Nghịch Thiên
Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:26:14 | Lượt xem: 4

Tần Thiên Kiêu thu lại nụ cười khinh miệt, thay vào đó là ánh mắt lạnh như băng, sâu thẳm như vực thẳm. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ có luồng khí tức quanh thân bỗng nhiên tăng vọt, không còn là sự uyển chuyển nhẹ nhàng của tiên phong đạo cốt, mà là một sức ép mãnh liệt, ngưng tụ đến mức vật chất xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Đây là biểu hiện của một cảnh giới sức mạnh vượt xa những gì Trần Phong vừa đối mặt.

“Ngươi có thể phá vỡ một phần ý chí của Thiên, nhưng ngươi không thể chống lại Thiên Đạo chân chính!” Tần Thiên Kiêu gằn giọng, thanh âm vang vọng khắp không gian, mang theo một loại uy áp thần thánh. Hắn giơ tay phải lên, một luồng kim quang chói lọi bùng phát từ lòng bàn tay, không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng thuần khiết, cao quý, tựa như ánh sáng của mặt trời ban sơ.

Ánh sáng đó nhanh chóng ngưng tụ thành một cây trường mâu vàng ròng, thân mâu khắc họa vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức hủy diệt đáng sợ. Đây chính là một trong những át chủ bài của Tần Thiên Kiêu: Thần Mâu Phá Thiên, một bảo vật được nuôi dưỡng bằng Thiên Mệnh, có khả năng xuyên thủng mọi phòng ngự, diệt sạch mọi tà ma. Nó không chỉ là một vũ khí, mà là hiện thân của ý chí Thiên Đạo giáng phàm.

“Nhận lấy sự trừng phạt của Thiên!” Tần Thiên Kiêu hét lớn, trường mâu trong tay hắn hóa thành một tia sáng vàng ròng, xé toạc không gian, lao thẳng tới Trần Phong với tốc độ kinh hồn. Không gian phía trước mũi mâu vỡ vụn, tạo thành một khe nứt đen ngòm, đủ thấy uy lực khủng khiếp của đòn tấn công này.

Trần Phong đứng yên như tượng, nhưng ánh mắt hắn rực cháy. Hắn cảm nhận rõ rệt sức mạnh áp đảo từ Thần Mâu Phá Thiên, một sức mạnh mang theo ý chí của càn khôn, muốn đè bẹp mọi sự phản kháng. Nhưng ý chí Nghịch Thiên trong hắn đã được tôi luyện qua vô số thử thách, càng bị áp bức, càng bùng cháy dữ dội.

“Thiên Đạo? Ngươi không phải Thiên Đạo!” Trần Phong gầm lên, Hỗn Độn Chi Khí trong đan điền cuộn trào dữ dội. Toàn thân hắn bùng phát một luồng khí đen xám cuồn cuộn, không định hình, không màu sắc cụ thể, nhưng mang theo sự hỗn loạn nguyên thủy, sự vô định của vũ trụ trước khi hình thành. Khí tức này đối chọi hoàn toàn với sự thuần khiết, cao quý của Thần Mâu Phá Thiên.

Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn sôi sục, những đường vân cổ xưa ẩn hiện dưới da thịt, tỏa ra một thứ năng lượng cấm kỵ. Trần Phong không né tránh, hắn giơ hai tay lên, Hỗn Độn Chi Khí nhanh chóng ngưng tụ thành một quả cầu đen xám khổng lồ trước mặt. Quả cầu đó xoay tròn chậm rãi, nhưng mỗi vòng xoay đều nuốt chửng ánh sáng và không gian xung quanh, tạo thành một lỗ đen nhỏ bé nhưng đáng sợ.

“Hỗn Độn Phệ Thiên!” Trần Phong tung chưởng, quả cầu Hỗn Độn lao thẳng vào Thần Mâu Phá Thiên. Đây là một chiêu thức không có hình dáng cố định, không có quy tắc rõ ràng, nó là sự hỗn loạn, là sự phá vỡ mọi trật tự.

KENG!!!

Một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang vọng, không phải là âm thanh của kim loại va vào kim loại, mà là tiếng của hai quy tắc đối nghịch va chạm. Tia sáng vàng của Thần Mâu Phá Thiên đâm sầm vào quả cầu Hỗn Độn. Khác với dự đoán, quả cầu Hỗn Độn không bị phá vỡ ngay lập tức. Thay vào đó, nó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, nuốt chửng từng chút một ánh sáng vàng từ mũi mâu.

Tần Thiên Kiêu biến sắc. Hắn chưa từng thấy một loại sức mạnh nào có thể đối chọi trực diện với Thần Mâu Phá Thiên mà không bị tan chảy ngay lập tức. Sức mạnh của hắn là sự ban phước của Thiên Đạo, là quy tắc không thể bị phá vỡ. Nhưng Hỗn Độn Chi Khí của Trần Phong lại như một thực thể không có quy tắc, nó không bị phá vỡ, mà là hấp thụ, là biến đổi.

Trần Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ từ Thần Mâu Phá Thiên, từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn như muốn nứt toác. Nhưng hắn không lùi bước. Ý chí Nghịch Thiên chính là nguồn sức mạnh vô tận của hắn. Hắn không chấp nhận định mệnh, hắn không chấp nhận bị đè bẹp. Hắn muốn phá vỡ.

Quả cầu Hỗn Độn và Thần Mâu Phá Thiên giằng co trên không trung, tạo thành một trường lực hủy diệt khủng khiếp. Không gian xung quanh méo mó, nứt nẻ, những tảng đá khổng lồ dưới chân họ bị nghiền nát thành bột mịn, rồi bị Hỗn Độn Chi Khí nuốt chửng không dấu vết. Các cường giả xa xa quan sát trận chiến đều kinh hãi tột độ. Đây không còn là cuộc chiến giữa hai Thiên Kiêu nữa, mà là cuộc chiến giữa hai loại Đạo, hai loại quy tắc vận hành vũ trụ.

Tần Thiên Kiêu cắn răng, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác. Hắn không thể để sức mạnh Thiên Mệnh của mình bị Hỗn Độn Chi Khí kia nuốt chửng. Đó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn quyết định không giữ lại nữa.

“Thiên Vẫn Cửu Diệp!”

Tần Thiên Kiêu gầm lên, toàn thân hắn bỗng nhiên bùng phát chín luồng ánh sáng vàng rực rỡ, mỗi luồng ánh sáng lại hóa thành một cánh hoa sen vàng ròng khổng lồ, xoay quanh hắn như một đóa sen chín cánh. Những cánh hoa này không phải là ảo ảnh, mà là sự ngưng tụ của Thiên Mệnh Chi Khí, mỗi cánh mang theo một loại quy tắc khác nhau, từ sinh diệt, luân hồi, đến phá hủy, tái tạo.

Chín cánh hoa sen đột nhiên bay vút lên không trung, dung nhập vào Thần Mâu Phá Thiên đang giằng co với Hỗn Độn Chi Khí của Trần Phong. Ngay lập tức, Thần Mâu Phá Thiên phát ra một tiếng nổ rung trời, sức mạnh của nó tăng vọt gấp bội. Ánh sáng vàng chói lọi đến mức không ai dám nhìn thẳng, nó xuyên thủng quả cầu Hỗn Độn, tạo ra những vết nứt đáng sợ.

Quả cầu Hỗn Độn bắt đầu lung lay dữ dội, không còn khả năng hấp thụ hoàn toàn sức mạnh của Thần Mâu. Hỗn Độn Chi Khí bị đẩy lùi, từng chút một.

Trần Phong cảm thấy áp lực như núi đổ. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn gào thét, cảnh báo hắn về mối nguy hiểm cận kề. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, đây chính là lúc hắn phải bộc lộ toàn bộ sức mạnh của mình, không phải để chống lại Thiên Đạo của Tần Thiên Kiêu, mà là để khẳng định Đạo của chính hắn.

“Nếu Thiên Đạo muốn diệt ta, ta sẽ nghịch Thiên mà sinh! Nếu quy tắc muốn trói buộc ta, ta sẽ phá vỡ quy tắc!”

Trần Phong nhắm mắt lại, rồi đột ngột mở bừng ra. Đồng tử của hắn không còn là màu đen bình thường, mà là một xoáy nước Hỗn Độn đen xám, sâu thẳm vô cùng. Từ trong cơ thể hắn, một loại năng lượng nguyên thủy, cấm kỵ bùng phát. Đây không phải là linh khí, cũng không phải là Thiên Mệnh Chi Khí, mà là lực lượng của ý chí, của sự phản kháng được tôi luyện đến cực điểm.

“Huyết Mạch Nghịch Thiên, khai mở!”

Toàn thân Trần Phong run lên bần bật, từng mạch máu, từng xương cốt như đang được tái tạo. Da thịt hắn dần biến thành màu xám tro, cứng như đá cổ, nhưng lại tỏa ra khí tức Hỗn Độn nguyên thủy. Tóc hắn hóa thành màu trắng bạc, bay phấp phới như những sợi tơ của thời gian. Trên trán hắn, một ấn ký màu đen cổ xưa dần hiện rõ, hình dáng như một vòng xoáy Hỗn Độn nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng uy năng không thể tưởng tượng nổi.

Đây là trạng thái Huyết Mạch Nghịch Thiên chân chính được kích hoạt. Nó không ban cho hắn sức mạnh thần thánh, mà ban cho hắn sức mạnh của sự hỗn loạn, của sự phá vỡ giới hạn, của sự chống đối mọi quy tắc.

“Hỗn Độn Phá Thiên Quyết, tầng thứ ba: Vô Tận Phệ Giới!”

Trần Phong vươn tay ra, không phải là ngưng tụ quả cầu Hỗn Độn nữa, mà là toàn bộ Hỗn Độn Chi Khí trong cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành một trường vực đen xám bao trùm lấy hắn. Trường vực này không có hình dáng cố định, nó liên tục co giãn, biến đổi, nuốt chửng mọi thứ nó chạm vào. Nó không còn là một đòn tấn công đơn lẻ, mà là một sự hiện diện, một quy tắc mới.

Trường vực Hỗn Độn đó lao thẳng vào Thần Mâu Phá Thiên, không phải để đối kháng, mà là để đồng hóa, để nuốt chửng. Thần Mâu Phá Thiên, cùng với chín cánh hoa sen Thiên Vẫn, bị cuốn vào trong trường vực đen xám. Ánh sáng vàng chói lọi dần bị bóp méo, bị tan rã, như một ngọn nến đứng trước bão tố Hỗn Độn.

Tần Thiên Kiêu trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh hoàng. Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. Sức mạnh Thiên Mệnh của hắn, được ban phước từ Thiên Đạo, lại đang bị một phàm nhân nuốt chửng? Đây là điều không thể xảy ra! Đây là sự sỉ nhục, là sự báng bổ Thiên Đạo!

“Không thể nào! Ngươi là yêu nghiệt! Ngươi không thể phá hủy Thiên Mệnh của ta!” Tần Thiên Kiêu gào lên, điên cuồng thúc giục sức mạnh. Hắn cảm thấy một phần Thiên Mệnh của mình đang bị ăn mòn, bị biến đổi bởi Hỗn Độn Chi Khí của Trần Phong. Nếu cứ tiếp tục, Thiên Mệnh của hắn sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, thậm chí có thể khiến hắn mất đi tư cách Thiên Mệnh Chi Tử.

Trường vực Hỗn Độn của Trần Phong tiếp tục bành trướng, nuốt chửng Thần Mâu Phá Thiên và Thiên Vẫn Cửu Diệp. Ánh sáng vàng cuối cùng cũng vụt tắt, thay vào đó là sự hỗn loạn đen xám bao trùm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong trường vực, như tiếng của một vũ trụ đang sụp đổ.

Trường vực Hỗn Độn co rút lại, rồi đột nhiên bùng nổ. Không phải là sự hủy diệt, mà là sự tan biến. Thần Mâu Phá Thiên và chín cánh hoa sen của Tần Thiên Kiêu đã hoàn toàn biến mất, không còn một dấu vết. Chúng đã bị Hỗn Độn Chi Khí của Trần Phong nuốt chửng, hóa thành một phần sức mạnh của hắn.

Trần Phong đứng đó, tóc trắng bay phấp phới, ấn ký Hỗn Độn trên trán phát sáng mờ ảo. Hắn thở hổn hển, trạng thái Huyết Mạch Nghịch Thiên tiêu hao năng lượng cực lớn, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, rực cháy ý chí chiến đấu. Hắn đã phá vỡ một trong những át chủ bài của Tần Thiên Kiêu, chứng minh rằng Thiên Mệnh không phải là bất khả chiến bại.

Tần Thiên Kiêu lùi lại mấy bước, khuôn mặt tái nhợt. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói từ sâu trong linh hồn, Thiên Mệnh của hắn đã bị tổn thương. Hắn nhìn Trần Phong bằng ánh mắt phức tạp, không còn vẻ khinh miệt hay ngạo mạn, mà là sự kinh hãi tột cùng, pha lẫn chút khó tin. Hắn chưa từng nghĩ, trên Đại Lục Vạn Tượng này lại có kẻ có thể chống lại Thiên Mệnh đến mức này.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật gì?” Tần Thiên Kiêu lẩm bẩm, thanh âm run rẩy.

Trần Phong không đáp lời. Hắn chỉ siết chặt nắm đấm, Hỗn Độn Chi Khí vẫn cuồn cuộn quanh thân. Trận chiến vừa rồi, hắn đã thắng một đòn, nhưng hắn biết, đây chỉ là mở đầu. Tần Thiên Kiêu vẫn còn đó, và ý chí Thiên Đạo đằng sau hắn vẫn chưa bộc lộ hết. Cuộc chiến thực sự, để định đoạt số phận của cả Đại Lục Vạn Tượng, vẫn đang ở phía trước.

Hắn là Trần Phong, là kẻ Nghịch Thiên. Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi phá vỡ mọi xiềng xích của định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8