Nghịch Thiên
Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:42:20 | Lượt xem: 4

Gió thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và lá khô. Phía xa, những ngọn núi cao chót vót dần hiện rõ, báo hiệu sự gần kề của một trong Tứ Đại Thánh Địa. La Phàm nheo mắt, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt. Trận chiến đầu tiên, sắp sửa bắt đầu.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vững chãi như một ngọn núi. Dưới chân hắn, con đường mòn dần biến mất, thay vào đó là một lối đi lát đá cổ kính, rộng lớn, uốn lượn lên cao. Không khí xung quanh trở nên đặc quánh, mang theo một áp lực vô hình, đó là linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lượn lờ giữa những tán cây cổ thụ hai bên đường. Đây chính là đặc trưng của một Thánh Địa, nơi tụ hội linh mạch của trời đất, nơi dưỡng dục những cường giả được “Thiên” ưu ái.

Thái Hư Thánh Địa. Cái tên vang vọng khắp đại lục, đại diện cho quyền uy và sự bất khả xâm phạm. Hàng vạn năm qua, chưa từng có kẻ nào dám đơn độc tiến đến đây với ý đồ gây hấn. Kẻ nào làm vậy đều đã hóa thành cát bụi, tan biến vào hư vô.

Nhưng La Phàm không phải là một trong số đó. Hắn không phải là kẻ tìm đường chết, mà là kẻ muốn mở ra một con đường mới. Con đường mang tên Nghịch Thiên. Từng bước chân của hắn, dường như đang giẫm đạp lên những quy tắc cổ xưa, những lời tiên tri về “Thiên Mệnh Chi Tử” đã được truyền tụng qua bao thế hệ. Hắn không tin vào sự sắp đặt. Hắn chỉ tin vào chính mình, vào sức mạnh mà hắn đã khổ luyện, vào ý chí muốn lật đổ mọi xiềng xích.

Càng đến gần, cảnh tượng càng trở nên hùng vĩ. Những dãy núi trùng điệp dần lộ ra, không phải là núi đá thông thường, mà là những ngọn núi được chạm khắc công phu, ẩn chứa vô số trận pháp phòng ngự. Trên đỉnh núi cao nhất, một tòa cung điện khổng lồ lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng vàng nhạt, tựa như một mặt trời thứ hai. Đó chính là trung tâm của Thái Hư Thánh Địa, nơi những lão tổ kinh người vẫn còn bế quan, nơi “Thiên Mệnh Chi Tử” được rèn giũa.

Phía dưới, một cổng thành đá khổng lồ sừng sững, cao tới hàng trăm trượng, được trấn giữ bởi những đệ tử mặc áo bào màu xám bạc, khí tức hùng hậu. Ánh mắt họ sắc bén, quét qua mọi kẻ dám tiếp cận. Nhưng La Phàm không dừng lại. Hắn cứ thế tiến thẳng, không chút do dự, không chút che giấu.

Sự xuất hiện của một kẻ lạ mặt đơn độc, không có bất kỳ dấu hiệu của tông môn hay thế lực nào, lập tức thu hút sự chú ý. Hai đệ tử gác cổng lập tức chắn đường, trường kiếm trong tay tuốt ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào La Phàm.

“Kẻ nào? Dám xông vào Thái Hư Thánh Địa mà không thông báo?” Một đệ tử quát lớn, giọng nói vang vọng.

La Phàm dừng lại, cách cổng thành chừng mười trượng. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai tên đệ tử, rồi nhìn thẳng vào cánh cổng đá khổng lồ, và xa hơn nữa là tòa cung điện lơ lửng trên đỉnh núi. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay phải lên. Một luồng linh lực cuồng bạo tụ lại trong lòng bàn tay, hóa thành một quả cầu năng lượng màu đen tím, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kinh người. Đây là sức mạnh được tôi luyện từ “Hạt giống Nghịch Thiên” trong cơ thể hắn, một loại năng lượng không thuộc về bất kỳ thuộc tính ngũ hành nào, mà mang theo sự ăn mòn và hủy diệt bản nguyên.

Hai tên đệ tử gác cổng biến sắc. Chúng chưa từng thấy một kẻ nào dám ngang nhiên vận công trước cổng Thánh Địa như vậy. Khí tức từ quả cầu năng lượng kia khiến chúng cảm thấy một sự đe dọa to lớn, vượt xa cảnh giới của mình. Toàn thân chúng run rẩy, chân tay tê dại, như thể đang đối mặt với một quái vật viễn cổ.

“Dừng lại! Ngươi dám!” Đệ tử kia lại quát, nhưng giọng đã run rẩy hơn nhiều. Chúng cố gắng giữ vững lập trường, nhưng nỗi sợ hãi đã hiện rõ trong ánh mắt.

La Phàm vẫn không đáp. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay. Quả cầu năng lượng bay vút lên trời, không nhằm vào hai tên đệ tử hay cánh cổng, mà nhằm thẳng vào một ngọn núi đá nhỏ nằm cách cổng thành không xa, một ngọn núi không có bất kỳ trận pháp phòng ngự nào, chỉ là một cảnh quan bình thường.

ẦM!!!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng. Quả cầu năng lượng va chạm vào ngọn núi, không phải là một vụ nổ đơn thuần. Ngọn núi đá cao vài chục trượng, trong tích tắc bị một lực lượng vô hình nghiền nát thành bụi mịn, rồi những hạt bụi đó cũng bị sức mạnh ăn mòn đến mức biến mất hoàn toàn, không còn chút dấu vết. Cả ngọn núi đã bốc hơi, để lại một khoảng trống hoác trong không gian, như thể nó chưa từng tồn tại. Cảnh tượng này khiến mọi người đều ngây dại.

Sự im lặng bao trùm. Hai tên đệ tử gác cổng há hốc mồm, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng. Không chỉ chúng, mà cả những đệ tử khác đang đi lại phía sau cổng thành cũng đều sững sờ, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi ngọn núi vừa biến mất.

Cái gì? Một ngọn núi lớn như vậy, bị xóa sổ chỉ bằng một đòn? Đây là sức mạnh của cảnh giới nào? Nó đã vượt xa nhận thức của họ về tu luyện.

“Ta đến đây không phải để xin phép, mà là để khiêu chiến.” La Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, nhưng vang vọng rõ ràng trong sự im lặng chết chóc. Hắn không cần phải lớn tiếng, từng chữ của hắn đều mang theo một trọng lượng ngàn cân, đè nặng lên tâm trí người nghe. “Ta muốn gặp ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của các ngươi. Hoặc, bất kỳ kẻ nào tự cho mình là đại diện cho ‘Thiên Đạo’.”

Ánh mắt hắn quét qua các đệ tử đang đứng chết lặng, rồi một lần nữa nhìn lên đỉnh núi, nơi tòa cung điện vàng vẫn lơ lửng. “Nói cho những kẻ đang ngồi trên cao biết, rằng thời đại của sự sắp đặt đã chấm dứt. La Phàm ta, đến để phá vỡ nó. Kẻ phàm trần bị ruồng bỏ, nay đã đủ sức để lật đổ ‘Thiên’ của các ngươi!”

Ngay lập tức, âm thanh cảnh báo chói tai vang lên khắp Thái Hư Thánh Địa. Không phải chỉ một lần, mà là liên tục, dồn dập, báo hiệu một sự kiện khẩn cấp nhất. Một luồng khí tức hùng mạnh từ sâu bên trong Thánh Địa bùng phát, quét ngang qua, mang theo sự tức giận và uy áp kinh người. Các trận pháp phòng ngự vô hình được kích hoạt, ánh sáng linh lực rực rỡ bùng lên, bao phủ toàn bộ khu vực, biến Thái Hư Thánh Địa thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

“Đồ cuồng vọng! Dám nhục mạ Thánh Địa ta! Ngươi là ai?” Một giọng nói già nua, đầy giận dữ vang lên từ phía sau cánh cổng thành. Một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc áo bào xanh lam, bước ra. Khí tức của ông ta đạt đến cảnh giới Bán Bộ Thánh Giả, khiến không gian xung quanh cũng phải chấn động. Ông ta là trưởng lão trấn thủ cổng, Hư Minh.

La Phàm nhếch môi. “Kẻ hủy diệt định mệnh.” Hắn nhớ lại những lời chế giễu, những ánh mắt khinh miệt khi hắn còn là một phế vật ở Phàm Trần, đan điền bị phế, bị truy sát. Tất cả những đau khổ đó đã hun đúc nên ý chí Nghịch Thiên ngày hôm nay. Hắn không bao giờ quên.

Ông lão Hư Minh biến sắc. “Ngươi… ngươi chính là kẻ đã gây náo loạn ở Hắc Ám Sâm Lâm, đã giết đệ tử nội môn của Huyễn Nguyệt Tông và cả trưởng lão của Cửu U Điện? Ngươi còn dám đến Thái Hư Thánh Địa ta giương oai?”

Dường như tin tức về La Phàm đã bắt đầu lan truyền, nhưng vẫn chưa đầy đủ. Hắn không phủ nhận, chỉ nhìn thẳng vào ông lão. “Nếu ngươi muốn bảo vệ cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của mình, vậy thì hãy ra tay đi. Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái ‘Thiên Đạo’ mà các ngươi tôn thờ, nó yếu ớt đến mức nào. Nó không thể bảo vệ các ngươi khỏi ta.”

Sự ngạo mạn và tự tin của La Phàm khiến ông lão giận đến run người. Ông ta là trưởng lão đời thứ mười ba của Thái Hư Thánh Địa, chưa từng có kẻ nào dám nói chuyện với ông ta như vậy. Huống chi, kẻ này lại dám nhục mạ cả “Thiên Đạo”, cái gốc rễ mà Thánh Địa này dựa vào để tồn tại, thứ mà họ tin tưởng là chân lý tuyệt đối.

“Vô tri tiểu bối! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự cuồng vọng của mình!” Ông lão gầm lên, tay phải vung ra. Một luồng linh lực màu lam bắn thẳng về phía La Phàm, hóa thành một sợi xích khổng lồ, muốn trói buộc hắn lại. Sợi xích phát ra ánh sáng rực rỡ, mang theo ý chí trấn áp mạnh mẽ.

Đây không phải là một đòn tấn công chí mạng, mà là một đòn bắt giữ, muốn khuất phục La Phàm trước khi thẩm vấn. Thái Hư Thánh Địa vẫn còn muốn hiểu rõ lai lịch của kẻ này, cũng như ý đồ thực sự của hắn.

Nhưng La Phàm không cho ông ta cơ hội đó. Hắn không né tránh, cũng không rút lui. Thay vào đó, một luồng khí tức hắc ám bùng nổ từ cơ thể hắn, bao phủ lấy sợi xích linh lực màu lam. Sức mạnh hắc ám này không hề có dấu hiệu suy yếu, mà ngược lại, nó bắt đầu ăn mòn sợi xích, khiến nó run rẩy và nứt vỡ. Giống như nước và lửa, nhưng đây là một loại lực lượng siêu việt, vượt lên trên mọi thuộc tính.

“Cái gì?!” Ông lão Hư Minh kinh hãi tột độ. Luồng sức mạnh đó… nó không thuộc về bất kỳ công pháp chính thống nào mà ông ta từng biết. Nó mang một vẻ tà dị, nhưng lại cực kỳ mạnh mẽ, như thể là khắc tinh của mọi loại linh lực, mọi loại Đạo mà ông ta đã học được. Ngay cả linh lực của Thánh Địa, tựa hồ cũng bị nó áp chế.

Sợi xích linh lực nứt vỡ, tan biến thành từng mảnh sáng. La Phàm bước thêm một bước về phía trước, khí thế càng lúc càng tăng. “Các ngươi không hiểu. Đây không phải là một cuộc chiến giữa cá nhân. Đây là cuộc chiến của một ý chí, chống lại một trật tự đã mục nát, một ‘Thiên Đạo’ đã trở nên bất công.”

Hắn vung tay. Một thanh kiếm dài màu đen tuyền, vỏ kiếm khắc đầy phù văn cổ xưa, xuất hiện trong tay hắn. Kiếm khí sắc bén đến mức xé rách không gian, tạo ra những vết nứt nhỏ trong hư không. Thanh kiếm này không phải là Huyết Phách Kiếm đã từng theo hắn từ thuở Phàm Trần, mà là một thanh kiếm mới, được rèn luyện từ vô số tài liệu quý giá trong quá trình hắn tu luyện, ẩn chứa một loại “Đạo” riêng của La Phàm – một “Nghịch Đạo” đang dần thành hình.

Ông lão Hư Minh không dám khinh suất nữa. Ông ta biết, mình đã đánh giá thấp kẻ này. Hắn không chỉ mạnh, mà còn ẩn chứa một sự nguy hiểm khó lường, một mối đe dọa thực sự đối với Thái Hư Thánh Địa. “Đồ cuồng đồ! Dám múa rìu qua mắt thợ trước cổng Thánh Địa ta!”

Ông ta vận dụng toàn bộ linh lực, một đạo ấn màu vàng kim hiện ra trên lòng bàn tay, phát ra ánh sáng chói mắt, hướng thẳng về phía La Phàm. Đây là một pháp ấn trấn áp mạnh mẽ, có thể khiến cường giả cùng cảnh giới cũng phải chùn bước, thậm chí là Thánh Giả sơ cấp cũng phải kiêng dè.

La Phàm cười khẩy, ánh mắt ngập tràn sự khinh thường. “Trấn áp? Ở đây, chỉ có ta trấn áp các ngươi! Ngươi, một trưởng lão Bán Bộ Thánh Giả, lại dám dùng thứ sức mạnh nông cạn này để đối phó với kẻ nghịch thiên?”

Thanh kiếm đen tuyền trong tay hắn chém xuống. Không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một nhát chém đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng kinh thiên động địa. Kiếm khí màu đen tím như một dải ngân hà đảo ngược, mang theo ý chí hủy diệt và nuốt chửng, va chạm trực diện với pháp ấn màu vàng kim.

RẦM!!!

Một tiếng nổ lớn hơn nữa, rung chuyển cả không gian, khiến những ngọn núi xung quanh cũng phải lắc lư dữ dội. Cổng thành đá khổng lồ cũng phải run rẩy, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt. Pháp ấn màu vàng kim của ông lão bị kiếm khí chém nát, tan biến như bong bóng xà phòng. Không chỉ vậy, kiếm khí còn xuyên qua, tiếp tục hướng thẳng về phía ông ta, không hề suy giảm sức mạnh.

Ông lão Hư Minh kinh hãi tột độ, không kịp phòng bị. Ông ta chỉ kịp dùng hai tay che chắn trước ngực. Kiếm khí va chạm vào, một lực lượng khổng lồ đẩy lùi ông ta bay ngược vào trong cổng thành, đâm sầm vào bức tường đá, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Cả người ông ta lún sâu vào trong đá, phun ra một ngụm máu tươi lớn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi và sợ hãi tột cùng.

Một đòn! Chỉ một đòn, một trưởng lão Bán Bộ Thánh Giả của Thái Hư Thánh Địa đã bị trọng thương, gần như mất khả năng chiến đấu!

La Phàm không dừng lại. Hắn tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định. Hắn không hề có ý định dừng lại ở cổng thành này. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Ta sẽ khiến toàn bộ Thái Hư Thánh Địa, và cả những kẻ tự xưng là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ kia, phải quỳ gối dưới chân ta! Ta sẽ cho các ngươi thấy, ‘Thiên’ mà các ngươi tôn thờ, thực chất chỉ là một ảo ảnh dễ vỡ!”

Lời nói của hắn, như một lời sấm truyền, vang vọng khắp bầu trời, xuyên qua những lớp trận pháp, truyền đến tai mọi cường giả đang ẩn mình trong Thái Hư Thánh Địa. Hắn đã chính thức khai chiến với Thái Hư Thánh Địa, và xa hơn nữa, là với cái gọi là “Thiên Mệnh”. Cuộc chiến Nghịch Thiên, giờ đây đã thực sự bùng nổ, không còn là lời đồn, mà là một hiện thực tàn khốc đang ập đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8