Nghịch Thiên
Chương 197
Trần Phong cảm thấy như toàn bộ thân thể mình đang bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn, lặp đi lặp lại không ngừng. Linh khí thuần khiết từ không gian xung quanh không chỉ tràn vào kinh mạch, lấp đầy đan điền, mà còn bị “hạt giống Nghịch Thiên” trong trung tâm xoáy sâu vào, nghiền nát và tái cấu trúc. Nó không còn là linh khí đơn thuần nữa. Dưới sự tác động của hạt giống kỳ dị, mỗi luồng linh khí đều được nén ép đến cực hạn, rồi bùng nổ thành một loại năng lượng có sức mạnh vượt xa nguyên bản, mang theo một khí tức cổ xưa, hỗn độn và đầy uy hiếp, như thể đang thách thức chính bản chất của vũ trụ.
Áp lực kiếm đạo vô hình mà Tôn Huyền đã đề cập không phải là một lời cảnh báo suông. Nó như một lớp màng vô hình, một ý chí sắc bén, bao trùm lấy Trần Phong. Mỗi khi hạt giống Nghịch Thiên hấp thụ và biến đổi một phần linh khí, áp lực này lại tăng lên gấp bội, như thể một vị kiếm chủ vĩ đại đang chất vấn sự “xâm phạm” của Trần Phong. Đó là sự kiêu hãnh của kiếm đạo đã tồn tại hàng vạn năm, một “Thiên Đạo” của kiếm, không cho phép bất kỳ điều gì khác thường tồn tại và phát triển bên trong nó mà không bị đồng hóa hoặc nghiền nát.
Trong tâm thức, Trần Phong cảm nhận rõ ràng sự va chạm giữa hai loại ý chí: một bên là ý chí kiếm đạo cổ xưa, kiên cường, muốn đồng hóa hoặc nghiền nát mọi thứ không tuân theo quy tắc của nó; một bên là ý chí của “hạt giống Nghịch Thiên”, trầm mặc nhưng bất khuất, lặng lẽ nhưng không ngừng phá vỡ, biến đổi. Hắn như đứng giữa hai ngọn sóng thần, chỉ có thể nương theo dòng chảy, đồng thời vận dụng hết thảy ý chí của mình để điều khiển quá trình này, không để bản thân bị cuốn trôi hay tan rã.
Kinh mạch của Trần Phong bắt đầu sưng phồng, từng sợi gân xanh nổi lên trên da. Cảm giác đau đớn tột cùng như hàng vạn mũi kim đâm xuyên, hàng ngàn lưỡi dao cắt cứa. Nhưng đồng thời, một luồng sức mạnh mới cũng đang chảy tràn trong huyết quản. Đó là sức mạnh của sự tái sinh, của sự vượt qua giới hạn. “Hạt giống Nghịch Thiên” không ngừng nuốt chửng linh khí, biến chúng thành năng lượng cấm kỵ, rồi lại phun ra, luân chuyển khắp cơ thể, củng cố từng tế bào, từng thớ thịt, từng kinh mạch của Trần Phong. Hắn cảm thấy mình như một lò rèn khổng lồ, nơi thân thể đang được tôi luyện trong ngọn lửa của sự biến đổi.
Hắn biết, đây chính là “thử thách”. Nếu không thể chịu đựng, nếu không thể dung hợp loại năng lượng này, hắn sẽ nổ tung mà chết. Nhưng nếu thành công, hắn sẽ bước lên một tầm cao mới, hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ tu sĩ nào khác, trở thành một dị số thực sự. Ý chí báo thù, ý chí muốn bảo vệ những người thân yêu, và khát vọng thoát khỏi sự sắp đặt của số phận, tất cả hòa quyện lại, biến thành một ngọn lửa rực cháy trong lòng Trần Phong, giúp hắn kiên cường chống đỡ, không một lần nghĩ đến việc từ bỏ.
Bên trong đan điền, “hạt giống Nghịch Thiên” bỗng nhiên phát ra một luồng sáng yếu ớt, nhưng đầy uy lực. Luồng sáng này không rực rỡ, mà là một thứ ánh sáng đen kịt, sâu thẳm như vũ trụ nguyên thủy. Nó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo ra một cơn lốc năng lượng hút toàn bộ linh khí trong bán kính hàng trăm trượng xung quanh. Cơn lốc này không chỉ hút linh khí mà còn hút cả “ý chí kiếm đạo” vô hình đang lơ lửng trong không khí. Những tia kiếm ý sắc bén, những mảnh ký ức về kiếm chiêu cổ xưa, tất cả đều bị hút vào trong hạt giống, như những dòng sông đổ về biển cả, không thể kháng cự.
Trần Phong chợt hiểu ra. Đây không chỉ là hấp thụ linh khí. Đây là sự cướp đoạt, sự đồng hóa. Hạt giống Nghịch Thiên đang biến “sự kiêu hãnh của kiếm đạo” thành một phần của chính nó, biến những quy tắc đã tồn tại hàng vạn năm thành nền tảng cho sự “Nghịch Thiên” của hắn. Nó không tôn trọng, không tuân theo, mà chỉ phá vỡ và tái tạo, giống như một vị thần hỗn độn đang định hình lại một thế giới.
Cảm giác đau đớn đạt đến đỉnh điểm. Trần Phong cảm thấy như có hàng ngàn thanh kiếm đang đâm thẳng vào linh hồn mình, cố gắng xé nát ý thức của hắn. Hắn cắn chặt răng, máu tươi trào ra khóe môi. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, làm ướt đẫm y phục. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút dao động, phản chiếu ngọn lửa ý chí bất khuất.
“Nghịch Thiên…” Hắn thầm thì, giọng nói khản đặc, nhưng chứa đựng sự kiên quyết tột cùng, “Nếu ngươi là Thiên Đạo của kiếm, vậy ta sẽ nghịch chuyển Thiên Đạo của ngươi! Ta sẽ dùng Đạo của ta để định nghĩa lại ngươi!”
Ngay khi ý niệm đó vừa dứt, “hạt giống Nghịch Thiên” như nhận được một mệnh lệnh vô hình. Vòng xoáy đen kịt bỗng nhiên bùng nổ, không phải là nổ tung để hủy diệt, mà là nổ tung để phát tán. Một luồng năng lượng đen tuyền, mang theo sự sắc bén của kiếm ý cổ xưa nhưng được bao bọc bởi khí tức hỗn độn, đột nhiên tràn ra khắp cơ thể Trần Phong. Nó không còn chỉ lưu chuyển trong kinh mạch, mà thẩm thấu vào từng thớ thịt, từng xương cốt, thậm chí là sâu vào tủy não, tái tạo và củng cố từ tận gốc rễ.
Toàn thân Trần Phong run rẩy kịch liệt. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang lột xác. Những tạp chất tích tụ trong cơ thể từ bao năm qua, dù đã được luyện hóa nhiều lần, giờ đây bị loại năng lượng cấm kỵ này đẩy ra ngoài không thương tiếc. Một lớp bẩn đen kịt, hôi thối bắt đầu tiết ra từ lỗ chân lông, bao phủ lấy hắn như một cái kén. Nhưng bên dưới lớp bẩn thỉu đó, làn da Trần Phong đang trở nên trắng ngần, săn chắc hơn, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt đến mức khó tin.
Kinh mạch của hắn cũng được mở rộng và củng cố. Tốc độ lưu chuyển linh khí tăng lên gấp bội, mạnh mẽ và thông suốt hơn bao giờ hết. Đan điền của hắn, vốn đã được “hạt giống Nghịch Thiên” mở rộng, giờ đây càng trở nên thâm sâu, như một vực thẳm không đáy, có thể chứa đựng vô số năng lượng, vượt xa giới hạn của bất kỳ tu sĩ Phàm Cảnh nào. Nhưng quan trọng nhất, là sự thay đổi trong “kiếm ý” của Trần Phong.
Trước đây, kiếm ý của hắn dù sắc bén nhưng vẫn mang theo một chút khí tức của phàm nhân, của sự học hỏi. Giờ đây, kiếm ý của hắn không còn là kiếm ý đơn thuần nữa. Nó đã dung hợp với “ý chí kiếm đạo cổ xưa” của nơi này, nhưng không phải là sự phục tùng, mà là sự hấp thụ và biến đổi. Kiếm ý của Trần Phong giờ đây mang theo một khí tức “nghịch”, một sự phá vỡ mọi quy tắc. Nó không còn là kiếm đạo của sự khai mở, mà là kiếm đạo của sự lật đổ, một thanh kiếm hướng thẳng vào “Thiên Đạo” của kiếm.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Trần Phong. Hắn cảm thấy mình có thể “nhìn thấy” dòng chảy của kiếm đạo trong không gian, cảm nhận được từng tia kiếm ý trôi nổi, từng vết tích mà các kiếm chủ tiền bối để lại. Những kiến thức, những kinh nghiệm về kiếm đạo mà trước đây hắn phải khổ luyện mới có được, giờ đây như được khắc sâu vào tâm trí, trở thành bản năng, một phần không thể tách rời của hắn. Hắn không chỉ hiểu, mà còn “cảm” được chúng, như thể chính hắn đã sống qua hàng vạn năm kiếm đạo.
Đây là sự “Chào đón” của nơi này sao? Chào đón một kẻ Nghịch Thiên bằng cách trao cho hắn sức mạnh để phá vỡ chính nó? Hay đây là một cái bẫy tinh vi, một cuộc thử nghiệm mà nếu hắn không đủ kiên cường, sẽ bị đồng hóa hoàn toàn, trở thành một phần của “Thiên Đạo” mà hắn muốn lật đổ?
Trần Phong không biết, và hắn cũng không bận tâm. Hắn chỉ biết rằng, hắn đang mạnh hơn. Rất nhiều. Sức mạnh trong cơ thể hắn như một con sông cuộn chảy, chỉ chực chờ bùng nổ. Cảnh giới tu luyện của hắn vốn đã ở đỉnh cao của Phàm Cảnh, giờ đây đang có dấu hiệu nứt vỡ, tiến thẳng đến một cảnh giới cao hơn, một cảnh giới mà hắn chưa từng dám nghĩ tới trong tiểu thế giới, một cảnh giới mà hắn tin rằng sẽ vượt xa mọi “Thiên Kiêu” được mệnh danh là Thiên Mệnh Chi Tử.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận không khí linh khí giờ đây không còn mang áp lực nặng nề như trước, mà trở nên thân thuộc, như một phần của chính hắn, hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. “Hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền đã ổn định, không còn rung động dữ dội. Nó giờ đây như một viên ngọc đen tuyền, lẳng lặng tỏa ra một thứ năng lượng u ám, mạnh mẽ. Bên trên viên ngọc đó, một đường vân kỳ lạ bắt đầu xuất hiện, uốn lượn như một thanh kiếm nhỏ, nhưng lại mang dáng vẻ của một con rồng đang cuộn mình, ẩn chứa sự cổ xưa và sức mạnh vô biên.
Đó là “Nghịch Kiếm Ấn” sao? Một dấu ấn đặc biệt của sự dung hợp giữa kiếm đạo cổ xưa và năng lượng Nghịch Thiên? Hay là một loại “Đạo Ấn” độc nhất vô nhị, chỉ thuộc về kẻ Nghịch Thiên?
Trần Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà tràn đầy tinh quang. Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, sâu thẳm như vực thẳm, có thể xuyên thấu mọi hư ảo. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Mỗi cử động đều mang theo một sức mạnh tiềm tàng, một sự nhẹ nhàng khó tin, dường như hắn đã vượt qua giới hạn trọng lực thông thường. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy không khí. Một luồng kiếm ý vô hình lập tức ngưng tụ trong lòng bàn tay, sắc bén đến mức có thể cắt đứt không gian, để lại một vết nứt mờ ảo trong hư không.
Đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn cảm thấy, từ sâu trong lòng đất, một tiếng gọi mơ hồ đang vang vọng. Tiếng gọi đó không phải của linh khí, không phải của kiếm ý, mà là của một thứ gì đó cổ xưa hơn, bí ẩn hơn, như một linh hồn đang chờ đợi được thức tỉnh. Một thứ mà Tôn Huyền chưa từng nhắc đến, nằm ngoài mọi dự đoán.
Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi Trần Phong. “Vậy ra, vẫn còn những bí mật khác… thú vị.”
Hắn nhìn về phía sâu thẳm của hành lang đá, nơi tiếng gọi kia dường như phát ra. Ánh mắt hắn lộ ra sự mong chờ, không chút sợ hãi. “Thiên Đạo” của nơi này đã bị hắn nghịch chuyển một phần, nhưng có lẽ, đó chỉ là lớp vỏ ngoài. Bên dưới lớp vỏ đó, một thử thách lớn hơn, một chân tướng kinh thiên động địa hơn đang chờ đợi hắn khám phá, một chân tướng có thể liên quan đến nguồn gốc của chính “Thiên” mà hắn muốn lật đổ.
Và hắn, Trần Phong, sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn là kẻ nghịch chuyển số phận, kẻ định nghĩa lại “Thiên”.