Nghịch Thiên
Chương 214
Thiên Nguyên Đại Lục!
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi đặt chân lên mảnh đất này, Trần Phong và Lạc Băng Nhi vẫn không khỏi choáng ngợp. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự bành trướng của linh khí, đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng, luân chuyển trong không khí tạo thành những luồng xoáy vô hình, tưới tắm khắp vạn vật. Nó khác xa hoàn toàn với linh khí loãng nhạt ở tiểu thế giới mà họ vừa rời đi, cứ như một kẻ phàm tục đột ngột được hít thở tiên khí.
Trước mắt họ là một thành trấn hùng vĩ, những tòa kiến trúc cao chọc trời, được xây dựng từ những loại đá quý hiếm phát ra ánh sáng nhàn nhạt, hòa quyện với những đường nét điêu khắc tinh xảo. Từng viên gạch, từng phiến đá đều ẩn chứa những phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức vững chãi và huyền bí. Xa xa, những ngọn núi khổng lồ vươn mình sừng sững, đỉnh núi bị mây mù bao phủ, tựa như những cột trụ chống đỡ cả bầu trời. Linh thú bay lượn trên không trung, không phải những con chim thông thường mà là những sinh vật mang linh tính, vỗ cánh tạo ra những cơn gió mạnh mẽ.
“Đây… đây chính là Thiên Nguyên Đại Lục sao?” Lạc Băng Nhi thì thầm, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kinh ngạc và một chút sợ hãi. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa sự hùng vĩ này, như một hạt cát lạc vào biển cả.
Trần Phong nắm chặt tay nàng, truyền cho nàng một luồng linh lực ấm áp trấn an. “Đúng vậy, Băng Nhi. Đây là thế giới mà chúng ta sẽ đối mặt. Một thế giới lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và cũng ẩn chứa nhiều bí mật hơn.”
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí tràn vào đan điền, tu vi dường như được kích thích, tự động vận chuyển. Cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong của hắn ở tiểu thế giới đã là bá chủ, nhưng ở đây, hắn cảm thấy mình chỉ là một tân binh vừa chập chững bước vào cánh cửa tu luyện. Tuy nhiên, sự nhỏ bé này không hề khiến hắn chùn bước, ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong lồng ngực hắn.
Hắn cần phải mạnh hơn, để đủ sức đối đầu với cái gọi là “Thiên Mệnh”, “Thiên Đạo” mà hắn đã nghe nói. Hắn cần phải đủ sức bảo vệ Lạc Băng Nhi và những người hắn yêu thương.
Họ bắt đầu đi bộ về phía thành trấn gần nhất. Con đường lát đá phiến rộng lớn, có rất nhiều tu sĩ qua lại. Họ mặc đủ loại y phục, mang theo đủ loại binh khí, khí tức tu vi từ Luyện Khí cho đến Nguyên Anh, thậm chí là Hóa Thần cũng không hiếm. Trần Phong nhận thấy, những tu sĩ ở đây dường như có một loại khí chất đặc biệt, một sự tự tin và ngạo nghễ toát ra từ tận xương tủy, khác hẳn với sự dè dặt của tu sĩ tiểu thế giới.
Một số ánh mắt tò mò lướt qua họ, đặc biệt là khi nhìn thấy trang phục có phần đơn giản và vẻ ngoài có chút “bụi bặm” của họ sau hành trình dài. Nhưng không ai dừng lại hay gây sự, có lẽ vì họ cũng không cảm nhận được khí tức cường đại của Trần Phong, hoặc đơn giản là không thèm để ý đến hai kẻ “ngoại lai” như họ.
Khi tiến vào cổng thành, một luồng ánh sáng vô hình quét qua người họ. Trần Phong cảm nhận được một trận pháp phòng ngự khổng lồ, kiểm tra tu vi và lai lịch của người ra vào. Tuy nhiên, luồng ánh sáng đó chỉ dừng lại một chút trên người hắn rồi lướt đi, không phát hiện ra điều gì bất thường. Trần Phong đã cố tình che giấu khí tức của mình bằng bí pháp Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết, khiến người khác khó lòng dò xét được tu vi thật sự của hắn.
Bên trong thành, sự nhộn nhịp còn hơn cả bên ngoài. Các cửa hàng san sát nhau, bán đủ loại vật phẩm tu luyện: đan dược, pháp khí, công pháp, linh thảo quý hiếm. Âm thanh mặc cả, tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống tu sĩ. Những tin tức về các tông môn lớn, về các Thiên Kiêu mới nổi, về những cuộc tranh giành bí cảnh, thi thoảng lại lọt vào tai Trần Phong, khiến hắn dần hình dung ra được bức tranh tổng thể của Thiên Nguyên Đại Lục.
“Chúng ta nên tìm một quán trọ trước, sau đó tìm cách thu thập thông tin,” Trần Phong đề nghị. “Chúng ta cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về các thế lực, về quy tắc tu luyện ở đây.”
Lạc Băng Nhi gật đầu đồng ý. “Vâng, Trần Phong. Em tin tưởng huynh.”
Họ tìm thấy một quán trọ khá lớn, có tên là “Thiên Nguyên Các”. Quán trọ này không chỉ cung cấp chỗ nghỉ mà còn có một sảnh lớn, nơi các tu sĩ tụ tập ăn uống, trao đổi thông tin. Đây chính là nơi lý tưởng để Trần Phong bắt đầu tìm hiểu.
Sau khi thuê một căn phòng yên tĩnh, Trần Phong và Lạc Băng Nhi xuống sảnh. Trần Phong gọi vài món ăn đặc sản của đại lục và hai bình linh tửu, sau đó tập trung lắng nghe những câu chuyện xung quanh.
“Nghe nói, Thiên Kiêu của Vô Cực Kiếm Tông, Tần Vân Phi, đã đột phá đến cảnh giới Thánh Giả rồi!” Một tu sĩ trẻ tuổi hào hứng nói, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Thật sao? Tần Vân Phi đó đúng là yêu nghiệt! Mới ba mươi tuổi đã là Thánh Giả, tương lai chắc chắn sẽ vấn đỉnh Đại Đế!” Một người khác tiếp lời.
“Đại Đế thì còn xa, nhưng hắn đúng là có tư chất của ‘Thiên Mệnh Chi Tử’. Nghe đồn, hắn còn được một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Vô Cực Kiếm Tông đích thân truyền thụ bí pháp, còn được ban cho một thanh Tiên Kiếm cổ xưa nữa chứ!”
Trần Phong khẽ nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử”? Cái tên này lại xuất hiện. Hắn đã nghe về nó ở tiểu thế giới, nhưng ở đây, nó dường như là một danh xưng chính thức, một biểu tượng của sự ưu ái từ “Thiên Đạo”.
Một giọng nói khinh khỉnh vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. “Hừ, Thánh Giả thì đã sao? Một Thiên Kiêu mới nổi mà thôi. So với các vị Cổ Tộc Thiên Kiêu thì vẫn còn kém xa. Các ngươi có biết, Mộ Dung Phàm của Mộ Dung Cổ Tộc đã đạt đến Thánh Giả đỉnh phong từ năm ngoái, và hiện tại đang bế quan đột phá cảnh giới Chuẩn Đế rồi không?”
Người nói là một tu sĩ trung niên, y phục lộng lẫy, khí tức Nguyên Anh đỉnh phong, có vẻ như là người của một thế lực không nhỏ. Ánh mắt hắn ta đầy vẻ kiêu ngạo, như thể Mộ Dung Phàm là người nhà hắn vậy.
“Mộ Dung Phàm? Đúng là yêu nghiệt trong yêu nghiệt! Cổ tộc quả nhiên không thể sánh bằng.”
Trần Phong thầm ghi nhớ những cái tên này. Vô Cực Kiếm Tông, Mộ Dung Cổ Tộc, Thánh Giả, Chuẩn Đế… Những khái niệm mới, những thế lực mới. Hắn cảm thấy mình như một trang giấy trắng đang dần được lấp đầy bằng những thông tin quan trọng.
Đột nhiên, một tiếng “RẦM!” lớn vang lên, cánh cửa lớn của Thiên Nguyên Các bị đá văng ra, bụi bay mù mịt. Một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc sang trọng, khí tức hung hãn xông vào, dẫn đầu là một thiếu niên tuấn tú nhưng ánh mắt lại đầy vẻ ngạo mạn. Hắn ta có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, nhưng khí tức còn mạnh hơn cả một số Nguyên Anh hậu kỳ mà Trần Phong từng gặp.
“Thằng nhãi ranh nào dám ăn cắp Thất Bảo Linh Thảo của bổn thiếu gia?” Thiếu niên đó gầm lên, ánh mắt quét qua mọi người trong sảnh. Hắn ta không hề che giấu sự khinh thường trong giọng điệu của mình.
Mọi người trong sảnh đều im lặng, không ai dám lên tiếng. Ánh mắt sợ hãi xen lẫn tức giận lướt qua nhóm người kia. Rõ ràng, đây là những kẻ không dễ chọc.
“Thất Bảo Linh Thảo? Tiểu tử, ngươi nói ai ăn cắp?” Một tu sĩ trung niên, trông có vẻ là một tán tu, đứng dậy, khuôn mặt đầy vẻ bất bình. “Thất Bảo Linh Thảo của ngươi có phải là loại có bảy màu, trên đó có một giọt sương đọng lại không?”
“Đúng vậy! Chính là nó!” Thiếu niên kiêu ngạo kia hừ lạnh. “Ngươi dám nhận sao?”
“Hừ! Ta vừa mới mua một gốc như vậy từ Dược Các cách đây một canh giờ. Nếu ngươi nói là của ngươi, vậy ngươi có bằng chứng gì không?” Tu sĩ tán tu kia cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt, khí tức Nguyên Anh sơ kỳ của hắn ta bùng lên.
“Bằng chứng?” Thiếu niên khinh bỉ cười lớn. “Bằng chứng chính là ta nói nó là của ta! Ngươi là một tán tu hèn mọn, có tư cách gì mà sở hữu Thất Bảo Linh Thảo? Mau giao ra đây, nếu không đừng trách bổn thiếu gia không khách khí!”
Hắn ta vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ đánh thẳng vào tu sĩ tán tu. Tu sĩ kia không kịp phản ứng, bị đánh bay vào tường, phun ra một ngụm máu tươi.
Cả sảnh chấn động. Không ai ngờ thiếu niên này lại ra tay tàn nhẫn như vậy giữa chốn đông người.
“Ngươi… ngươi dám…” Tu sĩ tán tu cố gắng gượng dậy, nhưng đã bị trọng thương.
“Thế nào? Muốn phản kháng sao?” Thiếu niên cười lạnh, giơ tay định đánh thêm một chưởng nữa.
“Dừng lại!”
Một giọng nói bình tĩnh nhưng đầy uy lực vang lên, khiến tất cả mọi người đều giật mình. Trần Phong đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào thiếu niên kiêu ngạo kia. Lạc Băng Nhi ở bên cạnh hắn, có chút lo lắng nhưng vẫn tin tưởng tuyệt đối.
Thiếu niên kia quay đầu lại, nhìn Trần Phong với vẻ mặt khó chịu. “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của bổn thiếu gia?”
Trần Phong không trả lời, hắn bước đến đỡ tu sĩ tán tu dậy, truyền một luồng linh lực giúp hắn ta ổn định thương thế. “Người ta đã nói là mua từ Dược Các, ngươi không có bằng chứng thì đừng vu khống.”
“Vu khống?” Thiếu niên cười khẩy. “Một kẻ xuất thân từ hạ giới như ngươi, lại còn dám dạy dỗ bổn thiếu gia? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Liễu Nguyên Khải, đệ tử của Thiên Kiếm Tông! Thất Bảo Linh Thảo là vật phẩm quý giá, chỉ có những đệ tử thiên tài như ta mới xứng đáng sở hữu. Ngươi và tên tán tu hèn mọn này, có tư cách gì?”
Nghe đến Thiên Kiếm Tông, sắc mặt của nhiều người trong sảnh đều biến đổi. Thiên Kiếm Tông là một trong ba đại tông môn mạnh nhất Thiên Nguyên Đại Lục, có thế lực cực kỳ lớn.
Trần Phong nhíu mày. Lại là cái thái độ khinh thường “hạ giới” này. Hắn đã quá quen thuộc với nó. “Thiên Kiếm Tông thì sao? Thiên Kiếm Tông dạy đệ tử đi cướp đoạt của người khác mà không cần bằng chứng à?”
“Ồ? Miệng lưỡi cũng bén nhọn đấy chứ?” Liễu Nguyên Khải trừng mắt, sát khí bùng lên. “Xem ra ngươi muốn chết! Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, cút ngay khỏi đây, nếu không đừng trách ta không lưu tình!”
Đám đệ tử Thiên Kiếm Tông phía sau Liễu Nguyên Khải cũng rút kiếm, vẻ mặt hung hãn.
Lạc Băng Nhi nắm chặt tay Trần Phong, nàng cảm nhận được sự nguy hiểm. Tuy nhiên, nàng cũng biết tính cách của Trần Phong, hắn sẽ không bao giờ lùi bước trước sự bất công.
Trần Phong khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng. “Ngươi nói không lưu tình? Ngươi cũng xứng sao?”
Ngay lập tức, khí tức của Trần Phong bùng nổ. Không phải là sự bùng nổ của Hóa Thần đỉnh phong, mà là một loại khí tức hỗn độn, cổ xưa, nặng nề như núi Thái Sơn, tựa như một con mãnh thú viễn cổ vừa tỉnh giấc. Cả sảnh Thiên Nguyên Các rung chuyển, những tu sĩ xung quanh bị khí tức này áp chế, không thể thở nổi, thậm chí có người còn quỳ sụp xuống đất. Liễu Nguyên Khải và đám đệ tử của hắn ta, vốn đang kiêu ngạo, lập tức biến sắc, chân run lẩy bẩy, kiếm trên tay cũng suýt chút nữa rơi xuống.
“Ngươi… ngươi là ai?” Liễu Nguyên Khải lắp bắp, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ. Khí tức này vượt xa cảnh giới Nguyên Anh của hắn, thậm chí còn đáng sợ hơn cả một số trưởng lão Thánh Giả mà hắn từng gặp.
“Một kẻ đến từ ‘hạ giới’ mà ngươi khinh thường,” Trần Phong lạnh lùng đáp. Hắn nhấc chân, bước về phía Liễu Nguyên Khải. Mỗi bước đi của hắn đều như giẫm lên trái tim của Liễu Nguyên Khải, khiến hắn ta sợ hãi tột độ.
“Ngươi… ngươi đừng có tới đây! Ta là đệ tử Thiên Kiếm Tông! Sư phụ ta là…” Liễu Nguyên Khải cố gắng rặn ra lời đe dọa, nhưng lời nói đã run rẩy không thành tiếng.
Trần Phong không nói nhiều, hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình đánh thẳng vào Liễu Nguyên Khải. Liễu Nguyên Khải cảm thấy một lực lượng khổng lồ ập đến, hắn ta không kịp phản kháng đã bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường đối diện. Không giống như tu sĩ tán tu kia, Liễu Nguyên Khải không hề phun máu, nhưng toàn thân hắn ta cứng đờ, không thể cử động, chỉ còn biết run rẩy.
Trần Phong thu hồi khí tức, cả sảnh Thiên Nguyên Các lập tức trở lại bình thường, nhưng không khí vẫn tràn ngập sự im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Trần Phong, xen lẫn kính sợ và kinh hãi. Kẻ đến từ “hạ giới” này, không ngờ lại đáng sợ đến vậy!
Hắn quay sang tu sĩ tán tu vừa bị thương. “Ngươi không sao chứ?”
“Ta… ta không sao. Đa tạ ân nhân đã ra tay tương trợ!” Tu sĩ tán tu vội vàng cảm tạ, ánh mắt đầy vẻ biết ơn. “Ân nhân có tu vi thông thiên, ta… ta không ngờ…”
“Không cần đa tạ,” Trần Phong nói. “Chỉ là không vừa mắt với loại người ỷ thế hiếp người mà thôi.”
Hắn quay lại bàn của mình, cùng Lạc Băng Nhi ngồi xuống, tiếp tục ăn uống như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Mọi người trong sảnh vẫn còn kinh hãi, không ai dám lên tiếng. Liễu Nguyên Khải và đám đệ tử của hắn ta thì nằm bẹp dưới đất, không thể nhúc nhích, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi.
Từ lúc này, mọi ánh mắt nhìn Trần Phong đã không còn là tò mò hay khinh thường, mà là sự tôn kính và e dè. Một “kẻ đến từ hạ giới” lại có thể dễ dàng đánh bại một đệ tử Thiên Kiếm Tông như vậy, tu vi của hắn rốt cuộc đã đạt đến mức độ nào?
Trần Phong không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn chỉ biết rằng, Thiên Nguyên Đại Lục này, tuy lớn mạnh, nhưng cũng đầy rẫy những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu, những kẻ tự cho mình là cao quý vì xuất thân. Hắn đã từng trải qua điều đó ở tiểu thế giới, và hắn sẽ không cho phép nó lặp lại.
Hắn nhìn Lạc Băng Nhi, nàng mỉm cười trấn an hắn. Trong ánh mắt nàng, không có sự sợ hãi, chỉ có sự tự hào và tin tưởng tuyệt đối vào người nam nhân của mình.
Đây chỉ là bước khởi đầu. Một bước chân đầu tiên trên con đường Nghịch Thiên, tại một thế giới hoàn toàn mới. Trần Phong biết, những thử thách lớn hơn, những “Thiên Mệnh Chi Tử” thực sự, và cả “Thiên Đạo” tối cao, đang chờ đợi hắn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn, chưa bao giờ tắt.
Hắn sẽ không chỉ sống sót, không chỉ báo thù. Hắn sẽ lật đổ mọi định kiến, phá vỡ mọi xiềng xích, và chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân cũng có thể định nghĩa lại cả “Thiên”!
Thiên Nguyên Đại Lục, hãy sẵn sàng đón nhận sự “Nghịch Thiên” này!