Nghịch Thiên
Chương 196
Trần Phong bước chân lên thềm đá cổ kính của Thiên Kiếm Tông, cảm giác như cả không gian xung quanh đang sống dậy. Linh khí không còn là những luồng khí mờ ảo mà hắn từng cảm nhận ở hạ giới, mà là những sợi tơ vô hình, dày đặc, mang theo một ý chí sắc bén như kiếm, cuộn trào quanh mình hắn. Chúng không chỉ chào đón, mà còn dò xét, thậm chí là thử thách.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể như được tắm trong suối nguồn sinh lực. Đan điền đã từng bị phế, nay lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một hố đen không đáy, điên cuồng hấp thụ linh khí. Tốc độ hấp thụ này, nếu có người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh hãi đến tột độ. Linh khí nơi đây thuần khiết đến mức khó tin, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một áp lực vô hình, một sự kiêu hãnh của kiếm đạo đã tồn tại qua hàng vạn năm.
Trần Phong nhắm mắt lại. Trong tâm thức, hắn nhìn thấy “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền đang rung động khe khẽ, phản ứng với linh khí xung quanh. Nó không hấp thụ linh khí một cách thụ động, mà dường như đang “biến đổi” linh khí, dung hợp chúng với một loại năng lượng nguyên thủy, cấm kỵ hơn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc vào cơn bão, nhưng đồng thời cũng là ngọn hải đăng duy nhất có thể chống chọi. Đây chính là “sự chào đón và thử thách” mà Tôn Huyền đã nói đến.
Khi Trần Phong mở mắt, ánh mắt hắn sắc bén hơn, sâu thẳm hơn. Hắn biết, từ giờ trở đi, mọi bước đi của mình sẽ không còn đơn giản nữa. Thiên Kiếm Tông này, dù là nơi trú ẩn, cũng sẽ là đấu trường đầu tiên của hắn ở cảnh giới cao hơn.Một bóng người đột nhiên xuất hiện, không tiếng động, đứng cách Trần Phong không xa. Đó là một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao ráo, mặc áo bào trắng thêu hình kiếm bạc. Khuôn mặt hắn tuấn tú, nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ kiêu ngạo khó che giấu, và một chút kinh ngạc. Hắn là Kỷ Trần, đệ tử hạt nhân của Thiên Kiếm Tông, nổi tiếng với thiên phú kiếm đạo xuất chúng, được coi là một trong những Thiên Kiêu trẻ tuổi có tiềm năng nhất.
“Ngươi chính là Trần Phong?” Kỷ Trần cất lời, giọng nói mang theo sự dò xét, xen lẫn một chút khinh thường khó nhận ra. “Nghe nói ngươi từ hạ giới phi thăng lên? Linh khí của Thiên Kiếm Tông vốn dĩ tinh thuần, người hạ giới mới đến thường phải mất vài ngày để thích nghi, vậy mà ngươi đứng đây không chút khó khăn. Thú vị.”
Trần Phong không đáp lời, chỉ khẽ nhếch môi. Hắn đã quá quen với những ánh mắt kiểu này. Kẻ mạnh luôn nhìn kẻ yếu hơn bằng ánh mắt nghi ngờ hoặc khinh miệt. Nhưng giờ đây, hắn không còn là “kẻ yếu hơn” trong mắt những người đó nữa.
Kỷ Trần thấy Trần Phong không nói, vẻ mặt càng thêm khó chịu. Hắn vốn được tông môn sủng ái, chưa từng có kẻ nào dám phớt lờ hắn như vậy. “Ngươi có vẻ tự mãn đấy. Thiên Kiếm Tông không phải nơi để kẻ tầm thường tự cao tự đại. Cảnh giới của ngươi là gì? Để ta xem, Nhân Tiên Sơ Kỳ sao? Ha, quả nhiên là mới phi thăng. Với cảnh giới này, ở hạ giới có lẽ ngươi là bá chủ, nhưng ở đây, ngươi chỉ là một kẻ mới nhập môn, còn chưa đủ tư cách để nhìn thẳng vào ta.”
Trần Phong vẫn giữ im lặng, nhưng trong ánh mắt hắn đã lóe lên một tia lạnh lẽo. Kỷ Trần này, không hổ là “Thiên Kiêu” của Thượng Giới. Sự ngạo mạn đã ăn sâu vào xương tủy. Nhưng hắn lại quên mất một điều, Trần Phong chưa bao giờ là một kẻ tầm thường.“Ngươi không nói sao?” Kỷ Trần tiến thêm một bước, kiếm ý vô hình từ cơ thể hắn tỏa ra, đè ép về phía Trần Phong. “Để ta xem, một kẻ hạ giới có thể chịu đựng được bao nhiêu áp lực từ kiếm ý của Thiên Kiếm Tông.”
Kiếm ý của Kỷ Trần không chỉ là một luồng áp lực đơn thuần, mà còn chứa đựng sự sắc bén, như hàng vạn mũi kiếm nhỏ đang đâm thẳng vào tâm thần Trần Phong. Đây là một chiêu thức thường dùng để thử dò hoặc răn đe những kẻ mới đến, đặc biệt là những kẻ từ hạ giới, khiến họ phải bộc lộ sự yếu kém của mình.
Nhưng Trần Phong vẫn đứng vững như cây tùng giữa bão tuyết. Hắn cảm nhận được kiếm ý đang đè nặng lên mình, nhưng đồng thời, “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền lại càng rung động mạnh mẽ hơn, như đang hấp thụ và phân tích kiếm ý đó. Thậm chí, một phần nhỏ của kiếm ý còn được chuyển hóa thành năng lượng của chính hắn.
Kỷ Trần nhíu mày. Hắn không ngờ một kẻ Nhân Tiên Sơ Kỳ lại có thể chống đỡ kiếm ý của mình dễ dàng đến vậy. Thông thường, những kẻ mới phi thăng sẽ phải quỳ gối hoặc ít nhất là lùi lại vài bước, mồ hôi đầm đìa. Nhưng Trần Phong thì không, hắn vẫn đứng đó, vẻ mặt bình thản, thậm chí còn có chút hứng thú.
“Ngươi… có vẻ không tệ.” Kỷ Trần thay đổi thái độ, nhưng sự ngạo mạn vẫn còn đó. “Vậy thì, ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Thiên Kiếm Tông có một Vạn Kiếm Trận, dùng để tôi luyện kiếm ý và tâm cảnh. Ngươi có dám thử không?”
Vạn Kiếm Trận là một trong những thử thách nổi tiếng của Thiên Kiếm Tông. Nó không chỉ là một trận pháp thông thường mà còn là nơi tập trung kiếm ý của vô số tiền bối, tạo thành một ảo cảnh đầy rẫy kiếm quang và áp lực tinh thần. Ngay cả các đệ tử hạt nhân cũng phải cẩn trọng khi bước vào, và thường chỉ có thể tiến sâu đến một mức độ nhất định. Một kẻ mới phi thăng, lại ở cảnh giới Nhân Tiên Sơ Kỳ, mà dám bước vào Vạn Kiếm Trận, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
“Vạn Kiếm Trận?” Trần Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, mang theo một sự tự tin khó tả. “Nghe có vẻ thú vị. Dẫn đường đi.”
Kỷ Trần ngẩn người. Hắn không ngờ Trần Phong lại đồng ý nhanh đến vậy. Hắn vốn định dùng Vạn Kiếm Trận để dằn mặt, khiến Trần Phong biết thân biết phận, nhưng thái độ của đối phương lại khiến hắn cảm thấy bị khiêu khích ngược. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi Kỷ Trần. “Được thôi. Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi. Vạn Kiếm Trận không phải trò đùa. Có rất nhiều kẻ tự mãn đã vĩnh viễn lạc mất trong đó, hóa thành một phần của kiếm ý.”
Hắn dẫn Trần Phong đi xuyên qua những con đường đá quanh co, băng qua các đình viện cổ kính, cuối cùng dừng lại trước một hang động khổng lồ, được bao phủ bởi một màn sương kiếm khí mờ mịt. Từ bên trong hang động, có thể nghe thấy tiếng kiếm reo vang vọng, như hàng vạn linh hồn kiếm đang cùng nhau gào thét.
Cố Thiên Hành, người đã trò chuyện với Tôn Huyền trước đó, đứng ẩn mình trên một đỉnh núi xa, quan sát mọi chuyện. Ánh mắt hắn phức tạp. “Tên Kỷ Trần này, luôn thích thể hiện. Hắn muốn dùng Vạn Kiếm Trận để nghiền nát ý chí của Trần Phong.”
Tôn Huyền xuất hiện bên cạnh Cố Thiên Hành, không biết từ lúc nào. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng khóe môi lại ẩn chứa một nụ cười nhẹ. “Để xem, Kỷ Trần có thể ‘nghiền nát’ được cái gì. Ngươi quên rồi sao, Cố Thiên Hành? Hắn là một ‘dị số’. Những kẻ ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ như Kỷ Trần thường tự cho mình là trung tâm của vũ trụ. Nhưng ‘dị số’ thì không. ‘Dị số’ sinh ra là để lật đổ những khái niệm cũ kỹ.”
Cố Thiên Hành khẽ thở dài. “Ta chỉ lo hắn sẽ bị tổn thương nặng. Vạn Kiếm Trận không phải ai cũng có thể vượt qua.”
“Tổn thương? Ngươi nghĩ một kẻ dám Nghịch Thiên lại sợ tổn thương sao?” Tôn Huyền khẽ lắc đầu. “Đây chính là ‘thử thách’ đầu tiên của hắn ở Thiên Kiếm Tông. Nếu hắn không vượt qua được, thì hắn không xứng đáng với ‘canh bạc’ của ta.”
Dưới hang động, Kỷ Trần chỉ tay vào lối vào. “Tiến vào đi. Ngươi có thể đi bao xa, thì đó là giới hạn của ngươi. Ta sẽ đợi ở ngoài này.”
Trần Phong nhìn vào màn sương kiếm khí, không chút do dự. Hắn bước một bước, thân ảnh hòa vào trong màn sương mờ ảo, như một giọt nước rơi vào đại dương kiếm ý. Ngay lập tức, hàng vạn tiếng kiếm reo vang vọng, dữ dội hơn, như chào đón, và cũng như muốn xé tan hắn ra thành từng mảnh. Trần Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nén, linh hồn như muốn bị kiếm ý xé rách. Nhưng cùng lúc đó, “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền lại bùng lên một thứ ánh sáng chói lọi, không sợ hãi, mà tràn đầy khát vọng.
Hắn đã sẵn sàng. Hành trình Nghịch Thiên, thật sự đã bắt đầu rồi.
Bước vào Vạn Kiếm Trận, Trần Phong lập tức bị nhấn chìm trong một biển kiếm ý. Không khí đặc quánh mùi kim loại, tiếng kiếm reo không ngừng nghỉ biến thành những tiếng gầm rống của thú dữ, rồi lại hóa thành những lời thì thầm dụ hoặc. Hàng vạn ảo ảnh kiếm quang lướt qua trước mắt, mỗi luồng kiếm quang lại mang theo một loại kiếm đạo riêng biệt: có kiếm đạo bá đạo tuyệt luân, chém nát hư không; có kiếm đạo uyển chuyển như nước, hóa giải vạn vật; có kiếm đạo tĩnh lặng như hồ thu, ẩn chứa sát cơ vô tận; và cả kiếm đạo tà dị, uốn lượn như rắn độc, gặm nhấm tâm trí.
Áp lực tinh thần tăng lên gấp bội. Trần Phong cảm thấy linh hồn mình như đang bị hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình cắt xé. Đây không chỉ là một trận pháp, mà là một thử thách về ý chí, về tâm cảnh, một cuộc đối đầu trực diện với những tinh hoa kiếm đạo của vô số tiền bối Thiên Kiếm Tông. Bất kỳ một sự dao động nhỏ nào trong tâm trí cũng có thể khiến người lạc lối, mãi mãi chìm đắm trong ảo cảnh kiếm ý, biến thành một phần của trận pháp.
Nhưng Trần Phong không sợ hãi. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ mọi phòng bị. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền bùng lên, không phải để chống lại, mà là để “cảm nhận” và “dung hợp”. Nó như một thực thể sống, khao khát hấp thụ mọi loại Đạo, mọi loại kiếm ý. Hắn không đẩy lùi kiếm ý, mà để chúng tràn vào cơ thể, xuyên thấu qua linh hồn.
Mỗi khi một luồng kiếm ý va chạm, Trần Phong lại cảm nhận được một mảnh ký ức, một phần tinh túy của kiếm đạo. Hắn thấy một lão nhân tóc bạc phơ, một kiếm ra, thiên địa biến sắc; thấy một nữ tử áo trắng, kiếm múa như rồng bay phượng múa, uyển chuyển mà chết chóc; thấy một thiếu niên ngồi thiền, kiếm ý tĩnh lặng mà thấu triệt bản nguyên. Những hình ảnh đó, những cảm giác đó, không phải là gánh nặng, mà là những bài học vô giá.
Hạt giống Nghịch Thiên bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, tạo ra một vòng xoáy năng lượng vô hình. Kiếm ý cuồng bạo của Vạn Kiếm Trận không còn có thể gây tổn thương cho Trần Phong, mà ngược lại, chúng bị hấp thụ, tinh luyện, chuyển hóa thành một thứ năng lượng thuần khiết hơn, mạnh mẽ hơn, rồi lại được trả về đan điền của hắn, củng cố cảnh giới Nhân Tiên Sơ Kỳ của hắn một cách vững chắc.
Đây là một cảnh tượng mà không ai có thể tưởng tượng nổi. Vạn Kiếm Trận, vốn là nơi tôi luyện khắc nghiệt, lại trở thành một suối nguồn tu luyện cho Trần Phong. Hắn không phải đang vượt qua trận pháp, mà là đang “nuốt chửng” trận pháp. Sức mạnh của hắn tăng lên từng chút một, mặc dù chưa đủ để đột phá cảnh giới, nhưng nền tảng của hắn trở nên kiên cố hơn, kiếm ý tiềm ẩn trong cơ thể hắn cũng bắt đầu hình thành, mang theo một khí chất cấm kỵ, không thuộc về bất kỳ loại kiếm đạo nào mà hắn từng cảm nhận.
Ngoài hang động, Kỷ Trần vẫn đứng đó, vẻ mặt từ tự tin chuyển sang nghi hoặc, rồi kinh ngạc. Một nén hương trôi qua, hai nén hương, rồi ba nén hương. Trần Phong vẫn không ra. Tiếng kiếm reo trong Vạn Kiếm Trận vẫn vang vọng, nhưng Kỷ Trần cảm thấy có điều gì đó không đúng. Tiếng reo đó, dường như không còn vẻ hung bạo như trước, mà dần trở nên ôn hòa hơn, thậm chí còn có chút… hoan ca?
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Kỷ Trần lẩm bẩm, cố gắng dùng thần thức dò xét vào bên trong. Nhưng Vạn Kiếm Trận quá mạnh, thần thức của hắn chỉ có thể tiến vào một đoạn ngắn rồi bị vô số kiếm ý cắt vụn. Hắn chưa từng thấy ai trụ được lâu như vậy, đặc biệt là một kẻ Nhân Tiên Sơ Kỳ. Lẽ nào, Trần Phong đã đạt được kỳ ngộ gì đó?
Cố Thiên Hành, trên đỉnh núi xa, cũng đang nhíu mày. “Tôn Huyền, ngươi có cảm thấy không? Kiếm ý của Vạn Kiếm Trận đang… yếu đi?”
Tôn Huyền khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hang động. “Không phải yếu đi, mà là bị đồng hóa. Tiểu tử này, còn đáng sợ hơn ta tưởng. Hắn không chỉ chống lại kiếm ý, mà còn đang hấp thụ chúng, biến chúng thành của mình. Vạn Kiếm Trận này, e rằng sẽ bị hắn ‘nuốt’ mất một phần tinh túy.”
“Nuốt mất tinh túy?” Cố Thiên Hành kinh hãi. “Đó là kiếm ý của hàng vạn tiền bối! Làm sao có thể hấp thụ được? Hắn… hắn rốt cuộc là quái vật gì?”
“Một ‘dị số’ thì không thể dùng lẽ thường để phán đoán.” Tôn Huyền chậm rãi nói. “Hắn sinh ra đã là kẻ nghịch lại quy tắc. Vạn Kiếm Trận là một phép thử, nhưng cũng là một cơ duyên. Kỷ Trần muốn dằn mặt hắn, nhưng không ngờ lại dâng tận miệng một bữa tiệc lớn. Ta tin vào canh bạc này, Cố Thiên Hành. Ta tin vào ý chí Nghịch Thiên của hắn. Hắn sẽ là ngọn lửa thiêu rụi mọi xiềng xích cũ kỹ, bắt đầu từ Thiên Kiếm Tông này.”
Lời của Tôn Huyền vang vọng trong không gian, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn nhìn chằm chằm vào hang động, nơi Trần Phong đang tiếp tục hành trình của mình. Tiếng kiếm reo trong hang động đã hoàn toàn thay đổi, không còn là những tiếng gào thét hung bạo, mà là một giai điệu hòa hợp, như hàng vạn thanh kiếm đang cùng nhau ca hát, đón chào một chủ nhân mới.
Kỷ Trần bắt đầu cảm thấy bất an. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Hắn quyết định tiến vào xem xét tình hình. Nhưng ngay khi hắn vừa bước một bước, một luồng kiếm ý cực kỳ sắc bén, nhưng cũng vô cùng hỗn độn, đột nhiên từ trong hang động bùng nổ, đập thẳng vào người hắn. Luồng kiếm ý này không hề có hình thái cố định, nó chứa đựng vô số loại Đạo, nhưng lại được dung hợp một cách kỳ lạ, tạo thành một sức mạnh phá vỡ mọi quy tắc.
“Cái gì?!” Kỷ Trần kinh hãi, vội vàng giơ kiếm lên đỡ. “Kiếm ý gì đây? Sao lại hỗn độn mà lại mạnh mẽ đến thế? Nó không phải của Vạn Kiếm Trận!”
Hắn bị đẩy lùi mấy bước, hổ khẩu tê dại, nội phủ chấn động. Luồng kiếm ý đó không nhằm sát thương hắn, mà chỉ là một sự cảnh cáo, một sự biểu lộ sức mạnh. Nó giống như một lời tuyên bố: “Ta không phải là kẻ ngươi có thể tùy tiện khinh thường.”
Ngay sau đó, bóng người Trần Phong chậm rãi bước ra khỏi màn sương kiếm khí. Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhưng không còn vẻ mệt mỏi hay chật vật, mà thay vào đó là sự tinh anh, sắc bén, như một thanh kiếm vừa được tôi luyện qua ngàn lửa. Khí tức trên người hắn không hề có dấu hiệu suy yếu, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước, ẩn chứa một sự trầm ổn và uy áp khó tả. Hắn không hề có một vết xước nào, áo bào vẫn sạch sẽ như lúc ban đầu.
Kỷ Trần nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn đã trải qua Vạn Kiếm Trận hàng chục lần, biết rõ những vết tích mà nó để lại. Nhưng Trần Phong, không một chút tổn hại. Hơn nữa, khí tức của hắn lại trở nên… lạ lùng. Nó không giống bất kỳ kiếm đạo nào của Thiên Kiếm Tông, mà giống như một sự tổng hợp, một sự dung hòa của vạn loại kiếm ý, nhưng lại mang theo một nét riêng biệt, một sự “nghịch” lại với mọi quy tắc đã định.“Ngươi… ngươi đã làm gì trong đó?” Kỷ Trần hỏi, giọng nói không còn sự kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự kinh hoàng và nghi ngờ.
Trần Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt như nhìn xuyên qua Kỷ Trần, xuyên qua những quy tắc của Thiên Kiếm Tông, và xa hơn nữa là những xiềng xích của Thiên Đạo. “Ta chỉ là… tìm hiểu một chút về kiếm đạo của Thiên Kiếm Tông thôi. Cảm ơn ngươi đã cho ta một cơ duyên tốt.”
Kỷ Trần cứng họng. Hắn không biết phải nói gì. Cơ duyên? Hắn rõ ràng muốn dằn mặt, muốn làm khó Trần Phong, nhưng cuối cùng lại tạo ra một cơ duyên cho kẻ này sao? Điều này thật quá hoang đường!
Trên đỉnh núi, Cố Thiên Hành nhìn Trần Phong bước ra, vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ. “Hắn… hắn không chỉ vượt qua Vạn Kiếm Trận, mà còn hấp thụ kiếm ý của nó? Còn làm Kỷ Trần phải chật vật? Đây… đây thực sự là một kẻ Nhân Tiên Sơ Kỳ sao?”
Tôn Huyền mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. “Ta đã nói rồi, Cố Thiên Hành. Hắn là một ‘dị số’. Hắn sinh ra là để thay đổi dòng chảy định mệnh này. Ngươi nghĩ đây đã là giới hạn của hắn sao? Không. Đây mới chỉ là khởi đầu. Vạn Tượng Phong Vân, sắp nổi lên rồi.”
Trần Phong không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Kỷ Trần hay sự quan sát của Tôn Huyền. Hắn chỉ cảm nhận được sức mạnh mới trong cơ thể, cảm nhận được hạt giống Nghịch Thiên đang ngày càng vững chắc. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, còn rất nhiều thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hành trình Nghịch Thiên, thật sự đã bắt đầu rồi.