Nghịch Thiên
Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:18:29 | Lượt xem: 5

Gió rít bên tai Trần Phong, mang theo hơi lạnh của độ cao và sự xa lạ của một thế giới mới. Thiên Huyền Đại Lục, rộng lớn và hùng vĩ, đang trải ra bên dưới như một bức tranh vô tận. Từng dãy núi trùng điệp, những con sông lớn uốn lượn như rồng, và những thành trì nguy nga ẩn hiện trong mây mù linh khí. Trần Phong cảm nhận được linh khí ở đây nồng đậm hơn gấp bội so với tiểu thế giới hắn từng sống, thậm chí còn vượt xa những khu vực linh khí tụ tập mà hắn đã khám phá trước đây. Cả không gian dường như đều được nhuộm một màu xanh biếc của sức sống và năng lượng, một cảnh tượng khiến hắn phải rung động.

Tôn Huyền trưởng lão bay phía trước, thân pháp nhẹ nhàng như chim én, nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người, vượt qua cả những tầng mây dày đặc. Ông không nói gì, chỉ giữ một khoảng cách nhất định, như để Trần Phong có thời gian suy nghĩ, để hấp thụ sự thay đổi đột ngột này, để đôi mắt phàm nhân của hắn dần quen với sự vĩ đại của đại lục này.

Trần Phong nhìn xuống, tâm cảnh dần trở nên bình lặng. Từ giây phút Vấn Thiên Bi chấn động, từ khoảnh khắc cái tên “dị số” được thốt ra, cuộc đời hắn đã không còn là của riêng hắn nữa. Hắn biết, mình đã bước vào một sân khấu lớn hơn, nơi mọi ánh mắt, từ những tông môn cổ xưa đến những thế lực ẩn mình, đều có thể đổ dồn vào những kẻ khác biệt, những kẻ phá vỡ quy tắc. Một cảm giác phấn khích xen lẫn áp lực dâng lên trong lòng hắn. Hắn không sợ hãi, chỉ cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn khám phá giới hạn của bản thân, muốn chứng minh rằng số phận không phải là thứ không thể thay đổi.

“Thiên Mệnh Chi Tử,” hắn thầm nghĩ. “Thiên Tuyển Chi Nhân.” Những danh xưng đó từng khiến hắn cảm thấy xa vời, thậm chí là một sự chế giễu đối với thân phận phế vật của hắn ở tiểu thế giới. Hắn từng là kẻ bị ruồng bỏ, bị khinh miệt, bị định đoạt số phận là không thể tu luyện. Nhưng giờ đây, hắn lại là một “dị số” còn đáng sợ hơn cả những “Thiên Kiêu” kia. Một kẻ không có trong bất kỳ định nghĩa nào của Thiên Đạo, một hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm và bắt đầu vươn mình, đâm xuyên qua lớp đất định mệnh.

Hắn nhớ lại ánh mắt của Lý Càn, sự tức giận tột cùng, sự ghen tị cháy bỏng và cả sự kiên quyết không cam lòng. Lý Càn là một Thiên Kiêu thực thụ, mang theo căn cốt ưu việt, được Thiên Đạo ưu ái và được Vấn Thiên Bi công nhận. Nhưng chính sự tồn tại của Trần Phong lại phủ nhận tất cả những gì Lý Càn tin tưởng, phủ nhận giá trị của “thiên phú” và “thiên mệnh” tuyệt đối. Cuộc đối đầu giữa họ, chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Trần Phong biết, đó chỉ là một trong vô số thử thách mà hắn sẽ phải đối mặt trên con đường này, con đường mà hắn đã chọn để đi ngược lại tất cả.

“Trần Phong,” Tôn Huyền trưởng lão đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm ổn kéo hắn thoát khỏi dòng suy nghĩ. “Ngươi đang nghĩ gì? Về những kẻ đã hãm hại ngươi ở tiểu thế giới, hay về những gì Vấn Thiên Bi đã tiết lộ? Hay là về con đường phía trước?”

Trần Phong ngẩng đầu, nhìn bóng lưng rộng lớn của Tôn Huyền. “Về những gì sắp tới, thưa trưởng lão. Và về ý nghĩa thực sự của từ ‘dị số’ mà Vấn Thiên Bi đã ban tặng. Nó là một phước lành hay một lời nguyền? Một cánh cửa mở ra hay một vực thẳm chờ đợi?”

Tôn Huyền khẽ cười, tiếng cười hòa vào gió, mang theo chút thâm ý. “Dị số… đúng vậy. Trong hàng vạn năm lịch sử của Thiên Huyền Đại Lục, Vấn Thiên Bi đã từng định nghĩa vô số Thiên Kiêu, từ những kẻ có ‘Thiên Linh Căn’ hiếm có cho đến những người sở hữu ‘Vương Thể’, ‘Thánh Thể’ hùng mạnh. Nhưng chưa bao giờ, nó lại đưa ra một kết luận như vậy. Ngươi là kẻ đầu tiên, Trần Phong. Một tồn tại độc nhất vô nhị, một biến số không thể dự đoán.”

“Nghĩa là… ta không thuộc về bất kỳ quy tắc nào?” Trần Phong hỏi, đôi mắt lóe lên vẻ suy tư sâu sắc. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạ lẫm, không bị ràng buộc, đang chảy trong huyết quản mình, một loại khí tức mà hắn chưa từng cảm nhận được trước đây.

“Có thể nói như vậy,” Tôn Huyền gật đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ phức tạp. “Thiên Đạo là một hệ thống khổng lồ, một trật tự đã được thiết lập từ vô số kỷ nguyên. Nó tạo ra quy tắc, sinh ra linh khí, định đoạt số phận của vạn vật. Những kẻ được gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, chính là những sản phẩm ưu tú của hệ thống đó, được Thiên Đạo ưu ái, ban cho thiên phú để duy trì và củng cố trật tự. Nhưng ngươi… ngươi lại là một lỗi hệ thống, một biến số mà Thiên Đạo không thể nhận dạng, không thể kiểm soát. Ngươi là một hạt giống được gieo từ bên ngoài trật tự đó, một sự phản nghịch từ trong cốt lõi.”

Trần Phong nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào bên trong. “Vậy nên, ta phải đối mặt với sự bài xích? Từ Thiên Đạo, và có thể là từ những kẻ đại diện cho nó?”

“Không chỉ là bài xích,” Tôn Huyền thở dài, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn. “Mà là sự nghi ngờ, sự sợ hãi, và cả sự săn lùng không ngừng nghỉ. Thiên Đạo không cho phép những kẻ nằm ngoài sự kiểm soát của nó tồn tại quá lâu. Ngươi sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn bất kỳ Thiên Kiêu nào khác, đối mặt với những áp lực mà ngay cả cường giả đỉnh cao cũng khó lòng chịu đựng. Ngươi sẽ là kẻ cô độc nhất trên con đường này.”

“Nhưng cũng có nghĩa là, ta có tiềm năng vô hạn, đúng không?” Trần Phong hỏi, giọng điệu kiên định, không một chút sợ hãi hay nao núng. Hắn không có gì để mất, và có tất cả để giành lấy. “Nếu Thiên Đạo không thể định nghĩa, vậy thì cũng không thể giới hạn ta. Con đường của ta, sẽ do ta tự mình định đoạt, không ai có thể can thiệp.”

Tôn Huyền quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Trần Phong. Ánh mắt ông tràn đầy sự tán thưởng, một tia sáng hiếm hoi lóe lên trong đôi mắt già nua. “Chính xác! Đó là ý nghĩa của ‘Nghịch Thiên’! Ngươi không bị trói buộc bởi bất kỳ khuôn khổ nào, không bị gò bó bởi bất kỳ định mệnh nào. Con đường của ngươi, phải tự mình bước đi, tự mình khai phá. Đó là sự cô độc, nhưng cũng là sự tự do tuyệt đối! Và đó cũng là điều ta cần ở ngươi.”

Ông chỉ tay về phía trước, nơi một quần thể kiến trúc đồ sộ dần hiện ra giữa những ngọn núi mây mù. Hàng vạn tòa tháp vươn cao, những cây cầu linh khí bắc qua các đỉnh núi, và những thác nước linh tuyền đổ xuống từ vách đá cheo leo. Cả ngọn núi dường như được bao phủ bởi một tầng hào quang linh khí rực rỡ, hùng vĩ và tráng lệ đến mức khiến người ta phải choáng ngợp. Những kiến trúc cổ kính xen lẫn hiện đại, những khu vườn linh dược xanh tốt, và những dòng suối linh khí chảy xiết tạo nên một bức tranh hoàn mỹ, tràn đầy sức sống và sức mạnh. “Kia là Thiên Kiếm Tông, tông môn của ta. Cũng là nơi ngươi sẽ bắt đầu hành trình mới của mình trên Thiên Huyền Đại Lục.”

Thiên Kiếm Tông! Trần Phong đã từng nghe nói về danh tiếng lẫy lừng của tông môn này. Đó là một trong ba đại tông môn hàng đầu của Thiên Huyền Đại Lục, nơi quy tụ vô số thiên tài kiếm đạo và cường giả tu luyện. Việc Tôn Huyền trưởng lão đưa hắn đến đây, có lẽ là một sự sắp xếp đã được tính toán kỹ lưỡng, một bước đi quan trọng trong kế hoạch của ông, một bước đệm cho con đường Nghịch Thiên của hắn.

Khi họ hạ xuống một quảng trường rộng lớn được lát bằng ngọc thạch trắng muốt, đã có vài đệ tử và một vị trưởng lão khác đứng đợi. Vị trưởng lão này tóc bạc phơ, nhưng ánh mắt sắc bén như kiếm, toát ra khí chất uy nghiêm và một sự lạnh lùng khó tả. Ông ta đứng thẳng tắp, như một thanh kiếm đã ra khỏi vỏ, sẵn sàng chém phá mọi thứ, toát ra một cảm giác áp bức vô hình.

“Tôn Huyền, ngươi đã về,” vị trưởng lão tóc bạc lên tiếng, giọng nói vang dội, mang theo một lực áp bức vô hình. Ánh mắt ông ta lướt qua Trần Phong, dừng lại một chút, như đang dò xét, rồi trở về với Tôn Huyền. “Kết quả thế nào? Vấn Thiên Bi đã chọn được Thiên Mệnh Chi Tử mới cho Thiên Kiếm Tông ta chưa? Là kẻ nào, có thiên phú đỉnh cấp nào? Liệu có thể sánh ngang với Huyết Kiếm Tử, hay Thiên Đao Vương của hai tông môn kia không?”

Tôn Huyền mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều hàm ý. “Không phải Thiên Mệnh Chi Tử, Cố trưởng lão. Mà là một… dị số. Một sự tồn tại mà ngay cả Vấn Thiên Bi cũng không thể định nghĩa, một bí ẩn chưa từng có trong lịch sử.”

Cố trưởng lão nhíu mày, nét mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc, xen lẫn chút kinh ngạc. “Dị số? Ngươi đang nói gì vậy, Tôn Huyền? Vấn Thiên Bi chưa bao giờ đưa ra một kết luận mơ hồ đến thế. Ngươi có đang đùa giỡn với ta không, hay là lão phu đã nghe nhầm?”

Tôn Huyền không trả lời trực tiếp, ông quay sang Trần Phong. “Trần Phong, đây là Cố Thiên Hành, chấp pháp trưởng lão của Thiên Kiếm Tông. Vị trí của ông ấy chỉ dưới Tông chủ và Thái thượng trưởng lão. Ông ấy là người giữ gìn kỷ cương và quy tắc của tông môn, là người không khoan nhượng với bất kỳ sự sai phạm nào.”

Trần Phong cúi đầu chào, thái độ khiêm tốn nhưng không hề luồn cúi, ánh mắt kiên định. “Vãn bối Trần Phong, bái kiến Cố trưởng lão.”

Cố Thiên Hành đánh giá Trần Phong từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can. Ông cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc trong khí chất của Trần Phong, một loại khí tức không thể diễn tả, không thuộc bất kỳ hệ thống tu luyện nào ông từng biết. Một sự trống rỗng, nhưng lại ẩn chứa tiềm năng vô hạn, một sự tiềm tàng đáng sợ. “Ngươi chính là kẻ mà Vấn Thiên Bi đã không thể định nghĩa sao? Một kẻ mà số mệnh hoàn toàn trống rỗng, không có điểm khởi đầu, không có điểm kết thúc?” Giọng ông ta mang theo một chút kinh ngạc, và cả sự đề phòng cao độ, như đang đối diện với một vật thể lạ, không thể phân loại.

Tôn Huyền bước tới, nói nhỏ với Cố Thiên Hành vài câu, có lẽ là tóm tắt lại toàn bộ sự việc ở Vấn Thiên Bi, từ lúc Trần Phong xuất hiện cho đến khi Vấn Thiên Bi chấn động và đưa ra kết luận “dị số”. Sắc mặt Cố Thiên Hành thay đổi liên tục, từ kinh ngạc đến trầm tư, cuối cùng là một ánh nhìn phức tạp, đầy thăm dò, hướng về Trần Phong, như muốn tìm ra lời giải đáp cho bí ẩn này.

“Ngươi… là một kẻ mang số mệnh không thể định hình,” Cố Thiên Hành cuối cùng cũng thốt lên, giọng điệu trầm hẳn xuống, không còn sự gay gắt ban đầu. “Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Thiên Huyền Đại Lục. Một kẻ như ngươi… sẽ gây ra sóng gió lớn, có thể là vinh quang tột độ, cũng có thể là tai ương ngập trời. Ngươi chính là một lưỡi kiếm hai lưỡi.”

“Sóng gió hay cơ duyên, còn tùy vào cách nhìn, Cố trưởng lão,” Tôn Huyền chen vào, giọng nói kiên quyết, không một chút dao động. “Ta tin vào tiềm năng của Trần Phong. Hắn sẽ là lá bài tẩy của Thiên Kiếm Tông chúng ta, hoặc ít nhất, sẽ là người phá vỡ những xiềng xích mà chúng ta đã quá quen thuộc, những quy tắc đã trở nên cứng nhắc và lỗi thời, kìm hãm sự phát triển của đại lục.”

Cố Thiên Hành không phản bác, nhưng cũng không hoàn toàn đồng tình. Ông ta nhìn Trần Phong, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi bí mật. “Vậy ngươi muốn sắp xếp cho hắn thế nào, Tôn Huyền? Ngươi biết rõ một kẻ dị số sẽ khó lòng hòa nhập với tông môn, thậm chí còn có thể bị các thế lực khác nhòm ngó, gây họa cho tông môn.”

“Hắn sẽ là đệ tử của ta,” Tôn Huyền tuyên bố, không một chút do dự, giọng nói vang vọng sự chắc chắn. “Ta sẽ tự mình hướng dẫn hắn tu luyện, giám sát mọi bước đi của hắn. Nhưng trước hết, ta muốn hắn hiểu rõ về Thiên Kiếm Tông và quy tắc của đại lục này. Hắn cần một thân phận chính thức để có thể tự do hành động trong tông môn, để khám phá và phát triển.”

“Đệ tử của ngươi?” Cố Thiên Hành hơi ngạc nhiên. Tôn Huyền trưởng lão nổi tiếng là người kén chọn đệ tử, và những đệ tử ông từng thu nhận đều là những thiên tài hiếm có, được Thiên Đạo ban tặng thiên phú. Giờ lại thu nhận một “dị số” không rõ ràng như Trần Phong, quả thực là một quyết định táo bạo, gần như là điên rồ.

“Đúng vậy,” Tôn Huyền khẳng định, ánh mắt kiên định. “Ta thấy được ý chí Nghịch Thiên trong hắn, một ý chí mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể khuất phục. Hắn là một ngọn lửa có thể đốt cháy mọi giới hạn, một cơn bão có thể càn quét mọi trật tự cũ kỹ. Ta đặt cược vào hắn.”

Cố Thiên Hành trầm mặc một lúc lâu, cân nhắc lợi hại, rồi cuối cùng cũng gật đầu, chấp nhận sự sắp đặt này, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy lo lắng. “Được thôi. Nếu đã là đệ tử của ngươi, ta sẽ không can thiệp vào việc tu luyện của hắn. Nhưng ngươi phải đảm bảo hắn không gây ra rắc rối quá lớn cho tông môn. Một kẻ ‘dị số’ có thể mang đến vinh quang chói lọi, cũng có thể mang đến tai họa hủy diệt không thể cứu vãn. Ngươi phải chịu trách nhiệm hoàn toàn.”

“Ta hiểu,” Tôn Huyền đáp. Ông quay sang Trần Phong. “Trần Phong, từ giờ ngươi là đệ tử Thiên Kiếm Tông, cũng là đệ tử chính thức của ta. Ngươi có bất kỳ câu hỏi nào không về tông môn hay về việc tu luyện sắp tới? Đừng ngần ngại.”

Trần Phong nhìn quần thể kiến trúc hùng vĩ trước mặt, cảm nhận linh khí dồi dào hơn hẳn những nơi hắn từng qua. Đây là nơi hắn sẽ bắt đầu cuộc hành trình mới, đối mặt với những thách thức mới, những Thiên Kiêu mới, và những âm mưu ẩn giấu sâu sắc hơn. Hắn không ngần ngại. Hắn không sợ hãi. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi sóng gió, mọi cuộc chiến, mọi sự đối đầu.

“Vãn bối không có câu hỏi,” Trần Phong kiên định nói, giọng nói vang vọng sự tự tin và quyết tâm. “Chỉ xin sư phụ chỉ giáo.”

Tôn Huyền gật đầu hài lòng, nụ cười ẩn chứa sự mong đợi. “Tốt. Trước mắt, ngươi sẽ đến Thiên Kiếm Các, nơi lưu trữ vô số công pháp và kiếm kỹ của tông môn, từ cơ bản đến cao cấp, từ bình thường đến cấm kỵ. Ngươi có thể tùy ý chọn một bộ công pháp cơ sở để bắt đầu. Hãy nhớ, con đường của ngươi không thể đi theo lối mòn của bất kỳ ai khác. Ngươi phải tự tạo ra con đường của riêng mình.”

Cố Thiên Hành nghe vậy, ánh mắt lại lóe lên vẻ kinh ngạc lần nữa. Cho phép một đệ tử mới, đặc biệt là một “dị số” chưa rõ nguồn gốc, tùy ý chọn công pháp tại Thiên Kiếm Các là một đặc quyền hiếm có, thường chỉ dành cho những thiên tài xuất chúng nhất hoặc những đệ tử thân tín của Tông chủ, những người đã được chứng minh lòng trung thành và tiềm năng. Điều đó cho thấy Tôn Huyền trưởng lão đặt kỳ vọng vào Trần Phong lớn đến mức nào, và cũng thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối của ông vào tiềm năng Nghịch Thiên của Trần Phong.

“Ngày mai, ta sẽ đưa ngươi đi làm quen với tông môn và giới thiệu ngươi với một vài người quan trọng, những người có thể giúp đỡ hoặc sẽ là đối thủ của ngươi,” Tôn Huyền nói tiếp. “Hôm nay, ngươi hãy nghỉ ngơi và chọn lựa công pháp thật kỹ. Cố trưởng lão, xin phiền ông sắp xếp chỗ ở cho Trần Phong.”

Cố Thiên Hành khẽ thở dài, nhưng vẫn gật đầu, chấp nhận sự sắp đặt này, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy lo lắng và nghi ngại. “Được thôi. Đệ tử Lưu Phong,” ông gọi một đệ tử trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh, đứng cạnh. “Ngươi hãy đưa Trần Phong đến Tịnh Tâm Viện để an trí, và sau đó dẫn hắn đến Thiên Kiếm Các.”

Đệ tử trẻ tuổi tên Lưu Phong tiến lên, cúi đầu chào. “Vâng, Cố trưởng lão.” Hắn nhìn Trần Phong, trong mắt có chút tò mò, ngưỡng mộ, và cả sự kính nể. “Trần sư huynh, mời đi theo ta.”

Trần Phong gật đầu, theo Lưu Phong rời đi. Hắn biết, đây là một khởi đầu mới, nhưng cũng là một khởi đầu đầy rẫy chông gai, đầy rẫy những ánh mắt dò xét và những thử thách tiềm ẩn. Danh xưng “dị số” sẽ là một thanh kiếm hai lưỡi, vừa là tiềm năng vô hạn, vừa là họa diệt thân. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã chọn con đường này, con đường Nghịch Thiên. Và hắn sẽ bước tiếp, không ngừng nghỉ, cho đến khi tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, cho đến khi hắn có thể đứng ngạo nghễ giữa vũ trụ mà không bị bất kỳ quy tắc nào trói buộc.

Trong khi Trần Phong đi theo Lưu Phong, Cố Thiên Hành nhìn Tôn Huyền, khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy lo lắng và hoài nghi. “Ngươi đang chơi với lửa đấy, Tôn Huyền. Một kẻ dị số, một biến số không thể kiểm soát. Vấn Thiên Bi chưa bao giờ sai. Nhưng lần này, nó lại không thể định nghĩa. Hắn có thể là hy vọng chói lọi của Thiên Kiếm Tông ta, cũng có thể là vực sâu hủy diệt không thể quay đầu. Ngươi có chắc không?”

Tôn Huyền nhìn theo bóng dáng Trần Phong khuất dần, ánh mắt sâu thẳm, như nhìn xuyên qua cả không gian và thời gian, xuyên qua những lớp mây mù của định mệnh. “Đôi khi, để phá vỡ những xiềng xích đã tồn tại quá lâu, cần phải có một ngọn lửa đủ lớn để thiêu rụi tất cả, Cố Thiên Hành. Thiên Đạo đã quá lâu không có sự thay đổi, quá lâu không có kẻ nào dám thách thức. Có lẽ, đã đến lúc một kẻ ‘dị số’ xuất hiện để thay đổi dòng chảy định mệnh này. Hắn là một canh bạc, nhưng ta tin vào canh bạc này. Ta tin vào ý chí Nghịch Thiên của hắn.”

Trần Phong không nghe thấy cuộc đối thoại đó. Hắn chỉ cảm nhận được linh khí trên Thiên Kiếm Tông đang cuộn trào quanh mình, như chào đón, và cũng như thử thách. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thứ.

Hành trình Nghịch Thiên, thật sự đã bắt đầu rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8