Nghịch Thiên
Chương 194
Không gian trong quảng trường như ngưng đọng lại. Sự im lặng bao trùm, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Tất cả mọi ánh mắt, từ những đệ tử mới đang run rẩy vì căng thẳng cho đến những trưởng lão uy nghiêm, đều đổ dồn vào một điểm duy nhất: Trần Phong, người đang đứng trước Vấn Thiên Bi, và dòng chữ vàng chói lọi vừa hiện ra: “Nghịch Thiên Căn Cốt”.
Nghịch Thiên Căn Cốt.
Chưa từng có tiền lệ. Chưa từng được ghi chép. Ngay cả trong những thư tịch cổ xưa nhất của Thiên Huyền Đại Lục, hay những truyền thuyết về các vị Tiên Nhân, Thần Linh, cũng chưa bao giờ tồn tại một loại căn cốt như vậy. Nó không phải là Phàm Cốt, Linh Cốt, Tiên Cốt, Thần Cốt… Nó là một cái tên hoàn toàn nằm ngoài mọi phân cấp, mọi quy tắc.
Tôn Huyền trưởng lão, người đã trải qua hàng ngàn năm tu luyện, chứng kiến vô số kỳ tài xuất hiện và lụi tàn, cũng chưa bao giờ bàng hoàng đến vậy. Đôi mắt già nua của ông mở to, đồng tử co rút lại, như thể đang cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của dòng chữ kia. Ông đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ lim dưới thân ông đổ rầm xuống đất, nhưng không ai bận tâm. Tất cả sự chú ý đều dồn vào Trần Phong.
Lý Càn, người vừa tự hào với Tiên Cốt trung phẩm của mình, giờ đây như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt hắn ta biến dạng, từ vẻ kiêu ngạo ban đầu chuyển thành sự pha trộn giữa kinh hãi, ghen tỵ tột độ và một chút điên loạn. Hắn không thể chấp nhận được! Hắn là Tiên Cốt, là thiên tài được trời ban, là người được định sẵn để trở thành cường giả. Vậy mà cái tên vô danh tiểu tốt này, cái tên bị hắn khinh thường như con kiến, lại phô diễn ra một thứ “căn cốt” quái dị, vượt xa cả Tiên Cốt của hắn?
Hắn nghiến răng, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm vào da thịt, máu rỉ ra lúc nào không hay. “Không thể nào! Chắc chắn là Vấn Thiên Bi bị hỏng! Một thứ căn cốt chưa từng nghe thấy, làm sao có thể tồn tại được?!” Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy vẻ bất mãn và điên cuồng.
Nhưng những lời của Lý Càn nhanh chóng bị nhấn chìm trong làn sóng xì xào, bàn tán đang bùng nổ khắp quảng trường. Các đệ tử, trưởng lão, ai nấy đều không thể giữ được sự bình tĩnh. “Nghịch Thiên Căn Cốt? Đó là loại gì?” “Vấn Thiên Bi chưa bao giờ sai sót, nhưng lần này… thật sự quá mức!” “Chẳng lẽ là một loại căn cốt cấm kỵ nào đó từ thời viễn cổ?” “Hắn… hắn sẽ trở thành một tồn tại khủng khiếp hay một tai họa?”
Trần Phong đứng đó, bình thản giữa tâm bão. Hắn khẽ mỉm cười. Nụ cười không mang vẻ kiêu ngạo, mà là sự thấu hiểu, một sự chấp nhận số phận mà chính hắn đã lựa chọn. Hắn đã biết trước kết quả này. Vấn Thiên Bi, dù có được tạo ra bởi những cường giả hùng mạnh đến đâu, dù có hấp thụ linh khí của Thiên Địa bao nhiêu năm tháng, cũng không thể định nghĩa được hắn.
Bởi vì hắn, ngay từ khoảnh khắc Hạt Giống Nghịch Thiên dung nhập vào cơ thể, đã không còn nằm trong quy luật của cái gọi là “Thiên Đạo” này nữa. Hắn là một dị số, một biến thể, một kẻ bước ngược lại dòng chảy của định mệnh.
Dòng chữ “Nghịch Thiên Căn Cốt” trên Vấn Thiên Bi vẫn phát sáng rực rỡ, như một lời tuyên bố thách thức đến toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, đến cả cái “Thiên” vô hình đang thao túng mọi thứ. Sau vài hơi thở, ánh sáng vàng dần mờ đi, và dòng chữ cũng biến mất, trả lại cho Vấn Thiên Bi vẻ ngoài cổ kính, trầm mặc như ban đầu, nhưng ấn tượng mà nó để lại thì khó có thể phai mờ.
Tôn Huyền trưởng lão hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang quay cuồng. Ông bước tới gần Trần Phong, ánh mắt dò xét, nhưng lần này không còn là sự khinh thường hay nghi ngờ, mà là sự thận trọng, thậm chí là một chút kính sợ. Ông vươn tay ra, một luồng linh khí tinh thuần lướt qua cơ thể Trần Phong, kiểm tra từng kinh mạch, từng tấc xương cốt. Ông muốn xác nhận xem liệu có phải có ma khí hay tà thuật nào đó đang ẩn giấu, làm Vấn Thiên Bi hiển thị sai lệch hay không. Nhưng không, tất cả đều trong sạch, tinh khiết một cách khó tin, thậm chí còn ẩn chứa một nguồn năng lượng huyền bí, cuộn trào mạnh mẽ đến mức khiến ông cũng phải giật mình.
“Trần Phong… ngươi… ngươi có thể giải thích được không?” Tôn Huyền trưởng lão hỏi, giọng nói khàn đặc, không còn sự uy nghiêm thường thấy. Ông không biết phải gọi loại căn cốt này là gì, hay phải đối xử với nó như thế nào.
Trần Phong khẽ lắc đầu. “Trưởng lão, đệ tử cũng không rõ. Chỉ biết rằng, từ khi sinh ra, đệ tử đã cảm thấy mình có chút khác biệt. Có lẽ… đây chính là sự khác biệt đó.” Hắn không muốn tiết lộ về Hạt Giống Nghịch Thiên, ít nhất là vào lúc này.
Sự mơ hồ trong câu trả lời của Trần Phong càng khiến Tôn Huyền trưởng lão thêm phần bối rối. Nhưng ông là một trưởng lão của một đại tông môn, không thể để sự việc vượt quá tầm kiểm soát. Ông quay lại, ánh mắt sắc như dao quét qua toàn bộ quảng trường. “Tất cả im lặng! Sự việc ngày hôm nay, không ai được phép tiết lộ ra ngoài! Kẻ nào dám truyền tin, sẽ bị tông môn trừng phạt nặng!”
Lời nói của Tôn Huyền trưởng lão mang theo uy áp của một cường giả, khiến tất cả mọi người lập tức ngậm miệng, không dám ho he một lời. Tuy nhiên, sự tò mò và lo lắng trong ánh mắt họ thì không thể nào che giấu được.
Lý Càn nghe thấy lời này, sắc mặt càng thêm khó coi. Hắn muốn chất vấn, muốn lật tẩy cái “Nghịch Thiên Căn Cốt” quái gở kia, nhưng hắn không dám. Tôn Huyền trưởng lão là một tồn tại mà hắn không thể đối địch.
Tôn Huyền trưởng lão nhìn Trần Phong một lần nữa, ánh mắt phức tạp. “Trần Phong, ngươi không cần tham gia khảo hạch tiếp theo nữa. Ta sẽ trực tiếp đưa ngươi về tông môn.” Ông dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng trầm xuống. “Về loại căn cốt của ngươi, ta sẽ báo cáo lên các vị Thái Thượng trưởng lão và Tông chủ. Trong thời gian này, ngươi sẽ tạm thời được xếp vào hàng đệ tử nội môn, nhưng sẽ không được phép rời khỏi khu vực đặc biệt cho đến khi có quyết định cuối cùng.”
Đây là một sự sắp xếp chưa từng có tiền lệ. Một đệ tử mới, chưa qua khảo hạch chính thức, lại được trực tiếp xếp vào nội môn và bị “quản chế” đặc biệt. Rõ ràng, Tôn Huyền trưởng lão đang rất đề phòng, nhưng cũng không dám mạo hiểm bỏ qua một tồn tại dị thường như Trần Phong.
Trần Phong gật đầu, hiểu rõ ý đồ của Tôn Huyền trưởng lão. Bị quản chế cũng tốt, ít nhất hắn sẽ có thời gian để tìm hiểu về tông môn này, và quan trọng hơn, để tu luyện Hạt Giống Nghịch Thiên một cách bí mật. Thiên Huyền Đại Lục này, chắc chắn sẽ có nhiều bí mật hơn đang chờ hắn khám phá.
Tôn Huyền trưởng lão phất tay áo, một luồng sáng xanh bao bọc lấy Trần Phong. “Đi theo ta.” Ông không thèm nhìn Lý Càn hay bất kỳ ai khác, trực tiếp dẫn Trần Phong bay vút lên trời, hướng về phía ngọn núi cao nhất, nơi tọa lạc của tông môn.
Phía sau, quảng trường vẫn còn hỗn loạn trong những lời thì thầm và suy đoán. Lý Càn đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn theo bóng dáng Trần Phong biến mất vào mây. Hắn không thể chấp nhận. Hắn thề rằng, dù Trần Phong có “Nghịch Thiên Căn Cốt” hay “Thiên Đạo Căn Cốt” đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không bao giờ để Trần Phong vượt qua mình! Hắn sẽ tìm mọi cách để lật đổ kẻ dị thường này!
Trần Phong theo Tôn Huyền trưởng lão bay đi, gió thổi lướt qua tai, cảnh vật bên dưới lùi lại nhanh chóng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát. Hắn biết, cuộc đời hắn đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới. Từ một phế vật bị ruồng bỏ ở tiểu thế giới, giờ đây hắn đã trở thành một “dị số” trên Thiên Huyền Đại Lục, một tồn tại mà ngay cả Vấn Thiên Bi cũng không thể định nghĩa. Hắn đang phá vỡ mọi quy tắc, từng bước một. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Hành trình Nghịch Thiên, thật sự đã bắt đầu rồi.