ký của Thiên Đạo,” La Phàm lẩm bẩm. “Nó sẽ khiến cho việc đột phá cảnh giới của chúng ta khó khăn hơn gấp bội, thậm chí còn gây ra những tai họa bất ngờ khi chúng ta cố gắng.”
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của tàn phiến ngọc bội bên trong. Nó đang hấp thu một phần nhỏ của ấn ký Thiên Đạo, như thể đang phân tích, đang tìm kiếm một khe hở. Đây là một cơ hội.
“Nhưng cũng chính vì vậy, chúng ta sẽ mạnh hơn,” La Phàm nói, ánh mắt rực lửa. “Nếu chúng ta có thể phá vỡ xiềng xích này, sức mạnh của chúng ta sẽ vượt xa những kẻ tu luyện bình thường.”
Hắn quay sang nhìn toàn thể thành viên Nghịch Thiên Minh. “Thiên đã chú ý đến chúng ta. Đại lục này, đã không còn là sân chơi của chúng ta nữa. Những thế lực cổ xưa, những Thiên Mệnh Chi Tử, sẽ nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ hơn từ Thiên Đạo để tiêu diệt chúng ta. Chúng ta sẽ phải đối mặt với những thử thách kinh hoàng hơn nữa.”
Một số người bắt đầu hoang mang, nhưng ánh mắt La Phàm kiên định như thép đã trấn an họ.
“Nhưng, đây cũng là tín hiệu,” La Phàm nói tiếp, giọng nói vang vọng khắp không gian bị áp bức. “Nếu ‘Thiên’ đã phải đích thân giáng xuống Thiên Uy để trấn áp chúng ta, điều đó chứng tỏ chúng ta đã chạm đến giới hạn của nó ở Đại lục này. Muốn thật sự lật đổ nó, chúng ta không thể chỉ quanh quẩn ở đây.”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua tầng mây tím đỏ, nhìn về một phương hướng xa xăm, nơi mà chỉ những truyền thuyết mới dám nhắc tới.
“Đại lục này, hay thậm chí cả tiểu thế giới của chúng ta, chỉ là một góc nhỏ trong Chư Thiên Vạn Giới. ‘Thiên’ mà chúng ta đối mặt ở đây, có thể chỉ là một phần, một phân thân, hoặc một quy tắc vận hành cấp thấp. Nguồn gốc thật sự của nó, quyền năng tối cao của nó, nằm ở một nơi cao hơn, một nơi mà phàm nhân chúng ta gọi là…”
La Phàm dừng lại, câu nói của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt mọi sự do dự, mọi sợ hãi.
“… Thượng Giới!”
Không khí như ngưng đọng. Khái niệm Thượng Giới, đối với đa số tu sĩ ở Đại lục này, chỉ là một truyền thuyết xa vời, một mục tiêu viển vông. Nhưng giờ đây, từ miệng La Phàm, nó trở thành một lộ trình, một mục tiêu rõ ràng.
“Để thật sự Nghịch Thiên, để phá vỡ mọi xiềng xích, chúng ta phải đi đến Thượng Giới. Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của ‘Thiên’, đối mặt với những kẻ tự xưng là Thần, là Tiên, là đại diện cho Thiên Đạo,” La Phàm tuyên bố, giọng nói vang dội, đánh tan một phần áp lực của Thiên Uy. “Đó sẽ là một hành trình đầy cam go, nguy hiểm gấp vạn lần những gì chúng ta đã trải qua. Nhưng chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể tìm thấy chân lý, tìm thấy tự do đích thực.”
Ánh mắt hắn kiên định, không hề có chút dao động. Bên trong, tàn phiến ngọc bội khẽ rung động, như đang đồng tình với quyết định của hắn, như đang chỉ dẫn hắn đến một con đường mới.
Đám mây tím đỏ trên bầu trời bỗng nhiên co rút lại, rồi đột ngột tan biến, để lại một khoảng không gian trong xanh trống rỗng. Nhưng cảm giác bị cô lập, bị đánh dấu, vẫn còn đó, âm ỉ trong từng ngóc ngách của Nghịch Thiên Minh.
“Từ giờ trở đi,” La Phàm nói, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là báo thù hay tranh bá ở Đại lục này nữa. Mục tiêu của chúng ta, là tìm đường lên Thượng Giới!”
Một kỷ nguyên mới, không chỉ là của sự phản kháng, mà còn là của sự vươn tầm. La Phàm đã nhìn thấy con đường. Con đường này gập ghềnh, đầy chông gai, nhưng đó là con đường duy nhất để hắn có thể thực sự định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi mà Thượng Giới đang ẩn mình. “Thiên, ngươi đã ra tay. Ngươi đã đánh dấu ta. Vậy thì, ta sẽ biến dấu ấn đó thành bằng chứng cho sự tồn tại của ta, và là lời tuyên chiến gửi đến toàn bộ chư Thần, chư Tiên trên Thượng Giới!”
Hành trình Nghịch Thiên, giờ đây, mới thật sự bắt đầu vươn ra khỏi giới hạn của phàm trần.