Nghịch Thiên
Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:08:36 | Lượt xem: 4

Chương 175

Thần Khuyết Sơn sừng sững giữa trời, như một cột trụ chống đỡ cả vùng Vạn Tượng Phong Vân. Đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ, ẩn chứa vô số bí ẩn và cơ duyên mà giới tu luyện nơi đây vẫn truyền tụng qua bao đời. Hôm nay, ngọn núi này càng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết, bởi lẽ đây là thời điểm khai mở của Thần Khuyết Bí Cảnh, một trong những cấm địa lớn nhất, nơi tụ hội của các Thiên Kiêu từ khắp các tông môn, thế gia lừng lẫy.

Trần Phong đứng lặng lẽ dưới chân núi, hòa mình vào dòng người tấp nập. Hắn không có những bộ y phục lộng lẫy, không có khí chất ngạo mạn của kẻ bề trên, chỉ như một tu sĩ bình thường đến từ phương xa. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt trẻ tuổi đầy kiêu hãnh, lắng nghe những lời bàn tán xôn xao về các “Thiên Mệnh Chi Tử” được vinh danh, những kẻ được cho là nắm giữ vận may của trời đất, sinh ra đã định sẵn để tỏa sáng.

“Thiên Mệnh sao…” Trần Phong khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút khinh miệt. Cái gọi là Thiên Mệnh, trong mắt hắn, chẳng qua chỉ là một tấm màn che đậy những sắp đặt thô bạo, những lợi ích ngầm của kẻ mạnh. Hắn đã từng là một phế vật bị số phận ruồng bỏ, từng bị vùi dập đến tận cùng, vậy mà giờ đây, hắn đứng đây, với một sức mạnh tiềm ẩn đủ để khiến cả thế giới này phải kinh hãi.

Phía trước hắn, một nhóm tu sĩ trẻ tuổi đang lớn tiếng khoe khoang. Một nam tử vận kim bào, khí vũ hiên ngang, đang kể lại chiến tích của mình. “Hừ, cái Thần Khuyết Bí Cảnh này, ta đã nghiên cứu kỹ lưỡng. Chỉ cần đi theo Cổ Lộ Thiên Mệnh, hấp thụ Thần Khuyết Chi Khí, chắc chắn sẽ đột phá cảnh giới mới. Những kẻ từ hạ giới lên đây, e rằng ngay cả tư cách chạm vào Cổ Lộ cũng không có.”

Lời lẽ ngạo mạn của hắn khiến nhiều tu sĩ xung quanh gật gù tán đồng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường lướt qua những người không thuộc về các thế lực lớn. Trần Phong không nói gì, chỉ thầm ghi nhớ lời nói của kẻ đó. Cổ Lộ Thiên Mệnh, Thần Khuyết Chi Khí… nghe có vẻ hoa mỹ, nhưng liệu có thật sự là con đường duy nhất?

Thần Khuyết Bí Cảnh không phải là một lối đi thẳng tắp. Nó được bao phủ bởi một loại sương mù kỳ lạ, được gọi là Mê Vụ Thiên Cơ. Mê Vụ này không chỉ che khuất tầm nhìn mà còn có khả năng gây nhiễu loạn thần thức, khiến người ta lạc lối hoặc rơi vào ảo cảnh. Chỉ khi Mê Vụ tiêu tán một phần, Cổ Lộ Thiên Mệnh mới hiện ra, dẫn vào sâu bên trong Bí Cảnh.

Trong khi các Thiên Kiêu khác đang tìm cách dùng linh lực cường đại để xua tan Mê Vụ, hoặc chờ đợi nó tự tiêu tán, Trần Phong lại nhắm mắt, cảm nhận. Hạt châu nghịch thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, truyền cho hắn một cảm giác khác biệt về Mê Vụ Thiên Cơ. Hắn không thấy nó là một chướng ngại, mà là một tấm màn mỏng manh, ẩn chứa những quy luật vận hành mà người thường không thể nhận ra.

Hắn phát hiện ra, Mê Vụ không phải là hỗn loạn hoàn toàn. Nó có những luồng khí di chuyển theo một quỹ đạo nhất định, tạo thành những khe hở vô hình, những con đường chỉ tồn tại trong chớp mắt. Những con đường này không phải Cổ Lộ Thiên Mệnh mà mọi người đang tìm kiếm, mà là những “lối tắt”, những “kẽ hở” của quy tắc.

Một tiếng nổ lớn vang lên. Một vị Thiên Kiêu trẻ tuổi, tu vi Luyện Hư cảnh đỉnh phong, vừa cố gắng dùng một chiêu thức mạnh mẽ để xua tan Mê Vụ, nhưng kết quả là bị phản phệ, phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị đẩy lùi vài trượng. Mê Vụ Thiên Cơ dường như càng trở nên đặc quánh hơn, như thể nó có ý chí riêng, không cho phép bị phá vỡ một cách thô bạo.

“Vô dụng thôi.” Nam tử kim bào kia lại lên tiếng, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo. “Mê Vụ Thiên Cơ này phải thuận theo Thiên Đạo mà đi. Càng cố gắng phá vỡ nó, càng bị nó phản phệ. Chỉ có những kẻ có Thiên Mệnh tương thông, mới có thể đợi Cổ Lộ hiện ra. Đó là ý trời!”

Trần Phong mở mắt, khẽ lắc đầu. Ý trời? Hay là sự nguỵ biện của kẻ mạnh? Hắn không tin vào cái gọi là ý trời, chỉ tin vào chính đôi tay và ý chí của mình.

Hắn lặng lẽ tiến về phía trước, tránh xa đám đông đang chờ đợi. Những tu sĩ xung quanh chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi bỏ qua, bởi hắn không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy là một Thiên Kiêu nổi bật. Hắn đứng trước một khu vực Mê Vụ có vẻ dày đặc nhất, nơi không ai dám đến gần.

Thay vì dùng linh lực, Trần Phong hít sâu, vận chuyển công pháp Cổ Thần Quyết mà hắn lĩnh ngộ từ vật phẩm nghịch thiên của mình. Một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng nhưng mạnh mẽ, từ từ lan tỏa từ cơ thể hắn. Đây không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng nguyên thủy hơn, thâm sâu hơn, dường như có thể hòa hợp với mọi quy luật của vũ trụ.

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào Mê Vụ Thiên Cơ. Không có sự chống cự nào, không có phản phệ nào. Mê Vụ như có tri giác, từ từ tách ra, tạo thành một khe hở nhỏ vừa đủ cho một người đi qua. Khe hở đó không cố định, nó liên tục di chuyển, uốn lượn, như một con rắn vô hình trong không khí.

Một vài tu sĩ gần đó vô tình nhìn thấy cảnh tượng này, há hốc mồm kinh ngạc. Một kẻ lạ mặt, không tiếng tăm, lại có thể dễ dàng xuyên qua Mê Vụ Thiên Cơ mà không bị ảnh hưởng? Điều này hoàn toàn đi ngược lại với những gì họ biết.

“Hắn… hắn làm gì vậy?”

“Hắn không hề dùng linh lực! Chẳng lẽ là tà thuật?”

Nam tử kim bào cũng chú ý tới dị động, quay đầu lại nhìn. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Trần Phong đang từ từ biến mất vào khe hở của Mê Vụ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Cách thức này, không hề nằm trong bất kỳ ghi chép nào về việc vượt qua Thần Khuyết Bí Cảnh.

Trần Phong không quay đầu lại. Hắn bước đi vững chắc, theo sát từng luồng khí động trong Mê Vụ. Hắn không phá vỡ quy tắc, mà là lợi dụng quy tắc, tìm ra những điểm yếu, những khe hở mà Thiên Đạo không thể hoàn toàn che đậy. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự dò xét, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới này, về cái gọi là “Thiên Đạo” đang vận hành nó.

Hắn cảm nhận được, sâu bên trong Mê Vụ, không chỉ có những ảo ảnh hay cạm bẫy, mà còn có những luồng năng lượng bí ẩn, những dấu vết của một nền văn minh cổ xưa, một loại trí tuệ đã từng tồn tại trước khi “Thiên Mệnh” được định hình. Hắn biết, đó mới chính là những gì hắn cần tìm kiếm, chứ không phải cái gọi là “Cổ Lộ Thiên Mệnh” chỉ dẫn cho những kẻ được chọn.

Khi Trần Phong hoàn toàn biến mất vào Mê Vụ, khe hở phía sau hắn khép lại như chưa từng tồn tại. Mê Vụ Thiên Cơ lại trở về trạng thái đặc quánh, bí ẩn như ban đầu.

Những Thiên Kiêu còn lại nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ hoài nghi và khó hiểu. Sự xuất hiện và biến mất của Trần Phong đã gieo một hạt giống bất an vào tâm trí họ. Một kẻ lạ mặt, không danh tiếng, lại có thể đi vào Bí Cảnh theo một cách hoàn toàn khác biệt, thậm chí còn dễ dàng hơn cả những “Thiên Mệnh Chi Tử” đang loay hoay tìm cách.

“Hắn là ai?” Nam tử kim bào lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tò mò và cả một chút bực bội. Hắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, đã tin rằng mình sẽ là người đầu tiên đặt chân lên Cổ Lộ Thiên Mệnh, vậy mà giờ đây lại bị một kẻ vô danh vượt mặt theo một cách không thể lý giải.

Sâu bên trong Mê Vụ Thiên Cơ, Trần Phong vẫn tiếp tục bước đi. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, không phải linh khí, cũng không phải tà khí, mà là một sự kết hợp của vô số loại năng lượng cổ xưa, đang dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào lòng núi. Đây chính là dấu vết của “sự thật bị che giấu”, của “bàn tay siêu phàm” mà hắn đã linh cảm thấy.

Hắn không vội vàng tìm kiếm cơ duyên hay bảo vật. Mục tiêu của hắn lớn hơn thế. Hắn muốn hiểu rõ về Thần Khuyết Sơn này, về lý do tại sao nó lại được coi là một nơi của “Thiên Mệnh”, và liệu có phải có ai đó đang thao túng cái gọi là “Thiên Mệnh” đó hay không.

Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của Trần Phong, giờ đây đã bước sang một chương mới. Hắn sẽ không đi theo con đường mà “Thiên” đã định sẵn, mà sẽ tự mình mở ra một con đường riêng, một con đường mà ngay cả “Thiên” cũng không thể dự đoán được. Và màn chào sân đầu tiên của hắn tại Vạn Tượng Phong Vân này, chính là sự đảo ngược mọi kỳ vọng, là lời thách thức đầu tiên gửi đến những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, và cả cái gọi là “Thiên Đạo” kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8