Nghịch Thiên
Chương 244
La Phàm bước đi vững chắc, mỗi bước chân đều chứa đựng ý chí sắt đá, không chút do dự. Hướng hắn đi, chính là phía chân trời xa xăm nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây, nơi tọa lạc Thiên Vân Tông – một trong những tông môn cổ xưa và mạnh nhất Đại lục Phong Vân.
Đại lục Phong Vân rộng lớn hơn nhiều so với tiểu thế giới mà La Phàm từng biết. Càng tiến sâu vào vùng đất trung tâm, linh khí càng trở nên nồng đậm, các thành trì càng thêm nguy nga, tráng lệ. La Phàm cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Những cường giả mà hắn gặp trên đường đều mang khí thế cường đại, cảnh giới cao hơn hẳn những kẻ hắn từng đối phó ở quê nhà. Điều này càng củng cố niềm tin của hắn: con đường Nghịch Thiên này không hề dễ dàng, nhưng cũng chính vì vậy mà nó đáng giá.
Trên đường đi, La Phàm không ngừng thu thập thông tin. Hắn nghe được vô số lời đồn đại về Thiên Vân Tông, về sự uy nghiêm và quyền thế của nó. Đặc biệt, những câu chuyện về các “Thiên Mệnh Chi Tử” của Thiên Vân Tông luôn được truyền tụng với sự ngưỡng mộ và kính sợ. Những kẻ này, được cho là mang theo thiên mệnh, có khí vận gia thân, tu luyện thần tốc, gặp dữ hóa lành, mọi khó khăn đều biến thành cơ duyên. Chúng là những ngôi sao sáng chói nhất trên bầu trời tu luyện của Phong Vân Đại lục, những kẻ mà không ai dám đối đầu.
Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi La Phàm. “Thiên Mệnh Chi Tử ư? Ta sẽ xem, cái ‘Thiên Mệnh’ mà các ngươi tôn thờ, rốt cuộc có thể bảo vệ các ngươi đến đâu.”
Sau gần nửa tháng hành trình, vượt qua vô số hiểm trở và những vùng đất kỳ lạ, Thiên Vân Tông cuối cùng cũng hiện ra trước mắt La Phàm. Đó không chỉ là một tông môn, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ, sừng sững trên đỉnh những ngọn núi cao ngất trời. Những dãy núi được bao phủ bởi mây mù quanh năm, linh khí cuồn cuộn, như một bức tranh tiên cảnh được vẽ nên. Cổng chính của tông môn được chạm khắc tinh xảo, uy nghiêm đến mức khiến người ta phải nín thở. Từ xa, La Phàm đã có thể cảm nhận được những luồng khí tức cường đại không ngừng tỏa ra từ bên trong, ẩn chứa sức mạnh kinh người.
La Phàm không vội vàng xông vào. Hắn chọn một quán trà nhỏ ở chân núi, nơi các đệ tử ngoại môn và một số tán tu thường lui tới để nghỉ ngơi và trao đổi thông tin. Hắn muốn tìm hiểu kỹ hơn về tình hình hiện tại của Thiên Vân Tông.
Vừa bước vào, La Phàm đã nghe thấy những lời bàn tán xôn xao. “Nghe nói Thiên Vân Tông sắp tổ chức ‘Thăng Long Đại Hội’ đấy!” Một lão giả râu bạc phơ trầm giọng nói, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.
“Đúng vậy! ‘Thăng Long Đại Hội’ ba năm một lần, là cơ hội để các đệ tử ngoại môn tranh tài, giành lấy tư cách tiến vào nội môn, thậm chí có thể được các trưởng lão, hộ pháp nhìn trúng làm đệ tử thân truyền!” Một thanh niên trẻ tuổi reo lên, giọng đầy vẻ hưng phấn.
“Không chỉ vậy, năm nay còn có tin đồn rằng hội nghị sẽ được tổ chức long trọng hơn mọi năm, bởi vì có ba vị Thiên Mệnh Chi Tử vừa bế quan đột phá, đạt đến cảnh giới mới, sẽ đích thân thị sát và chọn ra một số đệ tử có tiềm năng đặc biệt!” Một vị khách khác bổ sung, giọng điệu đầy ngưỡng mộ và khao khát.
La Phàm khẽ nhíu mày. Ba vị Thiên Mệnh Chi Tử? Đây chính là cơ hội tốt nhất để hắn làm nên phong ba bão táp mà không cần phải đi khắp nơi tìm kiếm. Hắn muốn đối đầu trực diện, muốn cho cả Đại lục Phong Vân thấy rằng, cái gọi là Thiên Mệnh, cũng chỉ là một trò cười.
Hắn lắng nghe thêm một lúc, thu thập đủ thông tin cần thiết. ‘Thăng Long Đại Hội’ sẽ diễn ra sau ba ngày nữa. Đây sẽ là sân khấu hoàn hảo cho màn ra mắt của hắn.
Trong ba ngày chờ đợi, La Phàm không hề lãng phí. Hắn tìm một nơi hẻo lánh, tĩnh tâm tu luyện, điều chỉnh trạng thái đỉnh cao nhất. Hắn biết rằng, đối phó với Thiên Vân Tông và những Thiên Mệnh Chi Tử của họ sẽ không hề đơn giản. Tuy nhiên, trong lòng hắn không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự hưng phấn và khát khao chiến đấu.
Ngày ‘Thăng Long Đại Hội’ chính thức bắt đầu. Toàn bộ khu vực quảng trường rộng lớn trước cổng Thiên Vân Tông đã được chuẩn bị sẵn sàng. Vô số đệ tử ngoại môn, tán tu, và cả những cường giả từ các thế lực khác cũng tề tựu đông đủ để chứng kiến sự kiện trọng đại này. Khí thế ngút trời, tiếng người ồn ào như thủy triều dâng.
La Phàm lặng lẽ hòa vào đám đông. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài bình thường, không quá nổi bật, nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng, quét qua từng gương mặt, từng khí tức cường đại trong đám người.
Trên đài cao, các vị trưởng lão, hộ pháp của Thiên Vân Tông đã tề tựu. Họ đều là những cường giả có tu vi thâm hậu, khí thế uy nghi, khiến người khác không dám nhìn thẳng. Ở vị trí trung tâm, có ba ghế ngồi đặc biệt, dành cho ba vị Thiên Mệnh Chi Tử vừa bế quan xuất quan.
Khi ba nhân vật này xuất hiện, toàn bộ quảng trường bỗng chốc im lặng. Đó là ba thanh niên, hai nam một nữ, mỗi người đều sở hữu khí chất phi phàm. Người nam đứng đầu, tên là Lăng Tiêu, mặc một bộ trường bào màu trắng, khí chất như thần tiên giáng trần, ánh mắt thanh khiết nhưng lại ẩn chứa vẻ ngạo nghễ bẩm sinh. Hắn chính là người được đồn đại là có thiên phú khủng khiếp nhất, đã đạt đến cảnh giới Linh Hải Cảnh đỉnh phong khi tuổi đời còn rất trẻ, chỉ cách bước vào cảnh giới Niết Bàn Cảnh một bước chân. Bên cạnh hắn là một thanh niên khác tên Mộ Dung Phi, khí thế trầm ổn như núi, sức mạnh bùng nổ. Nữ nhân duy nhất, Tần Nguyệt Nhi, dung mạo tuyệt mỹ, quanh thân tỏa ra linh khí băng hàn, giống như một tiên tử lạnh lùng.
Sự xuất hiện của họ đã khiến vô số người phải cảm thán. Đây chính là những “Thiên Mệnh Chi Tử” danh bất hư truyền, những kẻ được trời ưu ái, định sẵn sẽ trở thành bá chủ một phương.
La Phàm nhìn ba người họ, ánh mắt không hề dao động. Hắn cảm nhận được luồng khí vận mạnh mẽ bao quanh họ, nhưng đồng thời cũng nhận ra một thứ gì đó gượng ép, không tự nhiên. Giống như có một sợi dây vô hình đang ràng buộc họ, nhưng cũng nâng đỡ họ. Đó chính là cái gọi là “Thiên Mệnh” mà hắn muốn phá vỡ.
Trưởng lão chủ trì đại hội bắt đầu tuyên bố các quy tắc, sau đó là những trận đấu đầu tiên. Các đệ tử ngoại môn thi nhau lên đài, thể hiện tài năng của mình. Những trận đấu diễn ra sôi nổi, nhưng trong mắt La Phàm, chúng quá tầm thường, không có gì đáng để hắn bận tâm.
Hắn kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi một thời cơ thích hợp. Hắn muốn ra tay, phải là một đòn sấm sét, khiến cả Thiên Vân Tông, và cả Đại lục Phong Vân phải chấn động.
Một lúc sau, một đệ tử ngoại môn tên là Trương Hổ, với vẻ ngoài hùng tráng, đã liên tiếp đánh bại vài đối thủ, thu hút được một chút sự chú ý. Tuy nhiên, ngay khi hắn định tiếp tục thách đấu, Lăng Tiêu trên đài cao bỗng nhiên nhàn nhạt mở miệng.
“Trương Hổ, ngươi có tiềm năng, nhưng tâm tính chưa vững. Không cần tiếp tục.” Giọng nói của Lăng Tiêu thanh thoát, nhưng lại mang theo một sự áp đặt khó tả. Chỉ bằng một câu nói, hắn đã phán quyết kết quả của Trương Hổ.
Trương Hổ ngẩn người, sau đó sắc mặt trắng bệch. Hắn cúi đầu, không dám nói thêm lời nào, lặng lẽ bước xuống đài. Đám đông xung quanh cũng không dám dị nghị, bởi vì Lăng Tiêu là Thiên Mệnh Chi Tử, lời hắn nói ra chính là ý trời.
Nhưng La Phàm không nghĩ vậy. Hắn khẽ nhếch môi, chậm rãi bước ra khỏi đám đông. Hắn tiến thẳng về phía đài cao, nơi Lăng Tiêu và các vị trưởng lão đang ngồi.
Bước chân của La Phàm không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một áp lực vô hình, khiến những người xung quanh phải nhường đường, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và khó hiểu. Kẻ này là ai? Dám cả gan tiến lên như vậy?
Khi La Phàm đứng dưới chân đài, hắn ngẩng đầu, ánh mắt trực tiếp đối diện với Lăng Tiêu. “Ngươi nói không cần tiếp tục, là không cần tiếp tục thế nào?” Giọng nói của La Phàm không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự thách thức không hề che giấu.
Toàn bộ quảng trường bỗng chốc như đóng băng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào La Phàm. Ai dám chất vấn Lăng Tiêu, một Thiên Mệnh Chi Tử của Thiên Vân Tông?
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, ánh mắt thanh khiết giờ đây ẩn chứa một tia lạnh lẽo. Hắn chưa từng gặp ai dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu như vậy. “Ngươi là ai? Dám quấy phá Thăng Long Đại Hội của Thiên Vân Tông?”
La Phàm cười nhạt. “Ta là La Phàm, một kẻ không có Thiên Mệnh, chỉ muốn xem thử, cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, rốt cuộc có gì đặc biệt.”
Lời nói này vừa thốt ra, cả quảng trường ồ lên kinh hãi. Hắn không chỉ chất vấn Lăng Tiêu, mà còn trực tiếp khiêu chiến với khái niệm “Thiên Mệnh Chi Tử”! Đây không chỉ là quấy phá, đây là sự sỉ nhục, là sự đối đầu trắng trợn với Thiên Vân Tông, và cả cái gọi là “Thiên Đạo” mà họ tôn thờ!
Các trưởng lão của Thiên Vân Tông sắc mặt biến đổi. Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, tu vi cao thâm, lập tức quát lớn: “Thằng nhóc cuồng vọng! Dám ăn nói càn rỡ! Ngươi có biết mình đang đứng ở đâu không?”
La Phàm phớt lờ vị trưởng lão, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Lăng Tiêu. “Người của Thiên Mệnh, luôn tự cho mình là đúng, tự cho mình quyền phán xét số phận người khác. Vậy để ta xem, cái ‘Thiên Mệnh’ của ngươi, có thể chống đỡ được bao lâu trước ý chí của một phàm nhân.”
Lăng Tiêu đứng thẳng dậy, khí thế quanh thân bỗng nhiên bùng nổ. Một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. “Ngông cuồng! Ngươi là kẻ đầu tiên dám nói lời như vậy trước mặt ta. Ta sẽ cho ngươi biết, hậu quả của việc khinh nhờn Thiên Mệnh!”
Không đợi Lăng Tiêu ra tay, La Phàm đã chủ động lao lên. Tốc độ của hắn nhanh như chớp, thân pháp linh hoạt đến khó tin. Trong khoảnh khắc, hắn đã xuất hiện trên đài cao, đối diện với Lăng Tiêu, tay phải nắm chặt, một quyền đánh ra, mang theo một luồng lực lượng cuồng bạo, không hề có chút hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa ý chí phá vỡ mọi quy tắc.
Cú đấm này không chỉ nhắm vào Lăng Tiêu, mà còn là một đòn giáng mạnh vào sự kiêu ngạo của “Thiên Mệnh”.
Lăng Tiêu không ngờ La Phàm lại dám chủ động công kích nhanh như vậy. Hắn khẽ hừ lạnh, cũng tung ra một chưởng, ánh sáng trắng xanh lóe lên, linh lực như thủy triều dâng, mang theo uy năng của Thiên Mệnh. “Ngươi là kẻ dị số, nhưng dưới Thiên Mệnh, mọi dị số đều phải hóa hư vô!”
Hai quyền chưởng va chạm, phát ra một tiếng nổ long trời lở đất. Linh lực cuồng bạo quét ngang, khiến các vị trưởng lão và đệ tử xung quanh phải lùi lại. Đất đá trên quảng trường nứt toác, bụi bay mù mịt.
Khi bụi tan, La Phàm và Lăng Tiêu vẫn đứng vững. La Phàm hơi lùi lại một bước, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Lăng Tiêu thì sắc mặt có chút ngạc nhiên, hắn không ngờ một kẻ không tên tuổi lại có thể đỡ được một đòn của mình mà không hề hấn gì, thậm chí còn khiến hắn cảm thấy một chút chấn động.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì?” Lăng Tiêu trầm giọng hỏi, vẻ ngạo nghễ ban đầu đã bị thay thế bằng sự thận trọng.
La Phàm không trả lời. Hắn chỉ cười, nụ cười ẩn chứa sự khinh thường đối với cái gọi là cảnh giới. Với hắn, tu luyện không phải là những con số khô khan, mà là sự thấu hiểu và vượt qua giới hạn của bản thân. “Không quan trọng ta là cảnh giới gì. Quan trọng là, Thiên Mệnh của ngươi, không phải là vô địch.”
Lời nói của La Phàm như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Lần đầu tiên, một kẻ phàm tục dám công khai tuyên bố như vậy trước mặt Thiên Mệnh Chi Tử, và hắn đã chứng minh được điều đó bằng chính sức mạnh của mình. Đại lục Phong Vân, quả thật đã bước vào một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên mà ý chí cá nhân, có thể đối đầu với cả Thiên Mệnh!
Các vị trưởng lão của Thiên Vân Tông đã hoàn toàn bị sốc. Một kẻ lạ mặt, một “dị số”, đã dám khiêu chiến Thiên Mệnh Chi Tử ngay tại sân nhà của họ, và còn ngang sức ngang tài trong đòn đầu tiên. Điều này là không thể chấp nhận được!
“Đánh! Giết chết tên cuồng vọng này!” Một trưởng lão gầm lên giận dữ. Cả Thiên Vân Tông, cả Đại lục Phong Vân, sẽ không bao giờ cho phép một kẻ như La Phàm tồn tại, một kẻ dám phá vỡ trật tự, dám thách thức Thiên Đạo!
La Phàm ngẩng cao đầu. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Phong ba bão táp mà hắn muốn tạo ra, giờ đây mới chính thức bắt đầu!