Nghịch Thiên
Chương 240
Lời tuyên chiến của La Phàm vang dội, không chỉ xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của Thái Hư Thánh Địa mà còn xuyên thẳng vào tâm trí của mọi cường giả ẩn mình. Đó không chỉ là sự ngông cuồng, mà là một lời khẳng định đanh thép, một sự thách thức công khai đối với trật tự đã tồn tại hàng vạn năm. Các trưởng lão, hộ pháp và những thiên kiêu đang bế quan tu luyện, tất cả đều giật mình tỉnh giấc, cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn, ngang ngược đang tràn vào lãnh địa thiêng liêng của họ.
La Phàm không quan tâm đến những phản ứng đó. Hắn tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một ý chí kiên định, đạp đổ mọi thứ cản đường. Cánh cổng thành đã sụp đổ, những tàn tích của trận pháp phòng ngự sơ cấp tan tành như giấy vụn dưới chân hắn. Phía trước hắn, con đường lát đá cổ kính dẫn sâu vào nội địa Thái Hư Thánh Địa hiện ra, hai bên là những hàng cây cổ thụ vươn mình sừng sững, toát ra linh khí nồng đậm. Nhưng ngay cả vẻ hùng vĩ của cảnh vật cũng không thể che giấu được sự căng thẳng tột độ đang bao trùm.
Chưa đầy mười hơi thở, từ sâu bên trong Thánh Địa, một luồng áp lực khổng lồ đột ngột bùng nổ, quét ngang qua. Ba đạo quang ảnh lướt tới như điện xẹt, đáp xuống chặn đường La Phàm. Đó là ba vị trưởng lão của Thái Hư Thánh Địa, mỗi người đều sở hữu tu vi ở cảnh giới Đại Thánh đỉnh phong, chỉ cách Bán Bộ Thiên Tôn một bước chân. Ánh mắt họ sắc lạnh, chứa đầy sự phẫn nộ và sát ý.
“Càn rỡ!” Một trưởng lão râu tóc bạc phơ, thân mặc đạo bào xanh thẫm, quát lớn, âm thanh như sấm sét nổ vang. “Ngươi là kẻ nào mà dám xông thẳng vào Thánh Địa, phá hoại cổng thành, còn buông lời ngông cuồng sỉ nhục ‘Thiên Mệnh’? Ngươi muốn chết ư?”
La Phàm dừng bước, ánh mắt lướt qua ba vị trưởng lão, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt. “Muốn chết? Kẻ muốn chết là các ngươi, những kẻ tự cho mình là đại diện của ‘Thiên’, nhưng thực chất chỉ là lũ chó săn cho một ảo ảnh.”
“Vô tri!” Trưởng lão thứ hai, một nam nhân trung niên với khuôn mặt cương nghị, hừ lạnh. “Ngươi đã chạm vào vảy ngược của Thái Hư Thánh Địa! Hôm nay, dù ngươi có là con của Thần Vương, cũng phải bỏ mạng tại đây!”
Trưởng lão thứ ba, một nữ nhân thoạt nhìn có vẻ ôn hòa nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sắc bén, chậm rãi lên tiếng: “Kẻ này có khí tức cổ quái, không giống bất kỳ công pháp chính thống nào. Huyết mạch của hắn cũng hỗn tạp, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. Hắn chính là ‘dị số’ mà các vị tổ sư đã cảnh báo. Không thể để hắn sống!”
Nghe thấy từ “dị số”, sắc mặt của hai trưởng lão kia cũng trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. “Dị số” là một truyền thuyết, một lời tiên tri cổ xưa của Thái Hư Thánh Địa, rằng sẽ có một ngày, một kẻ không thuộc về Thiên Đạo, sẽ xuất hiện để đảo lộn mọi trật tự. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng lời tiên tri đó lại ứng nghiệm ngay trước mắt.
“Dị số?” La Phàm cười khẩy. “Chính xác! Ta chính là dị số, là kẻ sinh ra để phá vỡ cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ của các ngươi. Các ngươi tin vào ‘Thiên’, ta tin vào chính mình. Các ngươi cúi đầu trước số phận, ta đạp lên số phận!”
Không nói nhiều lời vô nghĩa, ba vị trưởng lão đồng thời ra tay. Ba đạo thần thông rực rỡ, mang theo uy năng của Đại Thánh đỉnh phong, hội tụ thành một luồng sức mạnh hủy diệt, lao thẳng về phía La Phàm. Chiêu thức của họ mang theo dấu ấn của Thái Hư Thánh Địa, ẩn chứa nguyên lý Thiên Đạo, mạnh mẽ và uyên thâm.
“Thái Hư Trấn Thiên Ấn!”
“Thiên Mệnh Kiếm Khí!”
“Vạn Pháp Quy Nguyên Trận!”
Ba chiêu thức kinh thiên động địa, mỗi chiêu đều có thể san bằng một ngọn núi, nhưng khi kết hợp lại, uy lực của chúng tăng lên gấp bội, tạo thành một lưới pháp tắc phong tỏa mọi đường thoát của La Phàm. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, những vết nứt đen kịt xuất hiện, chứng tỏ sức mạnh của đòn tấn công đã vượt xa giới hạn thông thường.
Nhưng La Phàm vẫn đứng đó, bất động như một tảng đá. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, một luồng ánh sáng hỗn độn bùng lên. Hắn không né tránh, không phòng ngự một cách bị động. Thay vào đó, hắn chủ động xuất kích.
“Thiên Mệnh? Quy Nguyên? Trấn Thiên? Tất cả chỉ là ảo ảnh!”
Hắn khẽ quát, giơ nắm đấm lên. Không có chiêu thức hoa mỹ, không có thần thông phức tạp. Chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kinh hoàng, vượt ra ngoài mọi quy tắc. Đó là sức mạnh của “Nghịch Đạo”, là sự phản nghịch của ý chí cá nhân đối với định luật vũ trụ.
Nắm đấm của La Phàm va chạm trực diện với ba đạo thần thông. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, là một âm thanh chói tai như thủy tinh vỡ vụn, rồi sau đó là sự im lặng chết chóc.
Thái Hư Trấn Thiên Ấn, Thiên Mệnh Kiếm Khí, Vạn Pháp Quy Nguyên Trận – ba đại thần thông của Thái Hư Thánh Địa, dưới một cú đấm của La Phàm, đồng loạt tan rã! Chúng không phải bị đánh nát, mà là bị “hóa giải”, bị “phá vỡ” bản chất cốt lõi của chúng. Như thể cú đấm của hắn đã bác bỏ sự tồn tại của những quy tắc mà các thần thông đó dựa vào.
Ba vị trưởng lão trợn tròn mắt, khuôn mặt tràn ngập vẻ kinh hãi. Cả đời tu luyện của họ, chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào nghịch thiên đến vậy. Kẻ này, bằng một cú đấm, đã phủ định cả Thiên Đạo mà họ tin tưởng!
Sức mạnh của cú đấm không dừng lại. Một luồng sóng xung kích vô hình nhưng mang theo ý chí “Nghịch Đạo” cuồn cuộn lao về phía ba vị trưởng lão. Họ không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một lực lượng không thể chống đỡ ập đến.
“Phụt!”
Ba người đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như diều đứt dây, bay ngược ra sau, đâm sầm vào hàng cây cổ thụ. Những thân cây to lớn, đã sống hàng ngàn năm, gãy rạp như những que củi khô. Khi họ cố gắng gượng dậy, khuôn mặt tái nhợt, linh khí trong cơ thể hỗn loạn, đan điền chấn động dữ dội.
Họ đã bị trọng thương! Chỉ với một cú đấm!
“Ngươi… ngươi không thể nào mạnh đến mức này!” Trưởng lão râu bạc run rẩy nói, ánh mắt nhìn La Phàm không còn là sự phẫn nộ mà là nỗi sợ hãi tột cùng. “Ngươi rốt cuộc là quái vật gì?”
La Phàm không đáp. Hắn tiếp tục bước đi, bước qua những tàn tích của các trưởng lão vừa bị đánh bại. Mỗi bước chân của hắn, dường như đang giẫm đạp lên niềm tin, lên những quy tắc cổ xưa của Thái Hư Thánh Địa. Hắn đang tiến sâu hơn, hướng về trung tâm của Thánh Địa, nơi những thiên kiêu thực sự, những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” đang ẩn mình.
Cảnh tượng ba vị trưởng lão Đại Thánh đỉnh phong bị đánh bại chỉ trong một chiêu, đã hoàn toàn gây chấn động toàn bộ Thái Hư Thánh Địa. Những đệ tử, hộ pháp đang ẩn mình quan sát, tất cả đều hít thở sâu, không thể tin vào mắt mình. Sức mạnh của La Phàm đã vượt xa mọi dự đoán của họ, thậm chí còn đáng sợ hơn cả những gì họ tưởng tượng về một “dị số”.
“Kẻ này… hắn là đồ điên! Hắn thực sự muốn lật đổ Thái Hư Thánh Địa sao?”
“Đây không phải là một cuộc khiêu chiến bình thường. Hắn đang tuyên chiến với cả ‘Thiên Mệnh’!”
“Mau! Báo cáo với các vị Tổ Lão! Kẻ này không phải là thứ chúng ta có thể đối phó!”
Những tiếng la hét, bàn tán xôn xao bắt đầu vang lên từ sâu bên trong Thánh Địa. Sự tự tin và kiêu ngạo thường thấy của các đệ tử Thái Hư Thánh Địa đã bị đập tan tành. Thay vào đó là sự hoảng loạn và sợ hãi. Họ bắt đầu cảm nhận được sự “tàn khốc” mà La Phàm đã nói đến.
La Phàm bước vào một quảng trường rộng lớn, nơi có nhiều kiến trúc cổ kính và uy nghiêm. Trung tâm quảng trường là một bia đá khổng lồ, khắc họa những hình ảnh cổ xưa về các vị Tiên, Thần, và những dòng chữ ghi chép về lịch sử huy hoàng của Thái Hư Thánh Địa, cùng với lời thề trung thành với “Thiên Mệnh”.
Khi hắn đặt chân lên quảng trường, một luồng áp lực khác, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với các trưởng lão vừa rồi, đột ngột bao trùm lấy hắn. Không gian xung quanh La Phàm như bị đông cứng, những tia sét vàng kim mang theo uy năng của Thiên Đạo bắt đầu giáng xuống từ hư không, nhắm thẳng vào hắn.
“Kẻ phàm trần ngang ngược, dám xúc phạm Thiên Mệnh, tội đáng muôn chết!” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm, vang vọng khắp quảng trường. Giọng nói đó không phải của một người, mà là sự hợp nhất của nhiều ý chí, nhiều linh hồn cổ xưa.
Từ sâu bên trong một tòa tháp cổ kính nhất tại trung tâm quảng trường, một luồng ánh sáng rực rỡ bùng lên. Một hình bóng khổng lồ, cao tới hàng trăm trượng, dần hiện rõ. Đó là một pho tượng đá cổ kính, nhưng giờ đây nó như đang sống lại, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào La Phàm. Đây là Hộ Tháp Thần Tướng, một trong những bảo hộ cuối cùng và mạnh mẽ nhất của Thái Hư Thánh Địa, được truyền thừa từ thời kỳ Thượng Cổ.
Hộ Tháp Thần Tướng vung tay, một cây thương đá khổng lồ hiện ra trong tay nó, mang theo sức nặng của một ngọn núi, xuyên phá không gian, đâm thẳng tới. Cây thương mang theo sức mạnh của Thiên Đạo, là sự kết tinh của niềm tin và ý chí của vô số cường giả Thái Hư Thánh Địa qua các thế hệ.
La Phàm ngẩng đầu, ánh mắt không hề dao động. Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp ẩn chứa trong đòn tấn công này, nó đã vượt xa cảnh giới Đại Thánh, chạm đến ngưỡng của Thiên Tôn. Nhưng điều đó không khiến hắn lùi bước, mà ngược lại, càng khiến ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn bùng cháy dữ dội hơn.
“Thiên Mệnh không thể bảo vệ các ngươi! Thần Tướng cũng không thể ngăn cản ta!”
Hắn quát lớn, toàn thân bộc phát ra một luồng khí tức hỗn độn, màu đen đỏ đan xen, cuốn xoáy quanh người hắn như một cơn lốc hủy diệt. Đó là sức mạnh của hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, là sự kết tinh của mọi sự phản kháng và ý chí bất khuất. Hắn không còn là một phàm nhân bị ruồng bỏ nữa, hắn là hiện thân của sự “Nghịch Thiên”!
La Phàm không lùi, mà tiến. Hắn lao thẳng về phía mũi thương khổng lồ, không chút sợ hãi. Hắn muốn cho tất cả thấy, ngay cả Hộ Tháp Thần Tướng được Thiên Mệnh gia trì cũng không thể là đối thủ của hắn. Hắn sẽ dùng chính sức mạnh của mình, phá vỡ mọi quy tắc, mọi xiềng xích, và chứng minh rằng “Thiên” mà họ tôn thờ, thực sự chỉ là một ảo ảnh dễ vỡ.