Nghịch Thiên
Chương 173
Ánh trăng dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh. Trần Phong khẽ mở mắt, một luồng khí tức thanh tân và dồi dào hơn hẳn so với tiểu thế giới phàm nhân len lỏi vào đan điền, khiến hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái dị thường. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí của đại lục Vạn Tượng Phong Vân. Quả nhiên, nơi đây là một cảnh giới hoàn toàn khác, mỗi hạt bụi dường như cũng chứa đựng linh nguyên, mỗi ngọn cây cũng ẩn chứa sức sống mãnh liệt hơn.
Hắn không ngủ, chỉ tĩnh tọa điều tức suốt đêm. Tâm trí hắn vẫn còn đọng lại những cảm nhận mơ hồ về “hạt giống Nghịch Thiên” khác, những dao động yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, giống như những con thuyền lẻ loi đang cố gắng bơi ngược dòng trên đại dương mênh mông. Điều này càng củng cố niềm tin của hắn: hắn không đơn độc. Và cũng có nghĩa là, “Thiên Đạo” ở đây không hề tuyệt đối như những gì người phàm tưởng tượng. Luôn có những kẻ dám đứng lên, dù số phận có khắc nghiệt đến đâu.
Trần Phong đứng dậy, xương cốt kêu răng rắc. Hắn ra khỏi phòng, xuống đại sảnh của quán trọ. Sáng sớm, nơi đây đã rộn ràng những tiếng bàn tán xôn xao. Đa số là các tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc đủ màu sắc, mang theo đủ loại binh khí và bảo vật, gương mặt tràn đầy vẻ hưng phấn và kỳ vọng. Dường như tất cả đều đang hướng về một mục tiêu chung.
“Này huynh đài, nghe nói Thiên Khuyết Đại Hội năm nay long trọng hơn mọi năm nhiều!” Một thanh niên vóc dáng vạm vỡ, tay cầm một thanh đại đao sáng loáng, hào hứng nói với người ngồi đối diện.
“Đương nhiên rồi! Có tin đồn rằng, Thần Long Sơn Tông sẽ cử Thánh Tử Long Phi Vân tham gia. Còn cả Phượng Hoàng Cốc Thánh Nữ, Lạc Vũ Nghiên, cũng sẽ hiện thân. Đó đều là những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ được trời phú, mỗi người một vẻ, tài năng ngút trời!” Người kia đáp lời, ánh mắt lóe lên vẻ ngưỡng mộ.
Trần Phong nhấp một ngụm trà, lặng lẽ lắng nghe. “Thiên Khuyết Đại Hội” – cái tên này lập tức thu hút sự chú ý của hắn. Hắn còn nhớ, mục tiêu đầu tiên của hắn khi đặt chân đến đây chính là Thần Khuyết Sơn, nơi hắn muốn quan sát các “Thiên Mệnh Chi Tử”. Có vẻ như, hắn đã đến đúng lúc.
“Thật đáng tiếc, ta nghe nói Thần Khuyết Sơn đã bị phong tỏa một phần. Chỉ những người nhận được thiệp mời hoặc có thực lực vượt trội mới có thể tiến vào khu vực lõi. Phần còn lại chỉ có thể chiêm ngưỡng bên ngoài.” Một tu sĩ khác tiếc nuối nói.
“Thực lực vượt trội? Vậy là phải đạt tới cảnh giới Linh Hải sao?” Thanh niên cầm đại đao hỏi.
“Không chỉ Linh Hải, mà còn phải là Linh Hải đỉnh phong, hoặc những thiên tài trẻ tuổi có tiềm năng đột phá Linh Anh trong tương lai gần. Nghe nói, năm nay Thiên Khuyết Đại Hội còn có một di tích cổ xưa trên Thần Khuyết Sơn được khai mở, thu hút rất nhiều cường giả đến quan sát.”
Trần Phong nhíu mày. Linh Hải đỉnh phong? Hắn hiện tại đã là Linh Hải hậu kỳ, sắp đột phá đỉnh phong, nhưng hắn luôn giấu giếm cảnh giới thật sự của mình. Nếu muốn tiến vào khu vực lõi, hắn sẽ phải lộ ra chút thực lực. Tuy nhiên, quan trọng hơn là hắn cần tìm hiểu về những “Thiên Mệnh Chi Tử” này. Long Phi Vân, Lạc Vũ Nghiên… những cái tên mang theo khí chất của những kẻ được “Thiên” ưu ái.
Hắn gọi một phần điểm tâm, ăn uống chậm rãi. Trong lúc đó, hắn tiếp tục thu thập thông tin qua những cuộc trò chuyện xung quanh. Thần Khuyết Sơn cách đây không quá xa, nếu đi hết tốc lực thì chỉ mất nửa ngày. Tuy nhiên, đường đi có thể ẩn chứa nguy hiểm, vì đây là vùng biên giới của ba đế quốc lớn, cũng là nơi tập trung nhiều đạo phỉ và yêu thú.
Sau khi dùng bữa, Trần Phong thanh toán tiền phòng và lặng lẽ rời quán trọ. Hắn hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố, sau đó rẽ vào một con hẻm vắng, nhanh chóng biến mất. Hắn không muốn gây sự chú ý quá sớm. Đại lục này tuy rộng lớn, nhưng tin tức lan truyền rất nhanh. Hắn cần một thân phận kín đáo để dễ bề hành động.
Trần Phong vận dụng thân pháp, tốc độ nhanh như một cơn gió, xuyên qua những khu rừng rậm rạp, những ngọn núi đá hiểm trở. Hắn cảm nhận được linh khí trên đường đi càng lúc càng đậm đặc, cây cối cũng trở nên to lớn hơn, cổ thụ chọc trời, dây leo uốn lượn như giao long. Thỉnh thoảng, hắn còn bắt gặp những dấu vết của yêu thú hùng mạnh, hoặc những pháp trận cổ xưa ẩn mình trong lòng đất.
Hắn không ngừng điều tức, hấp thụ linh khí vào cơ thể. Cảnh giới Linh Hải hậu kỳ của hắn dần được củng cố. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình từ “Thiên Đạo” của đại lục này, nó cố gắng kìm hãm hắn, nhưng đồng thời, vật phẩm nghịch thiên trong đan điền hắn lại phát ra một luồng năng lượng bí ẩn, âm thầm hóa giải áp lực đó, thậm chí còn giúp hắn hấp thu linh khí hiệu quả hơn.
Vào giữa trưa, một dãy núi hùng vĩ hiện ra trước mắt Trần Phong. Các đỉnh núi chọc thẳng lên trời, bị mây mù bao phủ, trông như những thanh kiếm khổng lồ đâm xuyên qua tầng không. Đặc biệt, ngọn núi cao nhất, nằm ở trung tâm dãy, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa và thần bí. Đó chính là Thần Khuyết Sơn.
Dưới chân núi, một dòng người dài đang đổ về. Không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Có những phi thuyền khổng lồ lướt trên không trung, chở theo những tông môn danh giá. Có những kỵ sĩ cưỡi yêu thú cấp cao, giáp trụ sáng loáng, khí thế ngút trời. Các tu sĩ tản mác khắp nơi, đa số đều là thanh niên tài tuấn, mang theo khí chất của những người đứng đầu thế hệ.
Trần Phong dừng lại ở một khoảng rừng cây rậm rạp cách đám đông không xa, thu liễm toàn bộ khí tức. Hắn quan sát. Đây là một cơ hội tốt để hắn đánh giá thực lực tổng thể của đại lục Vạn Tượng Phong Vân, và đặc biệt là những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”.
Ánh mắt hắn đảo qua một đám người đang đi ngang qua. Một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao lớn, khí chất bất phàm, bên hông đeo một thanh trường kiếm cổ xưa. Hắn đi đến đâu, những tu sĩ xung quanh đều tự động nhường đường, ánh mắt vừa kính nể vừa sợ hãi. “Linh Hải đỉnh phong!” Trần Phong thầm đánh giá. Khí tức của người này mạnh mẽ, nội liễm, không hề thua kém bất kỳ cường giả nào mà hắn từng gặp trong tiểu thế giới.
Chưa hết, một cỗ kiệu hoa lệ được tám con Hắc Báo yêu thú kéo tới, xung quanh có hàng chục thị vệ bảo vệ. Từ trong kiệu tỏa ra một mùi hương thanh khiết, và một luồng khí tức mờ ảo nhưng lại khiến người ta không dám khinh thường. Chắc chắn đó là một nữ nhân có thân phận phi phàm.
Trần Phong cảm nhận được, trong số những người đến đây, có không ít kẻ mang trong mình vận khí cường đại, được “Thiên Đạo” ưu ái. Hắn có thể nhìn thấy một luồng khí vận mỏng manh quấn quanh họ, như một vòng bảo hộ vô hình. Những người này chính là “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn muốn đối đầu. Tuy nhiên, hắn cũng cảm nhận được, rải rác trong đám đông này, có những luồng khí tức không tuân theo quy luật đó, những “hạt giống Nghịch Thiên” khác đang âm thầm ẩn mình.
Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Trần Phong. “Thiên Mệnh Chi Tử ư? Được thôi. Ta sẽ xem, cái ‘Thiên Mệnh’ của các ngươi rốt cuộc có thể giúp các ngươi đi đến đâu.” Hắn ngẩng đầu nhìn lên đỉnh Thần Khuyết Sơn, nơi mây mù vẫn bao phủ, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Đây sẽ là sân khấu đầu tiên của hắn ở đại lục Vạn Tượng Phong Vân, nơi hắn sẽ chính thức tung hoành, và bắt đầu hành trình nghịch chuyển định mệnh của mình.
Hắn không vội vã. Hắn sẽ quan sát, đánh giá kỹ càng. Sau đó, hắn sẽ chọn thời điểm thích hợp nhất để xuất hiện, để cho tất cả những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” kia biết rằng, có một kẻ mang tên Trần Phong, một kẻ dám thách thức mọi quy tắc, đã đến. Cơn bão “Nghịch Thiên” không chỉ là một cơn gió thoảng qua, nó sẽ là một trận cuồng phong quét sạch mọi thứ, bắt đầu từ Thần Khuyết Sơn này.
Với ánh mắt kiên định, Trần Phong bước ra khỏi khu rừng, hòa mình vào dòng người đang hối hả tiến về phía Thần Khuyết Sơn. Hắn đã sẵn sàng cho màn chào sân của mình.