Nghịch Thiên
Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:09:32 | Lượt xem: 4

Trần Phong bước đi vững chãi, mỗi nhịp chân như giẫm lên chính định mệnh đang chờ hắn lật đổ. Thần Khuyết Sơn sừng sững trước mắt, không phải một ngọn núi đơn thuần, mà là một thánh địa cổ xưa, nơi linh khí ngưng tụ, nơi các tông môn hàng đầu của Vạn Tượng Đại Lục thường xuyên tổ chức các đại hội, khảo hạch, và cả những nghi thức “cảm ứng Thiên Mệnh”. Hôm nay, không khí ở đây đặc biệt căng thẳng, hàng ngàn đệ tử tinh anh từ khắp nơi tề tựu, chen chúc trên các sườn núi, trong các quảng trường đá cổ, tất cả đều hướng về đỉnh Huyền Thiên – nơi diễn ra nghi thức “Phong Thần Chi Lộ”.

Hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là Lam Vũ, cô gái với vẻ ngoài thanh khiết nhưng ánh mắt kiên định, người đã đồng hành cùng hắn qua bao hiểm nguy. Phía sau là Lôi Cương, thân hình vạm vỡ như một ngọn tháp sắt, và Tiêu Dao Tử, lão giả với nụ cười bí hiểm nhưng nội tình thâm sâu. Họ là những đồng minh đầu tiên, những người tin tưởng vào con đường “Nghịch Thiên” mà Trần Phong đang dấn bước.

“Trần Phong, ngươi chắc chắn muốn tham gia Phong Thần Chi Lộ?” Lam Vũ khẽ hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng. “Nơi đó không chỉ là khảo hạch thực lực, mà còn là một sự sàng lọc của Thiên Đạo. Những kẻ được cho là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ sẽ được ưu ái, còn những dị số như chúng ta… sẽ bị chèn ép.”

Trần Phong mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự sắc bén. “Chính vì thế ta mới phải đi. Nếu ‘Thiên Mệnh’ có thể định đoạt số phận, vậy ta sẽ tự tay bẻ gãy nó. Hơn nữa, ta cần Thần Khuyết Tinh Thạch để luyện chế ‘Nghịch Thiên Đan’, thứ giúp ta đột phá cảnh giới hiện tại.”

Thần Khuyết Tinh Thạch là một loại khoáng vật cực hiếm, chỉ sản sinh ở sâu trong lòng Thần Khuyết Sơn, được cho là hấp thụ tinh hoa của Thiên Địa, có khả năng trợ giúp tu sĩ cảm ngộ Đạo. Mà “Phong Thần Chi Lộ” chính là con đường dẫn vào lõi của Thần Khuyết Sơn, nơi chứa đựng bí mật về Thần Khuyết Tinh Thạch và có thể là cả những chân tướng về “Thiên Mệnh”.

Khi Trần Phong và đồng đội tiến sâu hơn vào khu vực trung tâm, những ánh mắt dò xét, khinh miệt bắt đầu đổ dồn về phía họ. Danh tiếng của Trần Phong, kẻ phế vật từ tiểu thế giới, kẻ đã gây náo loạn ở Vô Cực Tông, đã sớm lan truyền khắp Vạn Tượng Đại Lục. Đối với các thế lực lớn, hắn là một cái gai trong mắt, một biến số không thể kiểm soát.

Một nhóm người áo gấm hoa lệ chặn đường. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, mày kiếm mắt sao, khí chất cao ngạo ngút trời, toàn thân phát ra ánh sáng vàng nhạt của linh khí cường đại. Hắn chính là Diệp Phàm, một trong ba “Thiên Kiêu” được Vạn Tượng Đại Lục công nhận, đệ tử chân truyền của Thái Hư Thánh Địa, được cho là người mang “Thiên Mệnh” rực rỡ nhất trong thế hệ này.

“Ồ, đây chẳng phải là Trần Phong, kẻ được mệnh danh là ‘dị số’ của hạ giới sao?” Diệp Phàm nhếch mép, giọng điệu khinh miệt rõ ràng. “Ngươi nghĩ mình có tư cách đặt chân lên Phong Thần Chi Lộ? Nơi đây chỉ dành cho những kẻ được Thiên Đạo ưu ái, những người có ‘Thiên Mệnh’ chân chính.”

Đám đệ tử theo sau Diệp Phàm phá lên cười cợt, ánh mắt tràn đầy sự chế giễu. Với họ, Trần Phong chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, may mắn có được chút cơ duyên nhỏ bé mà dám vỗ ngực xưng hùng.

Trần Phong dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt quét qua Diệp Phàm. “Thiên Mệnh? Ta chưa từng thấy Thiên Đạo ban cho ai sự vĩ đại mà không cần nỗ lực. Ngươi nghĩ mình là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ thì có thể tùy tiện khinh người sao?”

Sắc mặt Diệp Phàm trầm xuống. “Ngông cuồng! Kẻ hạ giới như ngươi dám chất vấn Thiên Mệnh và uy quyền của Thái Hư Thánh Địa ta? Ta nể tình ngươi là khách, không muốn động thủ. Tốt nhất là ngươi nên quay về nơi mình thuộc về, đừng làm ô uế thánh địa này.”

Lôi Cương bước tới một bước, nắm đấm siết chặt, gân xanh nổi lên. “Nói nhảm đủ chưa? Muốn thử thì cứ việc!”

Tiêu Dao Tử lắc đầu, khẽ thở dài. “Thiên Kiêu bây giờ cũng chỉ có vậy sao? Cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ xem ra cũng chẳng giúp đầu óc thông minh hơn là bao.”

Lời nói của Tiêu Dao Tử như đổ thêm dầu vào lửa. Diệp Phàm vốn đã tự phụ, giờ bị một lão già và một tên phế vật hạ giới khinh thường, lửa giận bùng lên. Hắn không nói nhiều, bàn tay vung lên, một luồng kiếm khí màu vàng rực rỡ như cầu vồng phá không mà tới, mang theo uy năng của cảnh giới Vô Thượng, thẳng tắp bổ về phía Trần Phong.

Kiếm khí này không chỉ sắc bén mà còn ẩn chứa một loại ý chí áp chế, như thể nó đại diện cho sự phán xét của “Thiên”. Các tu sĩ xung quanh đều kinh hãi lùi lại, không ai ngờ Diệp Phàm lại động thủ ngay tại Thần Khuyết Sơn, lại còn ra tay tàn nhẫn như vậy.

Lam Vũ định ra tay đỡ, nhưng Trần Phong đã nhanh hơn. Hắn không né tránh, mà chỉ khẽ nhấc tay, một đạo quyền ấn màu đen pha lẫn tím, mang theo khí tức hỗn độn cổ xưa, trực tiếp đối chọi với kiếm khí vàng rực. Đây là “Hỗn Độn Thôn Thiên Quyền” mà hắn đã lĩnh ngộ từ vật phẩm nghịch thiên, một chiêu thức không nằm trong bất kỳ công pháp nào của Vạn Tượng Đại Lục.

Oanh!!!

Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Kiếm khí của Diệp Phàm bị Hỗn Độn Thôn Thiên Quyền nghiền nát từng chút một, ánh sáng vàng rực tiêu tán trong không trung. Lực phản chấn cực mạnh khiến Diệp Phàm lảo đảo lùi lại ba bước, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tức giận nhìn Trần Phong.

Trần Phong vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, vẻ mặt bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra. “Cái gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ chỉ có vậy thôi sao? Sức mạnh này không đủ để đại diện cho Thiên Đạo đâu.”

Cả quảng trường hoàn toàn tĩnh lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Trần Phong, từ kinh ngạc đến hoảng sợ. Ai cũng biết Diệp Phàm là một trong ba Thiên Kiêu mạnh nhất, vậy mà hắn lại bị một đòn của Trần Phong đánh lui, thậm chí còn không chiếm được chút thượng phong nào!

Diệp Phàm cảm thấy như bị tát một cái thật mạnh vào mặt. Hắn là “Thiên Mệnh Chi Tử”, là niềm tự hào của Thái Hư Thánh Địa, vậy mà lại bị một tên phế vật hạ giới làm cho mất mặt trước hàng ngàn tu sĩ. Hắn nghiến răng, định tung ra chiêu thức mạnh hơn, nhưng một giọng nói uy nghiêm vang lên từ đỉnh Huyền Thiên.

“Đủ rồi! Phong Thần Chi Lộ sắp mở, cấm gây hấn.”

Đó là giọng của một vị Trưởng lão của Thần Khuyết Sơn, một cường giả cảnh giới Bán Tiên, không ai dám không tuân theo. Diệp Phàm đành phải kìm nén sự tức giận, trừng mắt nhìn Trần Phong, trong mắt lóe lên sát ý nồng đậm. “Trần Phong, ngươi may mắn đó! Trong Phong Thần Chi Lộ, ta sẽ đích thân cho ngươi biết thế nào là sự khác biệt giữa ‘Thiên Mệnh’ và ‘nghịch số’!”

Trần Phong chỉ khẽ cười, không đáp lời. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Phong Thần Chi Lộ mới là chiến trường thực sự, nơi hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ Diệp Phàm, mà còn cả những “Thiên Kiêu” khác, và cả những âm mưu thâm độc ẩn giấu đằng sau cái gọi là “Thiên Mệnh”.

Một luồng sáng chói lòa từ đỉnh Huyền Thiên bắn thẳng lên trời, sau đó hóa thành vô số đốm sáng nhỏ li ti rơi xuống, bao phủ toàn bộ khu vực trung tâm Thần Khuyết Sơn. Một cánh cổng không gian khổng lồ dần hiện ra, uốn lượn như một con rồng cổ xưa, tỏa ra khí tức huyền bí và uy áp.

“Phong Thần Chi Lộ đã mở! Những ai đạt cảnh giới Cổ Tôn trở lên, có thể tiến vào!” Giọng nói của vị Trưởng lão vang vọng khắp nơi. “Nhớ kỹ, sinh tử tự có số, Thần Khuyết Sơn không chịu trách nhiệm!”

Nghe thấy vậy, hàng ngàn tu sĩ lập tức sôi sục. Họ chen lấn, xô đẩy, tranh nhau lao vào cánh cổng không gian. Ai cũng muốn là người đầu tiên đặt chân lên Phong Thần Chi Lộ, tìm kiếm cơ duyên để “cảm ứng Thiên Mệnh” và đột phá cảnh giới.

Trần Phong nhìn cánh cổng đang mở ra, trong lòng không hề có sự nôn nóng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ bên trong cánh cổng, đó là khí tức của Thần Khuyết Tinh Thạch, nhưng còn có một thứ gì đó sâu xa hơn, một sự bí ẩn đang chờ hắn vén màn. Hắn hít sâu một hơi, ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong tim hắn rực cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

“Đi thôi,” Trần Phong khẽ nói, ánh mắt kiên định hướng về phía cánh cổng. “Để xem cái gọi là Phong Thần Chi Lộ, và cái gọi là ‘Thiên Mệnh’, rốt cuộc có thể làm được gì đối với kẻ Nghịch Thiên này.”

Cùng với Lam Vũ, Lôi Cương và Tiêu Dao Tử, Trần Phong bước vào cánh cổng không gian, biến mất giữa những luồng sáng chói lòa. Vạn Tượng Đại Lục sắp chứng kiến một sự thay đổi long trời lở đất, bởi vì kẻ “dị số” đã chính thức đặt chân lên con đường thách thức “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8