Nghịch Thiên
Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:41:27 | Lượt xem: 4

La Phàm đứng thẳng người, hít sâu một hơi. Khí tức cuồn cuộn trong đan điền như dung nham nóng chảy, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều tràn đầy sinh lực mạnh mẽ. Hắn cảm nhận được sự lột xác của bản thân. Nội đan Huyết Long Mãng không chỉ tinh luyện linh lực, mà còn hòa vào huyết mạch, mang đến cho hắn một sức bền và sự bùng nổ vượt xa tưởng tượng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng ẩn chứa một ngọn lửa kiên định.

“Tứ Đại Thánh Địa…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh trầm thấp mang theo sự quyết đoán. “Đã đến lúc rồi.”

Hắn không vội vã. Cảnh giới tu vi của hắn hiện tại đã ổn định, không cần thêm thời gian củng cố. Điều cần thiết bây giờ là một kế hoạch rõ ràng và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn kiểm tra lại trữ vật giới chỉ của mình, sắp xếp lại các loại linh dược, trận pháp, và vũ khí. Thanh kiếm Huyết Phá vẫn nằm im lìm, nhưng ẩn chứa một sát khí kinh người, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

La Phàm nhắm mắt lại, một bản đồ địa lý rộng lớn của đại lục hiện lên trong tâm trí hắn. Tứ Đại Thánh Địa chiếm giữ những vị trí đắc địa nhất, kiểm soát các mạch linh khí chính và có ảnh hưởng sâu rộng đến hàng trăm tông môn, thế gia nhỏ hơn. Chúng là những ngọn núi sừng sững, đại diện cho quyền lực tuyệt đối và là biểu tượng cho cái gọi là “Thiên Mệnh” mà vô số người đời vẫn tôn thờ. Trong số đó, Thái Hư Thánh Địa nằm ở phía Đông, nổi tiếng với các công pháp về không gian và kiếm đạo, được cho là có mối liên hệ sâu sắc với một vị Tiên Tôn cổ xưa.

“Thái Hư Thánh Địa… điểm đến đầu tiên.” La Phàm mở mắt, ánh nhìn sắc như dao. Hắn không có ý định thăm dò từng Thánh Địa một cách riêng lẻ. Mục tiêu của hắn là tạo ra một làn sóng chấn động, phá vỡ trật tự đã tồn tại hàng vạn năm, khiến cái gọi là “Thiên Mệnh” phải run rẩy.

Hắn triệu hồi Hắc Viêm Mã, con chiến mã với bộ lông đen tuyền và đôi mắt rực lửa. Hắc Viêm Mã hí vang một tiếng, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của chủ nhân. La Phàm lướt nhẹ lên lưng ngựa, không một chút chần chừ, phi thẳng về phía Đông.

Hành trình đi qua những vùng đất rộng lớn. Từ những khu rừng cổ thụ âm u đến những thảo nguyên bạt ngàn gió lộng, La Phàm giữ tốc độ ổn định, không ngừng hấp thu linh khí trên đường đi để duy trì trạng thái đỉnh cao. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa, giờ đây mỗi bước chân đều mang theo sự tự tin và sức mạnh tiềm ẩn. Dọc đường, hắn chứng kiến sự phồn thịnh của các thành trấn, sự xa hoa của các thế gia lớn, và cả sự áp bức, bất công mà các thế lực nhỏ hơn phải gánh chịu dưới bóng dáng của Tứ Đại Thánh Địa.

Một tuần trôi qua nhanh chóng. La Phàm đang đi qua một dãy núi hiểm trở có tên là Xích Lân Sơn Mạch, nơi được biết đến với nhiều loại linh thú và khoáng thạch quý hiếm. Đây là vùng biên giới của ảnh hưởng từ Thái Hư Thánh Địa, thường có đệ tử của các tông môn phụ thuộc hoặc thậm chí là đệ tử ngoại môn của Thánh Địa đến đây lịch luyện.

Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trước, kèm theo tiếng gầm giận dữ của linh thú và tiếng vũ khí va chạm. La Phàm nheo mắt. Hắn không muốn gây sự chú ý, nhưng cũng không thể bỏ qua. Hắc Viêm Mã cũng khựng lại, đôi tai vểnh lên cảnh giác.

La Phàm quyết định đi vòng qua, nhưng khi hắn vừa định đổi hướng, một bóng người với tốc độ kinh hoàng lao thẳng về phía hắn. Đó là một con Huyết Báo, thân hình vấy máu, đôi mắt đỏ rực như muốn ăn tươi nuốt sống mọi thứ. Đằng sau nó, vài bóng người đang truy đuổi gắt gao.

“Cẩn thận!” Một tiếng hô vang lên, nhưng đã quá muộn. Con Huyết Báo lao tới, móng vuốt sắc như dao găm định xé toạc La Phàm.

La Phàm nhíu mày. Hắn không hề né tránh. Một luồng linh lực hùng hậu bùng phát từ cơ thể hắn. Hắn tung ra một quyền. Quyền phong mang theo khí tức cuồng bạo, trực tiếp đối đầu với móng vuốt của Huyết Báo.

Ầm! Một âm thanh trầm đục vang lên. Con Huyết Báo đang hung hãn lập tức bị đánh bay ngược lại, thân thể nó va mạnh vào một tảng đá lớn, máu tươi bắn tung tóe. Nó rên rỉ vài tiếng rồi nằm im bất động, xương cốt chắc chắn đã nát vụn.

Mấy người truy đuổi phía sau kinh ngạc dừng lại. Họ là ba nam tử, ăn mặc đồng phục của một tông môn cấp hai, trên ngực áo có thêu hình một ngọn núi bay, biểu tượng của Phi Vân Tông – một tông môn phụ thuộc vào Thái Hư Thánh Địa. Ba người bọn họ đều ở cảnh giới Nguyên Anh kỳ sơ kỳ, nhưng phải chật vật lắm mới dồn được con Huyết Báo này. Không ngờ, một quyền của La Phàm đã giải quyết gọn gàng.

“Ngươi… ngươi là ai?” Một nam tử dẫn đầu, trông có vẻ là sư huynh, cảnh giác hỏi. Hắn cảm nhận được khí tức của La Phàm chỉ ở Nguyên Anh kỳ trung kỳ, nhưng sức mạnh lại đáng sợ đến vậy. Điều này vượt quá nhận thức của hắn.

La Phàm không trả lời. Hắn chỉ lạnh lùng quét mắt qua bọn họ. Ánh mắt đó khiến ba người bất giác rùng mình, như thể bị một con mãnh thú cổ xưa nhìn chằm chằm.

“Không cần biết ta là ai.” La Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp. “Các ngươi chặn đường ta.”

Nam tử kia hơi giật mình. “Chúng ta… chúng ta chỉ đang truy bắt linh thú. Ngươi vừa giết Huyết Báo của chúng ta, nó đáng giá không ít linh thạch đâu!” Hắn cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, nhưng trong lòng đã có chút sợ hãi.

La Phàm bật cười khẩy. “Huyết Báo của các ngươi? Nó lao vào ta, ta phòng vệ. Giờ nó chết rồi, thì là của ta. Các ngươi có ý kiến?”

Nghe vậy, ba người Phi Vân Tông sắc mặt biến đổi. Đây rõ ràng là cường đạo ngang ngược! Nhưng đối mặt với sức mạnh khủng khiếp vừa rồi, bọn họ lại không dám phản kháng. Sư huynh kia hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh.

“Vị đạo hữu này, chúng ta là đệ tử Phi Vân Tông, thuộc Thái Hư Thánh Địa. Mong đạo hữu nể mặt Thánh Địa, đừng làm khó chúng ta.” Hắn cuối cùng cũng lôi ra cái tên có trọng lượng nhất mà hắn biết.

La Phàm khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt. “Thái Hư Thánh Địa?” Hắn lặp lại, như thể đó là một cái tên vô cùng nực cười. “Vậy thì càng tốt.”

Hắn bước xuống khỏi Hắc Viêm Mã, chậm rãi tiến về phía ba người. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên trái tim bọn họ, khiến áp lực đè nặng lên không khí. Ba người Phi Vân Tông cảm thấy linh lực trong cơ thể như bị đông cứng, không thể nào vận chuyển.

“Ta đang đi đến Thái Hư Thánh Địa. Các ngươi nói cho ta biết, đường đi gần nhất là đường nào?” La Phàm hỏi, giọng điệu không cho phép từ chối.

Sư huynh kia nuốt nước bọt. “Thái Hư Thánh Địa… đạo hữu muốn đến Thánh Địa làm gì?”

La Phàm nở một nụ cười lạnh lùng. “Làm gì ư? Đương nhiên là để lật đổ cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ mà các ngươi tôn thờ bấy lâu nay.”

Lời nói của hắn như sấm sét giáng xuống tai ba người Phi Vân Tông. Bọn họ trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Kẻ này… hắn muốn lật đổ Thái Hư Thánh Địa? Hắn điên rồi sao? Hay là đang tìm chết?

“Nói đi,” La Phàm thúc giục, khí tức trên người hắn bùng nổ, ép thẳng vào ba người. Bọn họ lập tức quỳ rạp xuống đất, mặt mũi trắng bệch, không dám ngẩng đầu. Sức mạnh này đã vượt qua Nguyên Anh kỳ, thậm chí là Hóa Thần kỳ! Hắn rốt cuộc là yêu nghiệt từ đâu đến?

“Vâng… vâng, thưa tiền bối! Đường gần nhất là băng qua Xích Lân Sơn Mạch, sau đó đi về phía Tây Bắc khoảng ba ngày, sẽ đến Lạc Nhật Thành, từ đó có thể nhìn thấy Thái Hư Thánh Địa ở phía xa…” Sư huynh kia lắp bắp nói, chỉ mong có thể giữ được mạng sống.

La Phàm gật đầu. “Tốt lắm. Nhớ kỹ lời ta. Thái Hư Thánh Địa, sẽ sớm không còn như cũ nữa.”

Nói xong, hắn quay người, lướt lên Hắc Viêm Mã. Hắc Viêm Mã hí dài một tiếng, phóng đi như một mũi tên đen, để lại ba người Phi Vân Tông đang run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu.

“Hắn… hắn thật sự muốn gây sự với Thánh Địa?” Một đệ tử run rẩy hỏi.

“Điên rồi! Hắn ta chắc chắn điên rồi!” Sư huynh kia lắp bắp. “Phải báo tin này về tông môn ngay lập tức! Kẻ này… quá nguy hiểm!”

La Phàm không thèm để ý đến phản ứng của bọn họ. Hắn tiếp tục hành trình, tâm trí hắn đã hoàn toàn tập trung vào mục tiêu phía trước. Thái Hư Thánh Địa, và xa hơn nữa là Tứ Đại Thánh Địa. Cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” sẽ sớm nhận ra, rằng có một kẻ dám nghịch lại dòng chảy định mệnh, và kẻ đó, chính là La Phàm hắn.

Gió thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và lá khô. Phía xa, những ngọn núi cao chót vót dần hiện rõ, báo hiệu sự gần kề của một trong Tứ Đại Thánh Địa. La Phàm nheo mắt, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt. Trận chiến đầu tiên, sắp sửa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8