Nghịch Thiên
Chương 456

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:27:16 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên, trong hình hài An Vũ, chậm rãi mở mắt. Căn phòng tồi tàn với những vệt nấm mốc trên tường, không khí ẩm thấp và mùi mục ruỗng xộc vào khứu giác, kéo hắn trở về với thực tại nghiệt ngã. Nhưng trong đôi mắt ấy, không còn sự tuyệt vọng hay cam chịu của An Vũ, mà là một ngọn lửa rực cháy, lạnh lùng và kiên định. Ngọn lửa của ý chí đã được tôi luyện qua vô số kiếp, qua những trận chiến long trời lở đất, qua những lần đối mặt với sự hủy diệt.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùng tràn vào buồng phổi yếu ớt. Thể xác này… quá mức tồi tệ. Khởi Nguyên cố gắng vận dụng một chút linh lực theo bản năng, nhưng chỉ cảm thấy một cảm giác đau buốt từ đan điền lan khắp tứ chi. Toàn bộ kinh mạch tắc nghẽn như những dòng sông cạn khô, đan điền vỡ nát như một chiếc bình gốm đã vỡ. Hắn không phải là phế vật, hắn là một người đã bị phế. Và điều này, không phải là ngẫu nhiên.

“Thiên… lại là ngươi.” Khởi Nguyên thì thầm, giọng khàn đặc mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. Hắn hiểu rõ. Đây không phải là một tai nạn, cũng không phải là sự kém cỏi bẩm sinh. Cấu trúc kinh mạch của An Vũ, mặc dù yếu ớt, nhưng từng có tiềm năng. Nó đã bị một loại năng lượng cực kỳ tinh vi phá hủy, một loại năng lượng mang theo dấu ấn của sự sắp đặt, của sự tước đoạt. Một cái xiềng xích vô hình khác mà ‘Thiên’ giáng xuống những kẻ nó muốn loại bỏ.

Những gì hắn vừa trải qua trong cõi luân hồi, những mảnh ký ức về ‘Thiên Đạo’ và sự thao túng của nó, giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được những sợi dây định mệnh vô hình, len lỏi vào từng sinh linh, từng thế giới, định đoạt số phận của mỗi người. An Vũ, đứa trẻ đáng thương này, chỉ là một quân cờ bị bỏ đi trong ván cờ lớn của ‘Thiên’.

Nhưng Khởi Nguyên không phải là quân cờ. Hắn là người lật đổ bàn cờ. Ngay cả khi phải bắt đầu lại từ con số không, từ một thân xác phế vật, hắn vẫn sẽ làm. Bởi vì ‘Nghịch Thiên’ không phải là một danh xưng, mà là ý chí, là con đường mà hắn đã chọn từ vô số kiếp trước.

Hắn bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Từng tấc da, thớ thịt, từng sợi kinh mạch. Với kinh nghiệm tu luyện hàng vạn năm, với kiến thức về vô số công pháp, Khởi Nguyên nhanh chóng nhận ra bản chất của sự phá hủy trong cơ thể An Vũ. Không phải là hoàn toàn không thể cứu chữa, mà là cực kỳ khó khăn, đòi hỏi một phương pháp độc đáo, và trên hết, một ý chí kiên cường để chịu đựng.

Cơ thể An Vũ yếu ớt đến mức không thể hấp thụ linh khí thông thường. Nếu cố gắng, kinh mạch sẽ vỡ vụn, hắn sẽ chết ngay lập tức. Đây chính là cách ‘Thiên’ hủy hoại những kẻ không nằm trong kế hoạch của nó – không cho họ bất kỳ cơ hội nào để vươn lên.

Khởi Nguyên nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, vô số công pháp cổ xưa, những bí thuật đã thất truyền từ thời khai thiên lập địa hiện lên. Hắn không cần những công pháp mạnh mẽ nhất lúc này, hắn cần công pháp phù hợp nhất. Một công pháp có thể tu luyện từ con số âm, từ một thể chất tàn phế, từng bước một tái tạo lại sinh cơ, phá vỡ xiềng xích của ‘Thiên’.

Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu hắn. Một công pháp đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, được gọi là “Hỗn Nguyên Thổ Nạp Quyết”. Nó không chú trọng vào việc hấp thụ linh khí nhanh chóng, mà là vào việc điều hòa hơi thở, cân bằng âm dương, từ đó sinh ra một loại “khí” nguyên thủy, thuần túy nhất, có thể nuôi dưỡng và phục hồi cơ thể từ bên trong. Đây là một công pháp dành cho phàm nhân không có linh căn, nhưng trong tay Khởi Nguyên, nó có thể trở thành chìa khóa để phá vỡ mọi giới hạn.

Ngay lập tức, Khởi Nguyên bắt đầu vận hành “Hỗn Nguyên Thổ Nạp Quyết”. Hắn điều chỉnh hơi thở của An Vũ, chậm rãi, đều đặn. Từng nhịp hít vào, thở ra đều mang theo một ý chí mạnh mẽ. Không có linh khí, chỉ có sự tập trung tuyệt đối vào bản thân, vào nhịp đập của trái tim, vào dòng chảy của máu. Mặc dù không có cảm giác linh lực tràn vào, Khởi Nguyên cảm nhận được một luồng ấm áp nhỏ nhoi bắt đầu sinh ra từ sâu thẳm trong đan điền đã vỡ nát. Nó yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được, nhưng nó là thật.

Đây chính là “khí” nguyên thủy, một hạt giống sinh mệnh được ươm mầm từ hư vô, từ ý chí của hắn. Nó đang bắt đầu len lỏi qua từng kinh mạch bị tắc nghẽn, xoa dịu những cơn đau âm ỉ. Quá trình này sẽ cực kỳ chậm, nhưng Khởi Nguyên có đủ kiên nhẫn. Hắn đã từng chờ đợi hàng vạn năm, đã từng tu luyện từ vô số kiếp. Một thân xác phế vật không thể làm khó được hắn.

Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa thô bạo vang lên, kéo Khởi Nguyên ra khỏi trạng thái nhập định sơ khai. “An Vũ! Ngươi chết rồi sao? Còn không mau ra đây dọn dẹp chuồng Phượng Kê! Nếu để lão quản gia biết ngươi lười biếng, xem ta có lột da ngươi không!”

Giọng nói the thé, đầy vẻ khinh thường. Khởi Nguyên khẽ nhíu mày. An Vũ? Chuồng Phượng Kê? Rõ ràng thân phận của An Vũ ở đây không chỉ là phế vật, mà còn là một kẻ bị sai bảo, bị khinh miệt đến tận cùng. Lại thêm một sự sắp đặt của ‘Thiên’ để nghiền nát ý chí của những kẻ yếu ớt. Nhưng đối với Khởi Nguyên, đây lại là một cơ hội.

Hắn đứng dậy, cơ thể vẫn còn run rẩy vì yếu ớt. Từng bước chân nặng nề, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn mở cửa. Bên ngoài là một tên sai vặt béo ú, mặt mày đầy vẻ hống hách, nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ.

“Ngươi còn nhìn gì? Mau đi đi! Lão quản gia đang giục đấy!” Tên sai vặt gắt gỏng, đẩy nhẹ vào vai An Vũ, khiến hắn lảo đảo. “Đồ phế vật vô dụng, chỉ có việc dọn dẹp cũng lề mề.”

Khởi Nguyên không nói gì. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn tên sai vặt. Ánh mắt hắn, mặc dù không chứa đựng sát khí, nhưng lại khiến tên sai vặt béo ú cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một cảm giác bất an khó hiểu. Nhưng rồi, hắn ta nhanh chóng xua đi cái ý nghĩ đó. Một phế vật thì có gì đáng sợ? Chắc chắn là do hắn ta ngủ không đủ giấc mà thôi.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Mau cút đi!” Tên sai vặt mắng thêm một câu rồi quay lưng bỏ đi, không thèm để ý đến phản ứng của An Vũ.

Khởi Nguyên nhìn theo bóng lưng của hắn ta. Một nụ cười mỉm lạnh lẽo xuất hiện trên môi. Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ việc dọn dẹp chuồng Phượng Kê, từ sự khinh miệt của những kẻ thấp kém nhất. Hắn sẽ từng bước một, lật đổ mọi định kiến, phá vỡ mọi xiềng xích, và cuối cùng, khiến cho cái gọi là ‘Thiên’ phải run sợ. Sự ‘Nghịch Thiên’ của hắn sẽ không dừng lại ở một kiếp, mà là một hành trình vĩnh cửu.

Hắn bước ra khỏi căn phòng tồi tàn, hướng về phía chuồng Phượng Kê. Bên ngoài, màn đêm vẫn buông xuống, nhưng trong lòng Khởi Nguyên, một ngọn đuốc đã được thắp sáng. Đây là khởi đầu của một cuộc hành trình mới, một cuộc chiến mới. Chiến trường không còn là những vùng đất hoang tàn, những chiến trường Thượng Giới rực lửa, mà là ngay tại thân xác yếu ớt này, ngay tại tiểu thế giới phàm nhân này. Hắn sẽ cho ‘Thiên’ thấy, ngay cả từ tro tàn, một phượng hoàng vẫn có thể tái sinh, và bay lượn trên cả bầu trời mà ‘Thiên’ đã định sẵn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8