Nghịch Thiên
Chương 174
Trần Phong bước ra khỏi khu rừng rậm rạp, ánh nắng ban mai rọi xuống khuôn mặt góc cạnh của hắn, nhưng không làm tan đi vẻ kiên nghị trong ánh mắt. Dòng người tu sĩ đổ về Thần Khuyết Sơn đông đúc như thủy triều, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một nỗi khát khao: được chứng kiến, hoặc thậm chí là một phần của sự kiện long trọng sắp diễn ra tại đỉnh núi linh thiêng này. Hắn hòa mình vào đám đông, như một giọt nước giữa đại dương, không gây chú ý, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh đủ để khuấy động toàn bộ.
Hắn chậm rãi bước đi, không vội vã, đôi tai lắng nghe những lời bàn tán xôn xao xung quanh. Tiếng rì rầm như sóng vỗ, kể lể về những truyền thuyết cổ xưa của Thần Khuyết Sơn, về những cơ duyên hiếm có mà nó ẩn chứa, và đặc biệt, về những “Thiên Mệnh Chi Tử” được cho là sẽ xuất hiện và tỏa sáng rực rỡ nhất tại đây.
“Nghe nói, Thánh tử của Vô Cực Kiếm Tông đã đến rồi! Hắn ta vốn đã là một Kiếm Tâm Thông Minh, tu vi đạt đến cảnh giới Thiên Cương đỉnh phong, chỉ kém một bước là đột phá Linh Hải. Lần này đến Thần Khuyết Sơn, chắc chắn là vì cơ duyên Thần Khuyết Kiếm Ý!” Một thanh niên tu sĩ mắt sáng rực, thần thái ngưỡng mộ, nói với bằng hữu bên cạnh.
“Thánh tử thì tính gì? Nghe đồn, Công chúa Thiên Sương của Băng Tuyết Hoàng Triều cũng đã hạ phàm. Nàng ta không chỉ sở hữu Băng Phách Thần Thể hiếm có, mà còn là người được Thiên Đạo chiếu cố, mỗi lần xuất hiện đều mang theo khí vận của cả một quốc gia. Lần này, nàng ta chắc chắn sẽ đoạt được Thần Khuyết Băng Liên, đột phá cảnh giới cao hơn!” Một cô gái trẻ mặc y phục màu xanh lam, giọng nói đầy ghen tị nhưng cũng không kém phần kính sợ.
Trần Phong khẽ nhếch môi. Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo chiếu cố? Hắn đã nghe quá nhiều về những danh xưng này. Chúng luôn đi kèm với sự kiêu ngạo, sự tự mãn và niềm tin mù quáng vào một số phận đã được an bài. Những kẻ như vậy, trong mắt Trần Phong, chỉ là những con rối được “Thiên” chọn lựa để duy trì trật tự cũ kỹ, nhàm chán.
Hắn tiếp tục thu thập thông tin. Thần Khuyết Sơn không chỉ là một ngọn núi, mà là một quần thể kiến trúc cổ kính khổng lồ, được xây dựng từ vô số thời đại, với những điện thờ, tháp canh, và những khu vực cấm địa đầy rẫy nguy hiểm. Càng lên cao, linh khí càng nồng đậm, và những cường giả xuất hiện càng nhiều. Hắn nhận ra, đây không phải là nơi để hắn tùy tiện phô trương sức mạnh. Hắn cần một kế hoạch, cần một màn ra mắt thật sự rung động, đúng như lời hắn đã tự nhủ.
Đi qua một cổng thành đá khổng lồ, Trần Phong cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm. Đó là trận pháp phòng ngự cổ xưa, vừa sàng lọc những kẻ yếu kém, vừa cảnh cáo những kẻ có ý đồ bất chính. Đám đông bắt đầu chậm lại, hình thành từng hàng, chờ đợi sự kiểm tra của các đệ tử tông môn trấn giữ.
“Xuất trình lệnh bài! Những kẻ không có lệnh bài của các tông môn lớn, hoặc không có tu vi Tụ Khí Cảnh trở lên, không được phép tiến vào khu vực chính điện!” Một đệ tử mặc đạo bào màu xanh lam, vẻ mặt kiêu ngạo, quát lớn.
Trần Phong không có lệnh bài nào. Hắn cũng không muốn tuỳ tiện bộc lộ tu vi của mình ngay lập tức. Hắn quan sát. Hầu hết những người vượt qua đều là đệ tử của các thế lực, hoặc những tán tu đã có chút danh tiếng. Một số kẻ không đủ điều kiện bị đẩy ra, ánh mắt đầy thất vọng và cam chịu. Đây chính là quy tắc của Vạn Tượng Phong Vân: kẻ mạnh được tôn trọng, kẻ yếu bị khinh miệt.
Hắn khẽ thở dài. Hắn không thể để bị chặn lại ở đây. Hắn cần một cách để vào mà không cần phải dùng đến bạo lực, hoặc ít nhất là không gây ra quá nhiều chú ý. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.
Hắn tập trung linh khí vào mắt, kích hoạt một phần nhỏ của huyết mạch kỳ dị trong cơ thể. Thế giới xung quanh dường như chậm lại, những dòng linh khí vô hình bắt đầu hiện rõ trong mắt hắn. Hắn thấy được cấu trúc của trận pháp phòng ngự, những điểm yếu nhỏ nhặt mà người thường không thể nhận ra.
Khi đến lượt mình, Trần Phong chỉ đơn giản là đi thẳng tới. Tên đệ tử canh gác đưa tay ra, nhưng chưa kịp nói gì, Trần Phong đã lướt qua hắn như một làn gió. Hắn không dùng tu vi để ép người, cũng không dùng bất kỳ thần thông nào gây chấn động. Hắn chỉ đơn giản là tìm đúng khe hở của trận pháp, bước qua một cách tự nhiên nhất, đến mức ngay cả tên đệ tử canh gác cũng không kịp phản ứng. Hắn cảm giác như một làn gió thoảng qua, và khi hắn định thần lại, Trần Phong đã đi xa được vài bước.
“Này! Ngươi… ngươi vừa làm gì?” Tên đệ tử ngẩn người, lắp bắp. Hắn không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào, nhưng Trần Phong đã đi qua.
Một đệ tử khác đứng cạnh, có vẻ kinh nghiệm hơn, nhíu mày nhìn theo bóng Trần Phong. “Thôi bỏ đi. Hắn có thể đi qua mà không bị trận pháp phản ứng, có lẽ là một cao nhân ẩn mình, không muốn gây sự chú ý. Đừng rước họa vào thân.”
Trần Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bước đi giữa dòng người. Hắn vừa thực hiện một hành động nhỏ, một sự “nghịch” lại quy tắc, nhưng không quá lộ liễu. Đây chính là cách hắn muốn bắt đầu: từ từ, lặng lẽ, nhưng hiệu quả.
Bên trong khu vực chính điện, không gian rộng lớn hơn rất nhiều, với những tòa tháp cao vút chạm mây, những cung điện nguy nga tráng lệ được chạm khắc tinh xảo. Các cường giả tu vi cao thâm đi lại tấp nập, mỗi người đều mang theo khí chất bất phàm. Trần Phong cảm nhận được hàng chục luồng khí tức mạnh mẽ, trong số đó có vài luồng đặc biệt hơn cả, giống như những ngọn lửa rực cháy giữa màn đêm. Hắn biết, đó chính là những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà mọi người đang bàn tán.
Hắn dừng lại tại một góc khuất, dựa vào một cây cột đá cổ kính, quan sát toàn cảnh. Hắn không vội vã tham gia vào bất kỳ cuộc tranh giành nào. Hắn cần hiểu rõ hơn về Thần Khuyết Sơn, về những cơ duyên thật sự mà nó ẩn chứa, và quan trọng hơn, về những con người tự cho mình là trung tâm của thế giới này.
“Thần Khuyết Sơn… nơi đây sẽ là khởi đầu cho cuộc lật đổ của ta.” Trần Phong thầm nhủ. “Những kẻ được gọi là Thiên Mệnh Chi Tử kia, rồi sẽ biết, cái gọi là Thiên Mệnh, cũng chỉ là một lời nói dối mà thôi.”
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí nồng đậm tràn vào cơ thể. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới chính thức bắt đầu tại Vạn Tượng Phong Vân này. Hắn sẽ là cơn bão, không phải là một làn gió thoảng qua. Và cơn bão đó, sẽ quét sạch mọi thứ, bắt đầu từ Thần Khuyết Sơn.
Trong khi các Thiên Kiêu khác đang khoe khoang tu vi, tranh giành vị thế, Trần Phong lặng lẽ tìm kiếm con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự thật bị che giấu, con đường của một kẻ dám Nghịch Thiên. Hắn đã sẵn sàng cho màn chào sân của mình, nhưng không phải bằng sự phô trương, mà bằng một sự đảo ngược mọi kỳ vọng.