Nghịch Thiên
Chương 176
Trần Phong đặt chân lên Thần Khuyết Sơn, cảm nhận luồng linh khí dày đặc và cổ kính tràn vào cơ thể. Không giống bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới ở Phàm Trần Giới, không khí ở đây mang một vẻ uy nghiêm, pha lẫn chút mờ ảo của thời gian. Những vách núi đá sừng sững vươn thẳng lên trời, chạm tới tầng mây lãng đãng, ẩn hiện những kiến trúc cổ xưa mà chỉ nhìn qua cũng đủ biết chúng đã tồn tại hàng vạn năm.
Tuy nhiên, điều khiến Trần Phong chú ý không phải vẻ hùng vĩ của cảnh quan, mà là một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong từng thớ đất, từng phiến đá. Nó giống như một sợi tơ vô hình, căng ra khắp nơi, định hướng mọi thứ, và mang một cái tên quen thuộc: Thiên Mệnh. Hắn cảm nhận được sự sắp đặt, sự ưu ái dành cho những kẻ mang “Thiên Mệnh Chi Tử”, và cả sự lạnh nhạt, thậm chí là bài xích đối với những “dị số” như hắn.
Hắn không vội vã. Mục tiêu của hắn không phải là tìm kiếm bảo vật hay cơ duyên tầm thường. Hắn muốn vén màn bí ẩn của Thần Khuyết Sơn, nơi được coi là cái nôi của “Thiên Mệnh” ở Vạn Tượng Phong Vân. Hắn muốn biết, liệu “Thiên Mệnh” có thực sự là ý chí của trời đất, hay chỉ là một vở kịch được dàn dựng bởi những kẻ đứng sau bức màn.
Trần Phong vận dụng “Ẩn Linh Quyết”, che giấu khí tức của mình, hòa mình vào dòng người thưa thớt đang di chuyển trên những con đường mòn cổ kính. Đa số những người này đều mang theo khí chất của cường giả, tu vi hiển hách. Cảnh giới Nguyên Anh, Hóa Thần ở Phàm Trần Giới đã là đỉnh cao, nhưng ở đây, hắn thấy không ít người mang khí tức của Luyện Hư, thậm chí là Hợp Thể kỳ. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Vạn Tượng Phong Vân rộng lớn hơn nhiều, và các cường giả ở đây cũng mạnh mẽ hơn gấp bội.
Hắn đi qua một khu rừng linh mộc cổ thụ, nơi những cây đại thụ vươn cao ngất trời, tán lá rậm rạp che kín cả ánh mặt trời. Bỗng, hắn nghe thấy tiếng nói chuyện vọng lại từ một khoảng đất trống phía trước. Một nhóm ba thanh niên, ăn vận hoa mỹ, khí tức bất phàm, đang đứng quanh một tấm bia đá cổ kính.
“Ha ha, lần này ‘Thiên Tứ Đạo Quả’ chắc chắn sẽ thuộc về Tạ huynh rồi. Với ‘Thiên Mệnh Long Khí’ của Tạ huynh, ai dám tranh phong?” Một người trong số đó nịnh nọt.
Thanh niên được gọi là Tạ huynh, mặc áo gấm màu vàng kim, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ kiêu ngạo, hất cằm: “Thiên Tứ Đạo Quả vốn dĩ là thứ dành cho Thiên Mệnh Chi Tử. Những kẻ phàm phu tục tử kia, dù có cố gắng đến mấy cũng chỉ là làm nền cho chúng ta mà thôi.”
Người còn lại tiếp lời: “Đúng vậy, ta nghe nói lần này có một vài ‘dị số’ từ hạ giới cũng cố gắng trà trộn vào Thần Khuyết Sơn. Thật nực cười! Bọn chúng không hiểu rằng, có những thứ đã định sẵn, không thể nào thay đổi được.”
Trần Phong nấp mình trong bóng tối, ánh mắt lạnh như băng. “Thiên Tứ Đạo Quả”, “Thiên Mệnh Long Khí”, “Thiên Mệnh Chi Tử”, “dị số”… Những từ ngữ đó lọt vào tai hắn, như những mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh mà hắn đang cố gắng lắp ráp. Hắn đã gặp những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” ở Phàm Trần Giới, nhưng ở đây, khái niệm đó dường như đã được nâng lên một tầm cao mới, trở thành một niềm tin tuyệt đối, một quy tắc bất di bất dịch.
Hắn chợt nhận ra, Thần Khuyết Sơn không chỉ là một ngọn núi linh thiêng, mà còn là một sân khấu lớn, nơi những “Thiên Mệnh Chi Tử” được đưa lên để biểu diễn, và những “dị số” như hắn sẽ bị loại bỏ hoặc trở thành vật hy sinh.
Tạ huynh ngước nhìn tấm bia đá, ánh mắt rực lửa: “Thiên Tứ Đạo Quả ba ngàn năm mới xuất hiện một lần. Nó ẩn chứa Thiên Đạo Khí Vận, giúp người lĩnh ngộ nhanh chóng đạt tới cảnh giới Đại Thừa, thậm chí có cơ hội chạm đến Chân Tiên. Lần này, ta nhất định phải đoạt được!”
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên tấm bia đá. Một luồng ánh sáng màu vàng nhạt chợt lóe lên từ tấm bia, bao phủ lấy Tạ huynh. Hai kẻ đồng hành ngay lập tức reo lên: “Quả nhiên là Thiên Mệnh Long Khí! Tạ huynh vừa chạm vào đã có cảm ứng! Đây chính là dấu hiệu của Thiên Tuyển Chi Nhân!”
Tuy nhiên, ánh sáng nhanh chóng tắt lịm. Tạ huynh cau mày, có vẻ không hài lòng. “Sao lại thế? Lần trước ta chạm vào, Thiên Khí còn cuộn trào mạnh mẽ hơn nhiều. Chẳng lẽ Thiên Mệnh Chi Đạo lại có biến cố?”
Một tên đệ tử an ủi: “Có lẽ là do thời gian chưa tới, Thiên Tứ Đạo Quả vẫn chưa chín muồi hoàn toàn. Tạ huynh đừng lo, với khí vận của người, chắc chắn sẽ là người đầu tiên nhận được cảm ứng khi nó xuất hiện.”
Trần Phong khẽ nhếch mép. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, vừa bị tấm bia đá hấp thụ. Không phải là Tạ huynh không đủ khí vận, mà là có thứ gì đó đang “ăn cắp” khí vận của hắn, hoặc của chính tấm bia đá đó. Mà luồng năng lượng đó lại có chút quen thuộc, giống như một phần của vật phẩm nghịch thiên mà hắn đang sở hữu.
Hắn không hành động, chỉ âm thầm ghi nhớ. Hắn biết, việc lộ diện quá sớm chỉ khiến hắn trở thành mục tiêu. Hắn cần nhiều thông tin hơn, cần hiểu rõ hơn về cách thức vận hành của “Thiên Mệnh” ở Thần Khuyết Sơn này.
Nhóm Tạ huynh sau một hồi thất vọng thì cũng rời đi, để lại Trần Phong một mình bên tấm bia đá cổ kính. Hắn bước ra khỏi chỗ nấp, tiến lại gần. Tấm bia cao chừng ba trượng, bề mặt phủ đầy rêu phong và những họa tiết cổ xưa mà hắn chưa từng thấy. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo. Không có luồng sáng nào lóe lên, nhưng hắn cảm nhận được một mạch đập yếu ớt, như trái tim của Thần Khuyết Sơn đang ẩn mình bên dưới.
Đó là một loại năng lượng thuần túy, nguyên thủy, khác xa với “Thiên Mệnh Long Khí” mà Tạ huynh sở hữu. Nó không mang theo sự kiêu ngạo, không có sự sắp đặt, mà chỉ là sự tồn tại đơn thuần. Trần Phong chợt hiểu ra, “Thiên Mệnh” mà những kẻ kia nói đến, chỉ là một lớp vỏ bọc, một sự bóp méo của một thứ gì đó nguyên bản và vĩ đại hơn nhiều.
Hắn hít sâu một hơi. “Thiên Tứ Đạo Quả” có lẽ là một cơ duyên lớn, nhưng nó cũng là một cái bẫy, một công cụ để những kẻ thao túng “Thiên Mệnh” củng cố quyền lực của mình. Hắn không muốn đoạt Đạo Quả theo cách đó. Hắn muốn phá vỡ toàn bộ quy tắc, lật đổ khái niệm “Thiên Mệnh” từ tận gốc rễ.
Trong tâm trí Trần Phong, bức tranh về “Thiên Đạo” dần hiện rõ hơn, không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một hệ thống phức tạp, với những kẻ điều khiển, những kẻ hưởng lợi, và những kẻ bị ruồng bỏ. Hắn, một “dị số” đến từ hạ giới, chính là kẻ bị ruồng bỏ đó. Nhưng hắn không cam chịu. Hắn sẽ là ngòi nổ, châm lên một cuộc cách mạng, một cuộc “Nghịch Thiên” thực sự.
Hắn rời khỏi tấm bia đá, tiếp tục hành trình khám phá Thần Khuyết Sơn. Hắn không tìm kiếm danh tiếng hay quyền lực nhất thời. Hắn tìm kiếm sự thật, tìm kiếm con đường để một phàm nhân như hắn có thể vươn lên, không phải bằng cách tuân theo “Thiên Mệnh”, mà bằng cách phá vỡ nó.
Màn chào sân của hắn tại Vạn Tượng Phong Vân sẽ không phải là một cuộc đối đầu trực tiếp, mà là một sự xâm nhập thầm lặng, một sự quan sát sắc bén, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đại chiến tư tưởng và sức mạnh sắp tới. Thần Khuyết Sơn, cái nôi của “Thiên Mệnh”, sẽ là nơi bắt đầu cho sự sụp đổ của nó.
Trần Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần, nhưng ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong tim hắn chưa bao giờ rực cháy mãnh liệt đến thế. Hắn sẽ là kẻ phá vỡ vòng tròn định mệnh, kẻ lật đổ mọi quy tắc, và là người định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Những bước chân của hắn vững chãi, mỗi bước đi đều mang theo ý chí kiên định, hướng về phía trước, nơi những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ đang chờ được vén màn. Vạn Tượng Phong Vân, hãy sẵn sàng đón nhận một dị số, một kẻ sẽ làm rung chuyển mọi trật tự đã được thiết lập.