Nghịch Thiên
Chương 241

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:43:28 | Lượt xem: 4

La Phàm không lùi, mà tiến. Thân ảnh hắn tựa như một mũi tên xé gió, va chạm trực diện với mũi thương khổng lồ mà Hộ Tháp Thần Tướng vừa phóng ra. Không phải là tránh né, không phải là đối kháng bằng chiêu thức phức tạp, mà là một sự đối đầu thuần túy của ý chí và sức mạnh.

“RẦM!!!”

Một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp không gian, chấn động đến tận cốt tủy của những kẻ đang quan sát từ xa. Cả ngọn tháp cổ kính dường như cũng rung chuyển dữ dội, những vết nứt nhỏ bắt đầu lan tỏa trên bề mặt đá cổ. Luồng khí tức hỗn độn đen đỏ của La Phàm va chạm với ánh sáng vàng rực rỡ của Thiên Mệnh, tạo thành một cơn lốc năng lượng cuồng bạo, xé rách không gian, nghiền nát mọi thứ trong phạm vi hàng trăm trượng.

Mũi thương khổng lồ, vốn mang theo uy năng hủy diệt của Thiên Mệnh, đáng lẽ phải xuyên thủng mọi thứ, nhưng khi tiếp xúc với La Phàm, nó không thể tiến thêm một tấc. Luồng khí tức hỗn độn của hắn không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn mang theo một loại quy tắc nghịch lý, một ý chí phản kháng ngưng tụ đến cực điểm. Nó như một cơn sóng thần đen đỏ, nuốt chửng và phân rã ánh sáng vàng rực rỡ của Thiên Mệnh, khiến mũi thương vốn kiên cố như núi thép bắt đầu vặn vẹo, méo mó.

“Cái gì?!” Hộ Tháp Thần Tướng, vốn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng và cao ngạo, cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ. Nó không thể tin vào mắt mình. Sức mạnh Thiên Mệnh gia trì, thứ mà ngay cả những Thiên Kiêu đỉnh cấp nhất cũng khó lòng chống lại, lại bị một kẻ được gọi là “dị số” này chặn đứng, thậm chí còn đang bị ăn mòn ngược lại?

La Phàm cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên toàn thân, tựa như cả một ngọn núi đang muốn nghiền nát hắn. Từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt đều gào thét đau đớn, nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm kiên định, ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng càng cháy rực. Hắn không chỉ dùng thể xác để chống đỡ, mà còn dùng ý chí để đối kháng. Mỗi một phân tử khí tức hỗn độn đen đỏ bùng nổ từ cơ thể hắn đều là một lời tuyên chiến với cái gọi là Thiên Mệnh.

“Ngươi… là kẻ nào? Tại sao lại sở hữu sức mạnh này?!” Thần Tướng gầm lên, giọng nói vang dội như sấm sét, không còn giữ được sự bình tĩnh. Nó cảm thấy một mối đe dọa sâu sắc, không phải từ sức mạnh đơn thuần, mà từ bản chất nghịch lý của La Phàm. Hắn giống như một lỗ hổng trong Thiên Đạo, một sai số không nên tồn tại.

La Phàm cười khẩy, nụ cười mang theo sự khinh miệt và thách thức. “Ta là kẻ mà Thiên Mệnh các ngươi muốn hủy diệt! Ta là kẻ sẽ chứng minh rằng cái gọi là Thiên Mệnh của các ngươi, chỉ là một trò hề!”

Cùng với lời nói đó, khí tức hỗn độn quanh người La Phàm bỗng nhiên bùng phát mạnh mẽ hơn gấp bội. Những sợi năng lượng đen đỏ đan xen không còn đơn thuần là công kích, mà chúng bắt đầu xoáy sâu vào bên trong mũi thương, như những con rắn độc tìm cách phá hủy cấu trúc của nó. Ánh sáng vàng của Thiên Mệnh trên mũi thương bắt đầu nhấp nháy, rồi mờ dần, như một ngọn nến sắp tàn trong bão táp.

“Không thể nào!” Thần Tướng hét lên, cố gắng rút mũi thương về, nhưng nó nhận ra, một khi đã tiếp xúc với La Phàm, mũi thương kia tựa hồ đã bị một lực lượng vô hình nào đó khóa chặt, không tài nào nhúc nhích được nữa. Nó như bị một hố đen nuốt chửng, mọi sức mạnh rót vào đều biến mất không dấu vết.

La Phàm biết rằng đây là thời cơ. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn đột nhiên rung động kịch liệt, một luồng sức mạnh nguyên thủy, hoang dã và không thuộc về bất kỳ quy tắc nào của thế giới này, trào dâng mãnh liệt. Hắn cảm thấy mình đã chạm tới một tầng sức mạnh mới, một sự thức tỉnh sâu sắc hơn về bản chất của chính mình.

“Phá!”

Chỉ một tiếng gầm nhẹ, nhưng lại chứa đựng sức mạnh của vạn quân. La Phàm dồn toàn bộ khí tức hỗn độn vào hai nắm đấm, không ngần ngại tung ra một cú đấm trực diện vào thân mũi thương. Cú đấm không hoa mỹ, nhưng lại mang theo ý chí phá vỡ mọi xiềng xích, mọi định luật.

“RẮC! RẮC! RẮC!”

Những âm thanh rạn nứt chói tai vang lên liên tiếp. Mũi thương khổng lồ, tượng trưng cho uy thế của Thiên Mệnh, không thể chịu đựng được nữa. Từ điểm tiếp xúc với nắm đấm của La Phàm, những vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan ra toàn bộ thân thương. Ánh sáng vàng vụn vỡ, hóa thành vô số đốm sáng li ti tan biến vào hư không. Cuối cùng, với một tiếng nổ lớn hơn bất kỳ tiếng nào trước đó, mũi thương khổng lồ vỡ tan tành thành vô số mảnh nhỏ, biến mất không dấu vết.

“KHÔNG!!!” Thần Tướng gào thét, thân ảnh khổng lồ của nó lảo đảo lùi lại mấy bước. Nó cảm thấy một phần linh hồn mình bị xé toạc, một sự liên kết với Thiên Mệnh bị cắt đứt đột ngột. Sự sụp đổ của mũi thương không chỉ là sự thất bại của một chiêu thức, mà còn là sự sụp đổ của một phần uy năng Thiên Mệnh mà nó đại diện.

Nhưng La Phàm không dừng lại. Hắn biết rằng, chỉ phá hủy một chiêu thức là chưa đủ. Hắn muốn phá hủy hoàn toàn sự tự phụ, sự kiêu ngạo của kẻ đại diện cho Thiên Mệnh này. Khí tức hỗn độn đen đỏ quanh người hắn không hề suy yếu, trái lại, nó càng bùng cháy dữ dội hơn, biến hắn thành một ngọn lửa hủy diệt.

“Ngươi nói Thiên Mệnh không thể bị thay đổi? Ngươi nói Thiên Mệnh là chân lý tối thượng? Vậy hãy để ta cho ngươi thấy, cái chân lý đó dễ vỡ đến mức nào!”

La Phàm lao tới, tốc độ nhanh đến mức Thần Tướng cũng không kịp phản ứng. Hắn không còn là kẻ bị động chống đỡ, mà đã trở thành kẻ chủ động tấn công. Mỗi bước chân của hắn đều giẫm nát hư không, để lại những vết nứt đen kịt. Nắm đấm của hắn không còn là quyền pháp bình thường, mà là sự ngưng tụ của ý chí Nghịch Thiên, là sự thấu hiểu về bản chất của sự phá vỡ.

Thần Tướng cố gắng chống cự, hai tay nó hóa thành những luồng sáng vàng, đánh ra vô số đạo pháp trấn áp. Nhưng những đạo pháp này, vốn mang theo sức mạnh của Thiên Đạo, khi tiếp xúc với khí tức hỗn độn của La Phàm, lại giống như những bức tường băng gặp phải dung nham nóng chảy, nhanh chóng bị xuyên thủng và tan rã.

“Ngươi chỉ là một phàm nhân! Ngươi không thể chống lại Thiên Mệnh!” Thần Tướng gầm lên, ánh mắt đầy sự phẫn nộ và sợ hãi. Nó không hiểu tại sao một kẻ như La Phàm lại có thể sở hữu sức mạnh khủng khiếp đến vậy, thứ sức mạnh hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của nó.

“Phàm nhân ư? Đúng! Ta là phàm nhân! Nhưng ta là phàm nhân dám Nghịch Thiên!” La Phàm đáp trả, giọng nói vang dội như chuông đồng. Hắn đã đến gần Thần Tướng, tung ra một cú đấm chí mạng vào ngực nó.

“ẦM!!!”

Cú đấm trực diện, không hề có chút hoa mỹ. Nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó lại đủ để nghiền nát cả một ngọn núi. Khi nắm đấm của La Phàm va chạm vào lồng ngực của Thần Tướng, một âm thanh trầm đục vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà giống như tiếng xương cốt bị vỡ vụn.

Thân ảnh khổng lồ của Hộ Tháp Thần Tướng bị đánh bay về phía sau, nó va vào ngọn tháp cổ kính, tạo ra một tiếng nổ lớn hơn nữa, khiến cả ngọn tháp rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn hơn xuất hiện, lan ra khắp thân tháp. Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bỗng nhiên bùng lên từ lồng ngực Thần Tướng, nhưng đó không phải là sức mạnh tấn công, mà là một vết rạn nứt khổng lồ, nơi sức mạnh Thiên Mệnh đang bị xé toạc.

Thần Tướng quỳ sụp xuống, một chân chống trên mặt đất, một tay ôm ngực. Nó ho ra một ngụm máu vàng óng, thứ máu linh thiêng của Thiên Mệnh. Vẻ mặt nó giờ đây không còn sự cao ngạo hay khinh miệt, mà chỉ còn sự kinh hoàng và không thể tin được.

“Ngươi… đã phá hủy Thiên Mệnh chi ấn của ta…” Giọng nó yếu ớt, run rẩy. Thiên Mệnh chi ấn là nơi kết nối trực tiếp nó với Thiên Đạo, là nguồn sức mạnh và sự tồn tại của nó. Giờ đây, ấn ký đó đã bị La Phàm phá hủy.

La Phàm đứng thẳng người, khí tức hỗn độn vẫn cuộn trào quanh hắn, nhưng đã có phần ổn định hơn. Hắn không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Thần Tướng. Hắn đã chứng minh lời mình nói: Thiên Mệnh không phải là bất khả xâm phạm. Hắn đã phá vỡ một xiềng xích, một quy tắc được thiết lập bởi “Thiên”.

Trong khoảnh khắc đó, không chỉ Thần Tướng, mà cả những kẻ đang quan sát từ xa cũng cảm thấy một sự chấn động sâu sắc. Một số cường giả vốn ẩn mình trong bóng tối, những kẻ vốn tin tưởng vào Thiên Mệnh, giờ đây không khỏi run rẩy. Một phàm nhân, một kẻ bị ruồng bỏ, lại có thể làm được điều này. Điều đó có ý nghĩa gì?

Nó có nghĩa là, cái gọi là “Thiên Mệnh” mà họ tôn thờ, không còn là chân lý tối thượng nữa. Nó có nghĩa là, một con đường mới đã được mở ra, một con đường mà không ai dám nghĩ tới: con đường Nghịch Thiên.

Hộ Tháp Thần Tướng ngẩng đầu nhìn La Phàm, ánh mắt phức tạp. “Ngươi… ngươi sẽ phải trả giá. Thiên Đạo sẽ không tha cho một kẻ Nghịch Thiên như ngươi!”

La Phàm nhếch mép, bước từng bước chậm rãi về phía Thần Tướng đang quỳ. “Để Thiên Đạo tự đến tìm ta đi. Ta sẽ chờ. Và ta sẽ cho nó thấy, ai mới là kẻ phải trả giá!”

Hắn không có ý định giết chết Thần Tướng ngay lập tức. Sự tồn tại của nó, dù bị suy yếu, sẽ là bằng chứng sống cho chiến thắng của hắn, một tuyên bố hùng hồn về sức mạnh Nghịch Thiên. Hắn muốn kẻ đại diện cho Thiên Mệnh này phải sống, phải chứng kiến sự trỗi dậy của hắn, phải nhìn thấy cái gọi là Thiên Mệnh của chúng bị lật đổ từng chút một.

Cả không gian bao trùm bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió xào xạc và những mảnh vỡ của mũi thương Thiên Mệnh còn đang tan biến trong hư không. La Phàm đứng đó, sừng sững như một pho tượng, một biểu tượng mới của sự phản kháng. Hắn đã không còn là một cá nhân chiến đấu cho bản thân. Hắn đã trở thành ngọn cờ của những kẻ bị ruồng bỏ, của những người muốn thoát khỏi xiềng xích định mệnh. Hắn là La Phàm, hiện thân của Nghịch Thiên.

Chiến thắng này, dù chỉ là một bước khởi đầu, nhưng nó đã đủ để gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào tâm trí của những kẻ tôn thờ Thiên Mệnh, và thổi bùng ngọn lửa hy vọng trong lòng những kẻ khao khát tự do.

La Phàm ngước nhìn lên bầu trời, nơi có vẻ như vô tận và vô thường. Hắn biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Phía trước hắn, là vô vàn thử thách, vô vàn cường địch. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn là Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8