Nghịch Thiên
Chương 242
Không gian nơi mũi thương Thiên Mệnh vỡ tan vẫn còn chấn động, những luồng năng lượng tàn dư xoáy tròn như những con mắt vô hình đang dõi theo. Sự im lặng bao trùm chiến trường còn đáng sợ hơn cả bất kỳ tiếng gầm thét nào. Những kẻ chứng kiến trận chiến, từ các trưởng lão tông môn đến đệ tử phàm tục, tất cả đều hóa đá. Họ không dám tin vào những gì vừa xảy ra. Vị “Thiên Mệnh Chi Tử” được cho là bất khả chiến bại, người thừa hưởng ý chí của trời cao, đã bị đánh bại. Thậm chí, thân thể hắn, cùng với linh hồn mang theo thiên vận, đã hoàn toàn tan biến, không để lại một dấu vết nào, cứ như thể hắn chưa từng tồn tại.
La Phàm đứng đó, sừng sững giữa tâm điểm của sự hủy diệt, khí tức vẫn còn cuồn cuộn nhưng ánh mắt lại sâu thẳm một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn không hề vui mừng hay tự mãn. Chiến thắng này, đối với hắn, không phải là một vinh quang cá nhân, mà là một dấu mốc, một lời tuyên chiến. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong huyết mạch hắn vẫn âm ỉ cháy, thúc giục hắn tiến lên. Hắn cảm nhận được, không phải sự kết thúc, mà là một khởi đầu mới, nguy hiểm hơn gấp vạn lần.
Dưới chân hắn, mặt đất nứt toác thành những rãnh sâu hoắm, tựa như vết thương của đại địa. Bầu trời vẫn còn vương những đám mây đen kịt, dấu tích của thần uy kinh thiên động địa vừa rồi. Nhưng tất cả những điều đó không thể che lấp đi hình bóng La Phàm, một hình bóng giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một huyền thoại sống. Từ một kẻ bị ruồng bỏ, một phế vật, hắn đã vươn lên, dùng chính đôi tay mình lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh”, phá nát mũi thương đại diện cho ý chí tối cao.
Một tiếng ho khan phá vỡ sự im lặng. Đó là một lão giả từ Vô Cực Thánh Địa, tông môn đã hậu thuẫn cho Thiên Mệnh Chi Tử. Khuôn mặt lão giờ đây trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự hoảng loạn và khó tin. Hắn không thể chấp nhận. Kế hoạch trăm năm, sự đầu tư vô hạn, tất cả chỉ để tạo ra một “Thiên Mệnh Chi Tử” hoàn mỹ, để rồi bị một phàm nhân phá hủy trong chớp mắt?
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Lão ta run rẩy chỉ vào La Phàm, giọng nói khản đặc. “Ngươi dám… nghịch thiên? Ngươi sẽ phải trả giá! Toàn bộ Vô Cực Thánh Địa sẽ không bỏ qua cho ngươi! Thiên Đạo sẽ không dung thứ!”
La Phàm chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc bén như dao cạo lướt qua lão giả. “Thiên Đạo?” Hắn nhếch mép cười khẩy. “Nếu Thiên Đạo chỉ là một công cụ để các ngươi thao túng số phận kẻ khác, vậy thì ta nguyện làm kẻ Nghịch Đạo. Nếu Thiên Đạo chỉ biết dung túng cho sự bất công, vậy thì ta nguyện phá hủy nó.”
Lời nói của La Phàm vang vọng, không chỉ trong không gian này mà còn như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí của vô số cường giả đang theo dõi. Những kẻ từng bị “Thiên Mệnh” chèn ép, những thế lực bị đè nén, những cá nhân khao khát tự do bỗng thấy một tia sáng le lói. Hạt giống nghi ngờ về “Thiên Mệnh” đã được gieo, và ngọn lửa hy vọng đã bùng lên, như chính La Phàm đã dự đoán.
Nhưng không phải ai cũng hoan nghênh. Từ phía xa, một luồng khí tức cường đại khác đột nhiên bộc phát, lạnh lẽo và đầy sát ý. Một đạo quang mang màu đen xé toạc bầu trời, lao thẳng về phía La Phàm. Đó không phải là một công kích trực diện, mà là một phong ấn, một xiềng xích vô hình muốn trói buộc hắn.
“Dị số. Phải bị xóa sổ!” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang vọng, không đến từ một cá nhân nào có mặt ở đây, mà như đến từ hư không vô tận. “Kẻ phá vỡ trật tự sẽ bị Thiên Đạo đào thải!”
La Phàm nheo mắt. Đây không phải là một cường giả tầm thường, cũng không phải một tông chủ thế gia. Đây là một ý chí, một sự can thiệp trực tiếp từ một thế lực siêu phàm, một tồn tại mà ngay cả các trưởng lão Vô Cực Thánh Địa cũng phải kính sợ. Hắn đã đụng chạm đến ranh giới cấm kỵ.
Luồng phong ấn đen như mực bao trùm lấy La Phàm, cố gắng xiềng xích linh hồn và đan điền của hắn. Hắn cảm thấy một lực lượng khổng lồ đang cố gắng đè nén, muốn bóp nát sự tồn tại của hắn. Nhưng La Phàm không lùi bước. Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân bộc phát kim quang rực rỡ, huyết mạch Nghịch Thiên sôi trào, xé tan luồng phong ấn. Hắn không chỉ hóa giải, mà còn phản công!
Sức mạnh phản phệ của La Phàm không ngờ lại xuyên qua không gian, đánh thẳng vào nơi phát ra ý chí kia. Một tiếng rên khẽ vang lên trong hư không, sau đó là sự im lặng chết chóc. Rõ ràng, hắn đã làm bị thương kẻ đã ra tay.
“Ngươi… ngươi dám… làm bị thương sứ giả Thiên Đạo?” Lão giả Vô Cực Thánh Địa lắp bắp, sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất. “Ngươi đã chọc giận Thượng Giới! Ngươi đã tự đào mồ chôn mình!”
Thượng Giới! Hai từ đó như một lời nguyền rủa, một xiềng xích vô hình trói buộc tất cả cường giả của đại lục này. Đó là nơi mà các vị Tiên, Thần, Yêu, Ma sinh sống, là nơi mà “Thiên Mệnh” được định đoạt. Việc La Phàm đánh bại Thiên Mệnh Chi Tử đã là một điều kinh thiên động địa, nhưng việc hắn dám phản công lại sứ giả từ Thượng Giới thì lại là một hành động tự sát trong mắt họ.
La Phàm không quan tâm. Hắn biết rằng, Thượng Giới sẽ không bỏ qua cho hắn. Từ giây phút hắn quyết định Nghịch Thiên, con đường của hắn đã định sẵn là phải đối đầu với mọi thế lực đại diện cho trật tự cũ. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó. Cái chết của Thiên Mệnh Chi Tử chỉ là một quân cờ nhỏ trong bàn cờ lớn hơn nhiều.
“Sứ giả Thiên Đạo?” La Phàm cười khẩy. “Chỉ là một tên chó săn tự xưng thần thánh. Ta sẽ không chỉ làm bị thương chúng, mà còn sẽ lôi cổ chúng xuống, từng tên một.”
Ánh mắt hắn lần nữa quét qua những gương mặt đang hoảng loạn của các cường giả. Hắn đã không còn là La Phàm của ngày xưa, kẻ chỉ biết tìm cách sống sót. Hắn là ngọn cờ. Ngọn cờ của sự phản kháng. Hắn cần phải tập hợp những kẻ có cùng chí hướng, những kẻ bị áp bức, để tạo thành một liên minh Nghịch Thiên.
“Từ giờ trở đi,” La Phàm cất giọng, âm thanh không quá lớn nhưng lại vang vọng đến tận cùng chân trời, “không còn Thiên Mệnh Chi Tử nào nữa. Chỉ có những kẻ dám tự định đoạt số phận của mình. Những kẻ dám chiến đấu vì tự do. Kẻ nào muốn đi theo con đường đó, hãy đến với ta.”
Lời tuyên bố của hắn mạnh mẽ và đầy sức thuyết phục. Một số cường giả vốn đã bị chèn ép bởi các thế lực lớn, hoặc những tông môn nhỏ bé bị coi thường, bắt đầu lay động. Một vài tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, từ những ánh mắt nghi ngờ dần chuyển sang sự ngưỡng mộ và một chút điên cuồng.
La Phàm biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và máu xương. Hắn đã chính thức đối đầu với Thượng Giới, với những vị thần linh tự xưng là “Thiên”. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, hắn là La Phàm, là hiện thân của Nghịch Thiên. Hắn sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai, bất kỳ cái gọi là “Thiên Mệnh” nào. Hắn sẽ dùng chính đôi tay mình, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”!
Một luồng chân nguyên khổng lồ bốc lên từ người La Phàm, không phải là để tấn công, mà là để khẳng định sự tồn tại của hắn, để tuyên bố với toàn bộ đại lục, và có lẽ là cả Thượng Giới, rằng hắn đã đến, và hắn sẽ không bao giờ khuất phục. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi một vết nứt nhỏ vừa xuất hiện, như một con mắt đang giận dữ nhìn xuống. Hắn cười khẩy. “Đến đây đi. Ta chờ các ngươi.”
Từ ngày hôm nay, cái tên La Phàm sẽ không chỉ còn là một kẻ dị số, mà là một ngọn lửa, một cơn bão, một lời nguyền rủa đối với những kẻ tôn thờ Thiên Mệnh, và là một tia hy vọng cho vô số sinh linh đang khao khát tự do. Đại lục Phong Vân, từ nay sẽ không còn yên bình nữa.