Nghịch Thiên
Chương 395

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:57:52 | Lượt xem: 4

Đêm Thượng Giới thật khác biệt. Không khí mang theo một mùi hương thanh khiết của linh khí, nồng đậm đến mức chỉ hít thở thôi cũng cảm thấy ngũ tạng như được gột rửa. Những vì sao không chỉ lấp lánh mà còn như mang theo một loại áp lực vô hình, một sự uy nghi của những thế giới cao hơn. Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn, cảm nhận sự nhỏ bé của mình giữa vô tận, nhưng cũng chính sự nhỏ bé đó lại hun đúc nên ngọn lửa bất khuất trong lòng hắn.

Tửu quán đã khuất sau lưng, tiếng ồn ào cũng dần tan biến. Lý Vân Tiêu không vội vã. Hắn đi bộ trên những con đường lát đá cổ kính, quan sát những kiến trúc lộng lẫy, những cửa hàng rực rỡ ánh đèn ma pháp. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ phồn hoa và sức mạnh mà hạ giới không thể nào sánh được. Nhưng ẩn sâu bên dưới vẻ ngoài hào nhoáng đó, hắn cảm nhận được một dòng chảy ngầm của quyền lực, của sự phân cấp và có lẽ, cả sự tàn nhẫn.

Hắn cần một nơi. Một nơi không quá phô trương để tránh sự chú ý, nhưng đủ yên tĩnh để hắn có thể tu luyện và thăm dò tình hình. Với tu vi hiện tại, hắn không sợ những kẻ tầm thường, nhưng Thượng Giới này hiển nhiên không thiếu những cường giả có thể dễ dàng nghiền nát hắn nếu hắn bất cẩn.

Đột nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ lướt qua. Một chiếc phi thuyền hình dáng chim ưng khổng lồ, được chế tạo từ kim loại đen bóng, lướt vút qua bầu trời, kéo theo một vệt sáng chói lòa. Trên khoang thuyền, những bóng người thấp thoáng, khí thế bức người. Hắn có thể cảm nhận được ít nhất ba vị cường giả cấp độ Bán Thần, thậm chí có thể là Chân Thần, đang ngự trị bên trong. Đây chính là Thượng Giới, nơi mà cảnh giới Thần đạo không còn là truyền thuyết xa vời.

Lý Vân Tiêu không khỏi hít sâu một hơi. Mục tiêu của hắn là Thiên Linh Tông, một trong những tông môn đứng đầu Thượng Giới. Chắc chắn nơi đó còn có nhiều cường giả đáng sợ hơn nữa. Hắn không thể vội vàng. Cần phải ẩn mình, cần phải củng cố. Từng bước, từng bước một.

Hắn đi sâu vào một khu vực có vẻ ít người qua lại hơn, những con hẻm nhỏ uốn lượn, những căn nhà kiến trúc đơn giản hơn nhưng vẫn giữ được nét cổ kính. Linh khí ở đây tuy không nồng đậm bằng những khu vực trung tâm, nhưng vẫn vượt xa bất kỳ nơi nào ở hạ giới. Hắn nhắm mắt lại, dùng thần thức quét qua. Rất nhanh, hắn phát hiện một căn nhà nhỏ, có vẻ đã bỏ hoang một thời gian. Cánh cửa gỗ mục nát, sân vườn đầy cỏ dại, nhưng kết cấu vẫn còn vững chắc. Quan trọng hơn, linh trận phòng hộ đã bị hư hại, nhưng vẫn còn có thể sửa chữa được.

“Nơi này tạm được.” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm. Hắn không cần quá xa hoa, chỉ cần một nơi trú chân an toàn.

Với chút thủ đoạn, hắn dễ dàng mở cánh cửa khóa trái. Bên trong phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Hắn phẩy tay một cái, một luồng linh lực cuộn trào, quét sạch mọi thứ. Ngay sau đó, hắn bắt đầu bố trí lại linh trận. Với kiến thức về trận pháp của mình, việc sửa chữa và nâng cấp một linh trận phòng hộ cấp thấp không hề khó khăn. Hắn không chỉ sửa chữa mà còn cải tiến, thêm vào vài tầng ảo trận và sát trận ẩn giấu, đủ để ngăn cản những kẻ tò mò hoặc cường giả không quá mạnh mẽ.

Mất gần nửa canh giờ, mọi thứ đã ổn thỏa. Căn nhà nhỏ giờ đây không chỉ sạch sẽ mà còn được bao bọc bởi một lớp màn linh lực vô hình, ngăn cách nó với thế giới bên ngoài. Hắn bước vào một căn phòng nhỏ nhất, cũng là nơi linh khí tập trung nhất, ngồi xếp bằng trên nền đất sạch sẽ.

Hắn hít sâu một hơi, vận chuyển công pháp. Linh khí Thượng Giới ào ạt tràn vào cơ thể, như một dòng suối mát lành gột rửa kinh mạch. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang reo vui, như những sa mạc khô cằn được tắm mình trong cơn mưa rào. Tốc độ tu luyện ở đây nhanh hơn hạ giới gấp mười lần, thậm chí là trăm lần đối với những kẻ có căn cơ tốt như hắn.

“Quả nhiên, Thượng Giới mới là nơi chân chính để cường giả phát triển.” Hắn thầm nghĩ. “Nhưng cũng chính vì vậy, sự cạnh tranh càng khốc liệt, quy tắc càng tàn nhẫn.”

Trong lúc tu luyện, Lý Vân Tiêu cũng không ngừng suy ngẫm. Hắn đã đạt tới cảnh giới Tứ Tinh Võ Thần, một cảnh giới mà ở hạ giới đã có thể xưng bá một phương. Nhưng ở Thượng Giới, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Thiên Linh Tông, Vân Phi Dương… đó là những cái tên mà hắn phải đối mặt. Vân Phi Dương không chỉ là một kẻ thù cá nhân, mà còn là một “Thiên Mệnh Chi Tử”, một biểu tượng của thứ định mệnh mà hắn muốn lật đổ.

Hắn nhớ lại những lời nói trong tửu quán về Thiên Linh Tông, về sự uy quyền của họ, về những Thiên Kiêu xuất chúng. Hắn biết, để đối phó với Vân Phi Dương, hắn không chỉ cần mạnh hơn hắn ta, mà còn phải mạnh hơn cả cái hệ thống, cái trật tự đang bảo hộ cho hắn ta. Đó là một cuộc chiến không cân sức, nhưng hắn chưa bao giờ sợ hãi.

“Thiên Mệnh ư?” Lý Vân Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Ta sẽ chứng minh, không có cái gọi là Thiên Mệnh bất di bất dịch. Ý chí của ta, con đường của ta, ta sẽ tự mình định đoạt.”

Hắn bắt đầu xem xét lại những gì mình đang có. Cửu Dương Thần Công, Thiên Thu Vạn Tượng Quyết, những chiêu thức hắn đã từng sáng tạo, những bảo vật hắn đã tích lũy. Thượng Giới này có linh khí dồi dào, đây là cơ hội tốt để hắn đột phá. Hắn không chỉ muốn củng cố cảnh giới hiện tại, mà còn muốn tìm hiểu sâu hơn về những quy tắc của Thượng Giới, những giới hạn của Thần đạo, và xa hơn nữa là những bí ẩn về “Thiên” mà hắn đang đối đầu.

Hắn tập trung vào việc hấp thụ linh khí, đồng thời để thần thức lan tỏa, chậm rãi thăm dò xung quanh. Hắn muốn hiểu rõ hơn về thành phố này, về những luồng khí tức cường giả đang ẩn hiện. Hắn biết, có những nơi ở Thượng Giới, linh khí còn dày đặc hơn nhiều, thậm chí có thể cảm nhận được “Đạo” rõ ràng hơn. Nhưng những nơi đó thường là cấm địa của các đại tông môn hoặc nơi cư ngụ của những lão quái vật. Hắn cần phải từ từ tiếp cận.

Sáng hôm sau, Lý Vân Tiêu mở mắt. Đêm tu luyện mang lại hiệu quả rõ rệt. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể dồi dào hơn, tinh thần minh mẫn hơn. Hắn không vội vàng rời đi ngay. Hắn dành thời gian để sắp xếp lại tư tưởng, lập ra một kế hoạch chi tiết cho những ngày tới.

Đầu tiên, hắn cần tìm hiểu về Thiên Linh Tông. Lần này không phải chỉ là những tin đồn vặt vãnh trong tửu quán, mà là những thông tin chính xác về cấu trúc, về những cường giả chủ chốt, về những bí mật của tông môn này. Thứ hai, hắn cần tìm cách kiếm tài nguyên. Ở Thượng Giới, tài nguyên tu luyện vô cùng quý giá, và hắn không thể cứ dựa vào những gì mình mang từ hạ giới lên mãi được. Hắn cần một nguồn thu nhập ổn định để phục vụ cho việc tu luyện và chuẩn bị cho cuộc chiến.

Cuối cùng, và quan trọng nhất, hắn cần tiếp tục củng cố bản thân. Thượng Giới có vô số cơ duyên, vô số công pháp và thần thông. Hắn không thể bỏ qua. Hắn cần phải tìm kiếm những con đường để tăng cường sức mạnh, không ngừng đột phá giới hạn của chính mình.

Lý Vân Tiêu đứng dậy, đi ra sân. Ánh nắng ban mai của Thượng Giới ấm áp và rực rỡ. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi có thể cảm nhận được một luồng linh khí hùng vĩ tập trung. Hắn đoán đó là hướng của Thiên Linh Tông. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Hắn không còn là kẻ phế vật bị ruồng bỏ của hạ giới, cũng không còn là cường giả đỉnh cao của một đại lục. Hắn là Lý Vân Tiêu, kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ viết nên truyền kỳ của riêng mình ở nơi này.

“Thiên Linh Tông… Vân Phi Dương… hãy đợi đấy.” Hắn thì thầm, ánh mắt rực lên ý chí chiến đấu. Cuộc hành trình thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8