Nghịch Thiên
Chương 178
Ánh sáng chói lòa nuốt chửng Trần Phong và ba người đồng hành, kéo họ vào một xoáy ốc không gian vô tận. Cảm giác thân thể bị xé rách, linh hồn bị kéo căng đến cực hạn, nhưng Trần Phong lại không hề hoảng sợ. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong tim hắn không những không bị dập tắt bởi sự hỗn loạn của không gian, mà còn bùng lên dữ dội hơn, trở thành một ngọn hải đăng rực rỡ dẫn lối giữa màn đêm tịch mịch.
Khi cảm giác xé rách biến mất, một luồng không khí thanh tịnh, mang theo mùi hương của những loài hoa lạ và một sự tĩnh lặng kỳ lạ, tràn vào phổi họ. Trần Phong mở mắt, trước mắt hắn không phải là một đại lục rộng lớn hay một không gian hỗn độn, mà là một hành lang bằng ngọc bích trải dài vô tận, được bao phủ bởi những tinh vân lấp lánh như hàng tỷ viên đá quý. Không có tường, không có trần, chỉ có không gian vô định và ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ chính những tinh vân đó. Dưới chân họ là những viên gạch ngọc trong suốt, phản chiếu hình ảnh của dải ngân hà.
“Đây là… Phong Thần Chi Lộ sao?” Lam Vũ khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc tột độ. Đôi mắt nàng lấp lánh như hàng ngàn vì sao khi nhìn ngắm cảnh tượng tráng lệ xung quanh. Ngay cả Lôi Cương vốn trầm tĩnh cũng không khỏi há hốc mồm, nắm chặt cây búa trong tay như để giữ lấy chút thực tại. Tiêu Dao Tử vuốt râu, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách, cố gắng tìm kiếm một quy luật hay một manh mối nào đó.
“Thần Khuyết Tinh Thạch…” Trần Phong lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được rất rõ ràng, luồng năng lượng quen thuộc đó không ngừng lưu chuyển trong không gian này, nhưng nó không phải là thứ năng lượng thô sơ hắn từng hấp thụ. Nó được tinh luyện đến mức tối thượng, hòa quyện với những quy tắc vô hình, tạo nên một áp lực vô cùng lớn, không phải áp lực vật lý mà là áp lực lên linh hồn, lên ý chí.
Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng khắp không gian, như tiếng sấm từ thời khai thiên lập địa. “Hoan nghênh các ngươi, những kẻ đã được ‘chọn’. Các ngươi đã đặt chân lên Phong Thần Chi Lộ, con đường dẫn đến sự vĩnh hằng, con đường để chứng minh ‘Thiên Mệnh’ của mình.”
Trần Phong nhíu mày. “Được chọn? Thiên Mệnh?” Hắn cười khẩy. “Ta không nhớ mình đã từng chấp nhận bất kỳ sự lựa chọn nào từ cái gọi là ‘Thiên’, hay từ bất kỳ kẻ nào tự xưng là đại diện của nó.”
Giọng nói cổ xưa dường như không bị lay động. “Sự lựa chọn đã được định đoạt từ khi các ngươi sinh ra, từ khi ‘Thiên Đạo’ sắp đặt. Kẻ nào có đủ tư cách, kẻ đó sẽ vượt qua.”
Đột nhiên, hành lang ngọc bích bắt đầu biến đổi. Những tinh vân lấp lánh vụt sáng, hóa thành vô số hình ảnh. Đó là những ảo ảnh, những cảnh tượng tái hiện lại cuộc đời của mỗi người trong số họ. Trần Phong thấy lại hình ảnh gia đình hắn bị tàn sát, thấy lại khoảnh khắc hắn bị phế bỏ đan điền, thấy lại những lời sỉ nhục, những trận chiến sinh tử. Mỗi cảnh tượng đều chân thực đến rợn người, khơi gợi lại mọi nỗi đau, mọi sự căm hận đã từng bóp nghẹt trái tim hắn.
Lam Vũ ôm ngực, sắc mặt trắng bệch. Nàng thấy lại gia tộc mình bị hủy diệt, thấy lại những năm tháng sống trong cảnh truy sát, cô độc. Lôi Cương gầm gừ, cây búa trong tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, hắn thấy lại cảnh làng mạc của mình bị thiêu rụi, những người thân bị tàn sát. Tiêu Dao Tử nhắm mắt, một giọt lệ khẽ lăn trên gò má, ông thấy lại những thất bại trong con đường tu luyện, những người bạn đã mất, những nỗi tiếc nuối không thể bù đắp.
“Đây là thử thách đầu tiên,” giọng nói cổ xưa vang lên, mang theo một chút chế giễu. “Đối mặt với quá khứ của mình, đối mặt với những thất bại, những nỗi đau. Kẻ nào không thể vượt qua, kẻ đó sẽ vĩnh viễn lạc lối trong vòng xoáy của ảo ảnh, linh hồn sẽ tan biến, trở thành một phần của ‘Thiên Đạo’.”
Trần Phong cười khẩy. “Ảo ảnh? Thật nực cười!”
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong trái tim hắn không chỉ là sức mạnh, nó còn là một lá chắn tinh thần kiên cố. Hắn đã sống lại từ tro tàn, đã đối mặt với cái chết vô số lần. Những nỗi đau trong quá khứ không phải là gánh nặng, mà là động lực, là ngọn lửa hun đúc nên ý chí sắt đá của hắn. Hắn không chối bỏ quá khứ, hắn thừa nhận nó, nhưng hắn không để nó khống chế mình.
Hắn vung tay, một luồng Hỗn Độn Chi Khí bùng nổ, không phải để phá hủy ảo ảnh, mà là để thanh lọc tâm trí. Hắn nhìn thẳng vào những cảnh tượng bi thương, ánh mắt kiên định không chút dao động. “Những thứ này đã từng là gông cùm, nhưng giờ đây, chúng chỉ là vết sẹo, là bằng chứng cho sự tồn tại của ta! Ta đã vượt qua chúng, ta sẽ không bao giờ gục ngã trước chúng một lần nữa!”
Năng lượng Thần Khuyết Tinh Thạch trong cơ thể Trần Phong đột nhiên phản ứng. Nó không còn chỉ là năng lượng đơn thuần, mà như một luồng ý chí, một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ hơn, bắt đầu cộng hưởng với ý chí Nghịch Thiên của hắn. Một luồng sáng vàng kim bùng phát từ Trần Phong, xua tan những ảo ảnh xung quanh hắn, như một mặt trời mọc lên giữa màn đêm. Các cảnh tượng bi kịch tan biến như sương khói.
Nhờ luồng sáng từ Trần Phong, Lam Vũ, Lôi Cương và Tiêu Dao Tử cũng dần thoát khỏi sự khống chế của ảo ảnh. Lam Vũ hít thở sâu, ánh mắt nàng dần lấy lại sự trong trẻo, nhìn Trần Phong với vẻ ngưỡng mộ. Lôi Cương lắc đầu mạnh, gầm lên một tiếng, cảm giác đau khổ trong lòng bị thay thế bằng sự phẫn nộ. Tiêu Dao Tử mở mắt, ông mỉm cười nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Quả nhiên là một dị số. Hắn đã tìm thấy con đường của mình.”
“Các ngươi… các ngươi đã vượt qua?” Giọng nói cổ xưa lần đầu tiên lộ ra sự kinh ngạc. “Không thể nào! Kẻ nào không phải ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đều phải lạc lối trong vòng xoáy nghiệp chướng của mình!”
Trần Phong tiến lên một bước, ánh mắt sắc như kiếm, nhìn thẳng vào hư không nơi giọng nói phát ra. “Ngươi nói ‘Thiên Mệnh Chi Tử’? Vậy để ta nói cho ngươi biết, ta không phải là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, ta là kẻ Nghịch Thiên! Thiên Mệnh của ta, do ta tự định đoạt!”
Luồng sáng vàng kim từ Trần Phong càng lúc càng mạnh mẽ, không chỉ xua tan ảo ảnh mà còn bắt đầu làm rung chuyển cả hành lang ngọc bích. Những tinh vân lấp lánh xung quanh run rẩy, như thể chúng đang sợ hãi trước ý chí bất khuất của hắn. Lam Vũ, Lôi Cương và Tiêu Dao Tử đứng sát bên Trần Phong, cảm nhận được sức mạnh và sự kiên định từ hắn, lòng họ cũng tràn đầy dũng khí.
“Ngươi… ngươi đang phá vỡ quy tắc của Phong Thần Chi Lộ!” Giọng nói cổ xưa vang lên, lần này không còn vẻ trầm tĩnh mà xen lẫn sự tức giận và hoảng loạn. “Kẻ dị số! Ngươi sẽ bị ‘Thiên Đạo’ trừng phạt!”
Trần Phong ngẩng đầu, nụ cười trên môi càng thêm ngạo nghễ. “Trừng phạt? Ta đã bị ‘Thiên Đạo’ trừng phạt từ khi ta sinh ra! Nhưng ta vẫn đứng vững, và ta sẽ tiếp tục đứng vững. Phong Thần Chi Lộ này, nếu nó muốn kiểm soát ta, vậy thì ta sẽ đạp đổ nó. Nếu nó muốn định đoạt số phận của ta, vậy thì ta sẽ xé nát nó!”
Cùng lúc đó, một làn sóng năng lượng hùng vĩ từ sâu thẳm Phong Thần Chi Lộ dâng lên, như muốn đàn áp ý chí của Trần Phong. Đó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một ý chí vũ trụ, một áp lực từ “Thiên Đạo” muốn đè bẹp mọi sự phản kháng. Nhưng Trần Phong không lùi bước. Hắn tập trung toàn bộ Thần Khuyết Tinh Thạch năng lượng và Hỗn Độn Chi Khí trong cơ thể, dồn vào một điểm duy nhất, và đấm ra một quyền.
Một luồng sáng đen kịt pha lẫn vàng kim bùng nổ, không phải là chiêu thức hoa mỹ, mà là sự bộc phát thuần túy của ý chí Nghịch Thiên. Quyền này không nhằm phá hủy, mà nhằm đối kháng, nhằm tuyên bố sự tồn tại của một ý chí vượt ra ngoài quy luật của “Thiên Đạo”.
Hành lang ngọc bích rung chuyển dữ dội. Những tinh vân nổ tung, không gian vặn vẹo. Giọng nói cổ xưa thét lên một tiếng kinh hoàng, sau đó chìm vào im lặng. Áp lực từ “Thiên Đạo” cũng tan biến như bong bóng xà phòng.
Trước mặt họ, hành lang ngọc bích khôi phục lại vẻ tĩnh lặng, nhưng đã không còn vẻ tráng lệ như ban đầu. Thay vào đó, một cánh cửa lớn hơn, được chạm khắc bằng những hoa văn cổ xưa và phức tạp, từ từ hiện ra ở phía cuối con đường. Năng lượng Thần Khuyết Tinh Thạch từ cánh cửa này mạnh mẽ hơn gấp bội, mang theo một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể nó đang dẫn đến một khởi nguyên mới.
“Xem ra, cái gọi là ‘Phong Thần Chi Lộ’ cũng không quá đáng sợ,” Trần Phong nhếch mép cười, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và khát khao chinh phục. “Nhưng ta đoán, đây chỉ mới là khởi đầu.”
Hắn quay sang nhìn Lam Vũ, Lôi Cương và Tiêu Dao Tử, những người đã hoàn toàn bình phục và sẵn sàng chiến đấu. “Các ngươi sẵn sàng chưa? Con đường phía trước, e rằng còn khó khăn hơn nhiều. Nhưng ta hứa, chúng ta sẽ cùng nhau Nghịch Thiên, cùng nhau định nghĩa lại cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ này.”
“Sẵn sàng!” Lam Vũ đáp lời, giọng nói kiên quyết. Lôi Cương gầm lên một tiếng hào sảng, vỗ mạnh vào cây búa. Tiêu Dao Tử mỉm cười, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.
Trần Phong gật đầu, sau đó không chút do dự, bước thẳng về phía cánh cửa bí ẩn. Cánh cửa chậm rãi mở ra, để lộ ra một không gian hoàn toàn mới, một thế giới mà Vạn Tượng Đại Lục chưa từng biết đến. Đây không còn là những thử thách tinh thần, đây là một chiến trường thực sự, nơi các “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” sẽ va chạm, và nơi một “dị số” như Trần Phong sẽ bắt đầu cuộc hành trình lật đổ mọi định nghĩa về “Thiên”.