Nghịch Thiên
Chương 243
La Phàm đứng sừng sững giữa không trung, chân nguyên cuộn trào như bão tố, ánh mắt sắc bén xuyên thẳng qua tầng mây, khóa chặt vào vết nứt nhỏ vừa xuất hiện trên bầu trời. Đó không chỉ là một vết nứt vật lý, mà là một vết sẹo trên tấm màn vô hình ngăn cách các tầng giới, một vết rách phơi bày một phần ý chí siêu phàm. Từ bên trong khe nứt, không có ánh sáng chói lòa hay tiếng sét đánh kinh thiên, chỉ có một luồng áp lực vô hình, nặng nề như hàng vạn ngọn núi đè xuống, khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Đó là một ánh mắt, không phải của một sinh linh cụ thể, mà là sự ngưng tụ của một ý chí, lạnh lẽo, vô tình, và tràn đầy sự phẫn nộ.
Hắn cười khẩy, nụ cười ngạo nghễ, thách thức. “Đến đây đi. Ta chờ các ngươi.”
Lời nói của La Phàm không chỉ vang vọng trong không gian mà còn như một tiếng sét đánh thẳng vào trái tim của những kẻ đang quan sát từ xa, những người đã chứng kiến hắn từ một phế vật vươn lên, từng bước phá vỡ mọi định luật. Luồng áp lực từ vết nứt trên trời đột ngột gia tăng, không khí xung quanh La Phàm bắt đầu vặn vẹo, những tia sét màu đen không rõ nguồn gốc xé rách khoảng không, như những ngón tay vô hình muốn xé nát thân thể hắn. Nhưng La Phàm không hề nao núng. Hắn dang rộng hai tay, đón nhận luồng áp lực đó, như thể đó là một lời chào, một lời mời gọi đến từ đối thủ.
Chân nguyên trong cơ thể hắn không ngừng luân chuyển, không còn là chân nguyên của một tu sĩ bình thường, mà là một dòng chảy hỗn loạn, mang theo ý chí bất khuất, ý chí nghịch đảo mọi quy tắc. Hắn là một dị số, một sai lầm trong tính toán của “Thiên”, và giờ đây, hắn đã tự mình tuyên bố sự tồn tại của mình, không chút che giấu. Vết nứt trên trời chầm chậm khép lại, nhưng áp lực không biến mất. Thay vào đó, nó tan ra, biến thành vô số luồng khí tức kỳ dị, lan tỏa khắp Đại lục Phong Vân, mang theo một thông điệp vô hình mà tất cả cường giả đều có thể cảm nhận được: Một kẻ nghịch thiên đã xuất hiện, và nó phải bị tiêu diệt.
Tin tức về sự kiện kinh thiên động địa này lan truyền với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn cả ngọn gió mạnh nhất, nhanh hơn cả tia chớp xé ngang trời. Từ các tông môn cổ xưa nhất đến những thế gia ẩn mình, từ các đế quốc hùng mạnh nhất đến những thánh địa tu luyện thâm sâu nhất, không một ai không chấn động. Cái tên La Phàm, vốn đã là một cái gai trong mắt nhiều thế lực, giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một ngọn cờ thách thức.
Tại một cấm địa sâu thẳm của Vạn Tượng Tông, Tông chủ Vạn Tượng, một lão nhân râu tóc bạc phơ, đang nhắm mắt tĩnh tọa, đột ngột mở bừng mắt. Ánh mắt ông ta sắc như dao, xuyên qua lớp sương mù bao phủ cấm địa. “La Phàm… Hắn rốt cuộc đã làm điều đó. Hắn đã thách thức Thiên Mệnh!” Ông ta khẽ thở dài, trong giọng nói ẩn chứa sự phức tạp, vừa là lo lắng, vừa là một chút ngưỡng mộ không tên. “Đại lục Phong Vân, từ nay sẽ không còn yên bình nữa.”
Trong khi đó, ở một nơi khác, nơi linh khí ngưng tụ đến mức hóa lỏng, một nam tử trẻ tuổi với dung mạo tuấn mỹ như thần tiên, toàn thân phát ra ánh sáng vàng nhạt, đang ngồi trên một ngai vàng được chạm khắc từ ngọc bích. Hắn chính là một trong những “Thiên Mệnh Chi Tử” vĩ đại nhất của thời đại này, được cho là hiện thân của Thiên Đạo trên phàm trần. Khi luồng khí tức kỳ dị từ trên trời giáng xuống, hắn khẽ cau mày, đôi mắt vàng khẽ lóe lên sự khinh miệt. “Một con kiến hôi dám ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao? Quả là không biết trời cao đất rộng.” Hắn vung tay áo, một luồng chân nguyên vô hình quét qua không gian. “Hãy để ta xem, cái gọi là ‘Nghịch Thiên’ của ngươi có thể tồn tại được bao lâu trước sức mạnh chân chính của Thiên Đạo.”
Trong các thế lực bí ẩn hơn, những kẻ đã thao túng “Thiên Mệnh” từ trong bóng tối, sự kiện này lại gây ra một làn sóng phản ứng khác. Tại một không gian chỉ tồn tại trong ảo ảnh, một vài bóng hình mờ ảo đang tụ họp. “Hắn đã mạnh hơn chúng ta dự đoán,” một giọng nói trầm thấp cất lên. “Ý chí của hắn đã thức tỉnh. Vết nứt trên bầu trời là minh chứng cho sự bất an của ‘Thiên’ đối với hắn.”
Một bóng hình khác đáp lời, giọng nói lạnh lùng như băng. “Không sao. Hắn càng mạnh, càng là một mối đe dọa. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng có giá trị để kiểm chứng giới hạn của ‘Thiên’. Hãy để những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ kia đối phó với hắn trước. Đó là bài kiểm tra của họ, và cũng là cơ hội để chúng ta quan sát sức mạnh thực sự của kẻ dị số này.”
Trở lại nơi La Phàm đứng, sau khi vết nứt trên trời hoàn toàn biến mất, hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi trong không khí. Không còn là áp lực trực tiếp, mà là một cảm giác bị theo dõi, bị bao vây bởi vô số ánh mắt. Hắn biết, tuyên bố của mình đã được lắng nghe, và phản ứng sẽ không chậm trễ. Hắn không có ý định chạy trốn. Chạy trốn không phải là phong cách của La Phàm, càng không phải là tinh thần của kẻ “Nghịch Thiên”.
Hắn hạ xuống mặt đất, cơ thể vẫn tràn đầy năng lượng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ. Hắn đã thoát khỏi xiềng xích của “phế vật”, đã báo thù cho những kẻ hãm hại mình, và giờ đây, hắn đã dám đối mặt với thứ quyền năng tối thượng nhất. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng hơn bao giờ hết: không phải chỉ là sống sót hay báo thù, mà là định nghĩa lại tất cả.
La Phàm đưa tay xoa nhẹ lên chiếc nhẫn không gian trên ngón tay. Bên trong đó, là Cổ Tháp Thần Bí, là nơi ẩn chứa những bí mật sâu xa, là nguồn gốc của nhiều cơ duyên nghịch thiên của hắn. Hắn biết, những gì sắp tới sẽ không chỉ là những trận chiến với các Thiên Kiêu hay cường giả đại lục. Sẽ có những âm mưu thâm độc hơn, những bàn tay vô hình vươn ra từ Thượng Giới, thậm chí là từ những nơi còn cao hơn nữa. Nhưng hắn không sợ.
“Thiên Mệnh Chi Tử sao?” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự khinh bỉ. “Chỉ là những con rối được sắp đặt mà thôi. Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh, có thể bị ta giẫm nát dưới chân.”
Hắn cần chuẩn bị. Không chỉ là nâng cao tu vi, mà còn là củng cố thế lực, tìm kiếm những đồng minh thật sự, những kẻ cũng khao khát thoát khỏi sự trói buộc của định mệnh. Hắn không đơn độc. Trong khắp Đại lục Phong Vân này, chắc chắn có vô số sinh linh đã từng bị “Thiên Mệnh” ruồng bỏ, bị chèn ép, bị số phận bất công đối xử. Họ chính là những hạt giống tiềm năng cho liên minh “Nghịch Thiên” của hắn.
Trong khoảnh khắc đó, một luồng ý niệm mới chợt lóe lên trong tâm trí La Phàm. Hắn không chỉ muốn đánh bại “Thiên”, hắn muốn thay đổi nó. Thay đổi cái quy tắc tàn khốc, bất công đã chi phối Vạn Giới. Nhưng đó là một hành trình dài, vô cùng gian nan. Hiện tại, điều hắn cần làm là đối phó với những kẻ sẽ tìm đến hắn đầu tiên, những kẻ tự xưng là đại diện của “Thiên”.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây. Đó là hướng của một trong những tông môn cổ xưa và mạnh nhất đại lục, nơi được cho là có nhiều “Thiên Mệnh Chi Tử” nhất. Một nụ cười tự tin nở trên môi La Phàm. “Đến lúc rồi. Đến lúc để cái tên La Phàm này, thật sự làm nên phong ba bão táp trên Đại lục Phong Vân!”
Với bước chân vững chắc, La Phàm hướng về phía trước, không chút do dự. Phía trước hắn là vô vàn thử thách, nhưng cũng là vô vàn cơ hội để hắn khẳng định con đường “Nghịch Thiên” của mình. Đại lục Phong Vân đã bước vào một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của sự đối đầu giữa ý chí cá nhân và định mệnh tối thượng. Và La Phàm, chính là ngọn cờ đầu của kỷ nguyên đó.