Nghịch Thiên
Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:45:35 | Lượt xem: 4

La Phàm ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt phẫn nộ của các trưởng lão Thiên Vân Tông. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ có một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khóe môi, tựa như một tuyên ngôn không lời về sự thách thức. Đám đông đệ tử phía dưới đã hoàn toàn im bặt, chỉ còn tiếng gió rít qua những đỉnh núi đá, và tiếng lòng người đang sôi sục.

“Giết! Giết chết tên cuồng vọng này!”

Tiếng gầm giận dữ của trưởng lão Lôi Hổ vang vọng. Ngay lập tức, ba vị trưởng lão khác, những cường giả đã đạt đến cảnh giới Bán Bộ Thiên Quân, đồng loạt lao tới. Khí thế hùng hậu như sóng thần, mang theo áp lực khủng khiếp đè nén không gian. Mỗi người họ đều thi triển thần thông trấn phái, ý đồ nghiền nát La Phàm ngay tại chỗ.

Trưởng lão Lôi Hổ vung tay, một đạo lôi quang tím rực xé toang bầu trời, hóa thành một con mãng xà khổng lồ bằng điện, gầm thét lao về phía La Phàm. Trưởng lão Hỏa Diễm thì tụ hợp hỏa linh lực, biến thành một quả cầu lửa đỏ rực, nóng bỏng đến mức bóp méo cả không khí. Vị trưởng lão còn lại, với danh hiệu Phong Vân Tử, khẽ phất tay áo, hàng vạn luồng phong nhận sắc bén vô hình, ẩn chứa sát cơ kinh hoàng, bao vây La Phàm từ mọi hướng.

Đối mặt với ba đòn tấn công hội tụ của Bán Bộ Thiên Quân, bất kỳ ai ở cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong cũng phải tuyệt vọng. Nhưng La Phàm không hề nao núng. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bỗng bùng lên một thứ khí tức quỷ dị, không thuộc về bất kỳ công pháp nào mà các cường giả Thiên Vân Tông từng biết.

“Nghịch Thiên… Quyết!”

La Phàm khẽ thì thầm, bàn tay hắn kết ấn nhanh như chớp. Hư không xung quanh hắn đột nhiên vặn vẹo, một luồng ánh sáng đen kịt pha lẫn sắc xám tro, tựa như sự hỗn loạn của vũ trụ sơ khai, bùng nổ từ cơ thể hắn. Đây chính là sức mạnh đến từ mảnh vỡ của Hỗn Độn Thạch Bi đã dung hợp vào đan điền của hắn, một thứ năng lượng không tuân theo quy tắc của Thiên Đạo.

Con mãng xà lôi điện va chạm vào luồng khí tức hỗn độn, không gầm thét được một tiếng đã tan rã thành những tia điện li ti, bị nuốt chửng không còn dấu vết. Quả cầu lửa của trưởng lão Hỏa Diễm cũng gặp phải số phận tương tự, nhiệt lượng kinh hoàng nhanh chóng nguội lạnh, hóa thành tro tàn. Hàng vạn phong nhận sắc bén chém vào, nhưng chỉ tạo ra những tiếng va chạm tanh tách, không thể xuyên thủng lớp phòng ngự hỗn độn, rồi cũng tiêu tán trong hư vô.

Cả ba vị trưởng lão đồng loạt biến sắc. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một loại năng lượng như vậy. Nó không phải linh khí, không phải ma khí, không phải yêu khí, mà là một thứ sức mạnh vượt ra ngoài mọi lẽ thường, một thứ năng lượng có khả năng “nghịch chuyển” mọi quy tắc vật lý mà họ biết.

“Khốn kiếp! Hắn là quái vật gì vậy?” Trưởng lão Lôi Hổ rít lên, trong mắt hiện rõ vẻ kinh hãi.

“Hắn đang khiêu khích Thiên Đạo! Không thể dung thứ!” Trưởng lão Hỏa Diễm gầm lên, lần nữa ngưng tụ sức mạnh, nhưng lần này cẩn trọng hơn nhiều.

La Phàm không cho họ cơ hội phản ứng. Hắn khẽ nhúc nhích, thân ảnh bỗng hóa thành một tàn ảnh mờ ảo, xuyên qua không gian với tốc độ khó tin. Tốc độ này không phải đơn thuần là nhanh, mà tựa như hắn đã phá vỡ một giới hạn nào đó của không gian, xuất hiện ở một vị trí khác trước khi cơ thể kịp di chuyển hoàn toàn.

“Ầm!”

Một cú đấm mang theo sức mạnh hỗn độn kinh người, không hoa mỹ nhưng ẩn chứa lực lượng hủy diệt, giáng thẳng vào ngực trưởng lão Phong Vân Tử. Vị trưởng lão này chưa kịp thi triển phòng ngự đã bị đánh bay xa hàng trăm trượng, hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể va vào một ngọn núi đá, tạo ra một vết lõm sâu hoắm. Dù không chết ngay, nhưng nội phủ đã bị chấn động nghiêm trọng.

“Phong Vân Tử!” Hai vị trưởng lão còn lại kinh hoàng kêu lên. Một cường giả Bán Bộ Thiên Quân bị đánh trọng thương chỉ bằng một cú đấm? La Phàm, rốt cuộc là cảnh giới gì?

Trên đài cao, Thiên Mệnh Chi Tử Lăng Tiêu, người vẫn giữ vẻ bình tĩnh từ đầu, lúc này đôi mắt đã co rút lại. Hắn cảm nhận được sự bất thường trong sức mạnh của La Phàm. Đó không phải là sức mạnh mà một kẻ phàm trần có thể đạt được, cũng không phải là linh khí của đại lục Phong Vân. Nó mang theo một loại “đạo” khác, một “đạo” muốn phá vỡ mọi quy tắc. Hắn, với tư cách là Thiên Mệnh Chi Tử, có thể cảm nhận được sự kháng cự của Thiên Đạo đối với sự tồn tại của La Phàm.

“Dị số… ngươi quả nhiên là một dị số của thế gian này!” Lăng Tiêu cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự uy nghiêm lạ thường. “Thiên Đạo sẽ không cho phép ngươi tồn tại!”

Hắn bước lên một bước, không khí xung quanh đột nhiên trở nên trong suốt lạ thường, tựa như được gột rửa bởi một sức mạnh vô hình. Một luồng uy áp thanh tịnh, cao quý, nhưng cũng vô cùng bá đạo, tỏa ra từ cơ thể Lăng Tiêu. Đây chính là Thiên Mệnh Chi Lực, sức mạnh được Thiên Đạo ban phước, đại diện cho ý chí của trời đất.

“Thiên Đạo ư? Thứ ta muốn chính là nghịch chuyển cái gọi là Thiên Đạo của các ngươi!” La Phàm cười khẩy, hắn hiểu Lăng Tiêu chính là đại diện cho cái “Thiên Mệnh” mà hắn muốn phá vỡ. “Ngươi có Thiên Mệnh ban phước, ta có Nghịch Thiên tự tạo! Xem thử ai mới là kẻ đứng vững cuối cùng!”

Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn giơ tay, một thanh kiếm ánh sáng thuần khiết ngưng tụ trong lòng bàn tay. Kiếm này không có hình dạng vật chất, chỉ là một luồng năng lượng trắng bạc chói lòa, nhưng lại tỏa ra khí tức có thể chém đứt mọi thứ. Đây là “Thiên Mệnh Chi Kiếm”, vũ khí được hình thành từ ý chí của Thiên Đạo.

“Thiên Mệnh Trảm!”

Lăng Tiêu vung kiếm. Một đạo kiếm quang trắng bạc xé toang không gian, không mang theo sát khí cuồng bạo, nhưng lại ẩn chứa ý chí tuyệt đối của Thiên Đạo, tựa như phán quyết của trời xanh, không thể chống lại. Nó khóa chặt La Phàm, không cho hắn đường thoát.

La Phàm cảm nhận được sự nguy hiểm chưa từng có. Kiếm này không chỉ chém vào thân thể, mà còn muốn chém đứt cả ý chí, cả số mệnh của hắn. Nếu bị trúng, hắn không chỉ chết, mà còn có thể bị xóa sổ khỏi dòng chảy luân hồi, không còn cơ hội chuyển thế.

“Muốn chém đứt ta? Ngươi còn non lắm!”

La Phàm gầm lên. Hỗn Độn Thạch Bi trong đan điền hắn đột nhiên rung động dữ dội, một luồng sức mạnh cổ xưa hơn, thâm sâu hơn bùng nổ. Không gian xung quanh hắn bỗng nhiên trở nên chậm chạp một cách quỷ dị. Kiếm quang của Lăng Tiêu, vốn dĩ nhanh như chớp, giờ đây lại tựa như đang bơi trong chất lỏng đặc quánh, tốc độ giảm đi rõ rệt.

“Thiên Đạo… Nghịch Lưu!”

La Phàm thi triển một chiêu thức bí ẩn. Hắn không né tránh, mà giơ thẳng tay ra, lòng bàn tay ngưng tụ một vòng xoáy hỗn độn đen xám. Vòng xoáy này không ngừng xoay tròn, tựa như một lỗ đen mini có thể hút chửng mọi thứ. Khi Thiên Mệnh Chi Kiếm chạm vào vòng xoáy, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.

Kiếm quang trắng bạc, biểu tượng của sự thuần khiết và ý chí Thiên Đạo, bắt đầu bị vòng xoáy hỗn độn kia nuốt chửng từng chút một. Không chỉ nuốt chửng năng lượng, mà còn đảo ngược cả thuộc tính của nó. Ánh sáng trắng bạc dần bị nhuộm đen, sự thuần khiết bị biến đổi thành tạp chất, uy nghiêm hóa thành hỗn loạn.

Lăng Tiêu cảm thấy một luồng phản phệ kinh khủng từ Thiên Mệnh Chi Kiếm. Hắn hoảng hốt thu kiếm về, nhưng đã muộn. Một nửa thanh kiếm đã bị La Phàm làm cho biến chất, trở thành một thứ gì đó vô cùng quái dị, mất đi vẻ thần thánh vốn có. Hắn phải cắt đứt liên kết với phần bị biến đổi đó, khiến Thiên Mệnh Chi Kiếm của hắn bị suy yếu đi một phần.

“Cái gì? Hắn có thể nghịch chuyển cả Thiên Mệnh Chi Lực ư?” Lăng Tiêu lùi lại mấy bước, vẻ kinh ngạc lần đầu tiên hiện rõ trên gương mặt vốn luôn cao ngạo của hắn.

Các trưởng lão Thiên Vân Tông khác, kể cả những người đang định tấn công La Phàm, đều đứng sững lại. Cảnh tượng vừa rồi đã vượt quá sức tưởng tượng của họ. Thiên Mệnh Chi Tử, người được cho là bất khả chiến bại, lại bị La Phàm làm tổn hại vũ khí Thiên Mệnh, và còn bị đẩy lùi? Điều này là không thể tin được!

La Phàm thở hổn hển một chút. Chiêu thức “Thiên Đạo Nghịch Lưu” này tiêu hao rất nhiều năng lượng, nhưng hiệu quả của nó thì vô cùng kinh người. Hắn biết mình không thể ở lại đây mãi được. Mặc dù hắn mạnh, nhưng Thiên Vân Tông không chỉ có ba vị trưởng lão Bán Bộ Thiên Quân, và Lăng Tiêu vẫn còn rất nhiều át chủ bài.

“Thiên Mệnh Chi Tử, ngươi cũng chỉ đến thế thôi!” La Phàm cao giọng, lời nói của hắn vang vọng khắp Thiên Vân Tông, tựa như một tiếng sấm sét đánh vào tâm trí mỗi đệ tử, mỗi cường giả nơi đây. “Cái gọi là Thiên Mệnh của ngươi, trước mặt ta, cũng chỉ là một trò cười!”

Hắn nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt rực lửa: “Trận chiến này, chỉ mới là khởi đầu! Đại lục Phong Vân sẽ sớm biết, không có Thiên Mệnh nào là vĩnh hằng, không có Thiên Đạo nào là bất biến! Ta sẽ lật đổ tất cả!”

Nói xong, La Phàm không chút chần chừ. Toàn thân hắn bùng lên luồng khí hỗn độn một lần nữa, hóa thành một đạo cầu vồng đen xám, phá không bay đi. Tốc độ của hắn nhanh đến mức các trưởng lão Thiên Vân Tông chưa kịp phản ứng đã không còn nhìn thấy bóng dáng.

“Đuổi theo! Tuyệt đối không để hắn thoát!” Trưởng lão Lôi Hổ gầm lên, nhưng đã quá muộn. La Phàm đã biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại sự hỗn loạn và kinh hoàng tột độ.

Lăng Tiêu đứng bất động tại chỗ, nhìn về hướng La Phàm biến mất. Bàn tay hắn nắm chặt thanh Thiên Mệnh Chi Kiếm bị tổn hại, ánh mắt lóe lên những tia sáng phức tạp. Hắn đã được Thiên Đạo chọn lựa, được ban cho sức mạnh vô song, nhưng hôm nay, hắn lại bị một kẻ “dị số” làm bẽ mặt ngay tại chính sân nhà. La Phàm đã không chỉ khiêu chiến hắn, mà còn khiêu chiến cả cái gọi là “Thiên Mệnh” mà hắn đại diện.

Đại lục Phong Vân, từ giờ phút này, sẽ không bao giờ còn yên bình nữa. La Phàm, kẻ được gọi là “dị số”, đã thực sự châm ngòi cho một cơn bão táp quét qua toàn bộ thế giới này. Một kỷ nguyên mới, nơi ý chí cá nhân dám đối đầu với Thiên Mệnh, đã chính thức mở ra, với La Phàm là ngọn cờ tiên phong.

Những lời nói cuối cùng của hắn vẫn còn vang vọng trong không trung, như một lời tiên tri, một lời thách thức hùng hồn gửi đến toàn bộ Thiên Đạo:

“Ta sẽ lật đổ tất cả!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8